Cùng lúc đó, cậu ấy cũng càng ngày càng hoài nghi chính mình.
Cậu ấy không chắc rằng tôi có thể khôi phục trở lại trạng thái như trước hay không.
Tôi…
Đúng vậy, tôi đã quên đi rất nhiều chuyện. Nhưng tôi lại có cảm tình không gì có thể sánh được với Chu tiên sinh.
Từ khi thấy cậu ấy rơi lệ, tôi liền không kìm lòng được mà tin tưởng cậu ấy, yêu thích cậu ấy. Tôi nhất định phải nói ra với Chu tiên sinh mới được.
Lúc này, tôi chú ý tới sau lưng Chu tiên sinh có gì đó. Nó cao hơn nửa người, xám xịt, cậu ấy còn phải nối dây điện vào cho nó.
“Là đèn