Chủ Mẫu Trọng Sinh Rồi

Chương 8



Nữ nhi ta chỉ biết khóc.

Con bé giống hệt ta.

Ngốc nghếch.

Ngây thơ.

Bất tài.

Thái hậu rơi nước mắt không ngừng.

Ngụy gia luôn tuyên bố với bên ngoài rằng ta là một kẻ điên.

Một kẻ điên tự thiêu.

Chấm dứt tai họa của Ngụy gia.

Người người đều thương cảm phủ Tống Quốc công.

Đều nói cuối cùng bọn họ cũng chịu đựng qua được.

Không cần tiếp tục bị một mụ điên hành hạ nữa.

Mà lời làm chứng của con trai ta…

Lại là v.ũ k.h.í trí mạng nhất dùng để đ.â.m vào ta.

Vì sao nó lại hận ta đến thế?

Lúc ta rời nhà, nó mới chỉ sáu tuổi.

Khai tâm học hành mới được một năm.

Khi mới học chữ, nữ nhi ta là Ngụy Tụng rất thông minh.

Học đâu hiểu đó.

Con trai thì ham chơi.

Không chịu chuyên tâm.

Vì vậy ta nghiêm khắc với nó hơn một chút.

Chỉ vì thế mà nó ghi hận ta.

Vì người ngoài mà vu hãm ta.

Bức điên ta.

Thậm chí còn giúp Ngụy gia g.i.ế.c c.h.ế.t ta?

Lúc này, nó đang đứng trước mặt ta.

Cùng năm ấy.

Cùng tháng ấy.

Cùng ngày ấy.

Không còn là kẻ phóng hỏa thiêu c.h.ế.t ta nữa.

Mà lại nói:

“Chúng con chưa từng làm hại người.”

Chỉ cần ta lùi chậm một bước.

Kẻ đầy thương tích vẫn sẽ là ta.

Bọn họ chưa từng thay đổi.

Người thay đổi là ta.

Người tự cứu lấy mình… cũng là ta.



Những năm tháng làm quỷ, ta từng muốn báo thù.

Nhưng rồi phát hiện, quỷ còn nhẹ hơn cả một cơn gió.

Chẳng thể làm được gì.

Ta chỉ có thể đứng nhìn.

Một năm sau khi ta c.h.ế.t, Ngụy Húc cưới Đậu Phượng Lan.

Chẳng bao lâu sau, Đậu Phượng Lan lại mang thai.

Sinh được một đôi long phượng thai.

Hôn sự của con trai ta là Ngụy Sưởng liên tiếp gặp trắc trở.

Mãi đến hai mươi tuổi mới thành thân.

Gia cảnh nhà gái rất bình thường.

Bởi vì Đậu Phượng Lan không chịu bỏ ra đủ sính lễ.

Thế nhưng nàng ta lại nói với Ngụy Sưởng:

“Đều vì thanh danh của mẫu thân con quá kém nên mới như vậy.”

Vì tiền đồ của Ngụy Húc, nàng ta lại gả nữ nhi ta cho nhi t.ử của một vị quan có thể giúp ích cho Ngụy Húc.

Hoàn toàn không để ý người kia là một tên ăn chơi trác táng.

Đậu Phượng Lan và Ngụy Húc sống những ngày tháng tốt đẹp được vài năm.

Nàng ta còn chủ động nâng bốn thông phòng cho Ngụy Húc.

Hiền thục hơn ta nhiều.

Chỉ tiếc, Ngụy Húc lại để mắt tới nữ nhân khác.

Thậm chí hắn còn hoài niệm dung mạo của ta.

Nói rằng khắp kinh thành, chẳng có nữ t.ử nào sánh được với Hoa Dương Quận chúa năm xưa, dung nhan như tiên.

Đậu Phượng Lan tức đến hộc m.á.u.

Quan hệ giữa nàng ta và Thái phu nhân cũng ngày càng tệ.

Của hồi môn của ta bị tiêu sạch.

Con trai ta tới tìm Ngụy Húc đòi tiền.

Đậu Phượng Lan nói không có.

Hai bên suýt nữa đ.á.n.h nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Về sau, Ngụy Húc khéo léo giao thiệp khắp nơi nhưng lại đắc tội quyền quý.

Đậu Phượng Lan cũng không giỏi giao tiếp.

Bất tri bất giác gây thù chuốc oán.

Phủ An Quốc công bị tước tước vị.

Ngụy Sưởng phải trở về quê trồng vài mẫu ruộng khô cằn.

Từ Thế t.ử phủ Quốc công trở thành một nông phu.

Nữ nhi ta thì phải chịu đủ mọi sự chèn ép, hành hạ từ nhà chồng.

Hai đứa con của nữ nhi ta đều c.h.ế.t yểu.

Chưa đến ba mươi tuổi, bản thân nó cũng lâm bệnh mà c.h.ế.t.

Trước khi c.h.ế.t, nó bò tới trước mộ ta.

Ôm lấy bia mộ, hết tiếng này đến tiếng khác gọi:

“Mẫu thân…”

“Cuối cùng con cũng hiểu người rồi, mẫu thân… mẫu thân ơi…”

Nó từng ngu muội giúp Đậu Phượng Lan đối phó với ta.

Làm trái tim ta tan nát.

Thế nhưng từng tiếng gọi mẫu thân đầy m.á.u và nước mắt ấy lại xé nát linh hồn ta.

Chỉ cần nhớ lại cảnh đó, ta đã đau đến nghẹt thở.

Bốn năm trọng sinh này, ta đã sắp xếp mọi thứ.

Cài hai ma ma quản sự đáng tin cậy bên cạnh nó.

Hy vọng kiếp này có thể chọn cho nó một nhà chồng đáng tin.

Điều ta có thể làm cho nó chỉ có vậy.

Ta sẽ không cầu xin nó yêu thương ta.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ở độ tuổi mà nó thiên vị Đậu Phượng Lan hơn ta.

Nhưng ta cũng sẽ không ép bản thân phải ngừng yêu thương nó.

Nó là cốt nhục của ta.

Kiếp trước, nó đã từng hối hận.

Ta tha thứ cho nó.



Năm Vĩnh Xương thứ ba mươi ba, nữ nhi ta là Ngụy Tụng đính hôn.

Nhà trai họ Vương.

Là cháu trai của Hoàng hậu nương nương.

Vương Tứ lang cao lớn, thô ráp, võ nghệ cao cường.

Hắn có phần chất phác, không giỏi ăn nói.

Đậu Phượng Lan nhìn thấy liền không vui.

“Người này không ổn lắm thì phải?”

Thế nhưng kiếp này nàng ta không phải Quốc công phu nhân.

Chỉ là một thiếp thất của Ngụy Húc.

Ngụy Húc lại cưới thêm chính thê mới.

Người mới này còn ngang ngược cay nghiệt hơn cả ta.

Nàng ta chỉ thẳng mặt Đậu Phượng Lan mà mắng:

“Đồ tiện nhân bị mỡ heo che mắt!”

“Cháu trai của Hoàng hậu nương nương mà đến lượt ngươi kén cá chọn canh sao?”

“Nếu lời này truyền ra ngoài, cả gia tộc chúng ta đều gặp họa.”

Nữ nhi ta là Ngụy Tụng đã gặp Vương Tứ lang một lần.

Nó cũng không quá thích.

Nó vẫn thân thiết với Đậu Phượng Lan như trước.

Vừa học thêu thùa với nàng ta, vừa nói:

“Người này nhìn dữ quá.”

Đậu Phượng Lan đáp:

“Ta thấy cũng chẳng ra sao.”

Ma ma quản sự bên cạnh nữ nhi ta là người do ta sắp xếp.

Bà ấy đem những lời nghe lén được kể lại cho Thái phu nhân.

Ngụy Húc, Thái phu nhân và Quốc công phu nhân đều muốn kết thân với nhà họ Vương.

Vì vậy, bọn họ mắng Đậu Phượng Lan một trận.

Cấm nàng ta tiếp tục gặp nữ nhi ta.

Ngụy Tụng mang tâm trạng thấp thỏm xuất giá.

Không ngờ, Vương Tứ lang nhìn thô kệch là thế nhưng lại yêu thương thê t.ử đến tận xương tủy.

Chỉ một chuyện nhỏ nhặt hắn cũng nhận ra.

Ngụy Tụng sống rất hạnh phúc.

Cha mẹ chồng nó không phải người quá hiền hòa.

Nhưng rất khôn khéo, từng trải.

Lại vì nó là nữ nhi của ta nên đối xử với nó vô cùng khách khí và kính trọng.

Bên trong có sự yêu thương và động viên của Vương Tứ lang.

Bên ngoài có sự nâng đỡ của cha mẹ chồng.

Các mối quan hệ xã giao của Ngụy Tụng dần nhiều hơn.

Nó cũng thường xuyên tới thăm ta.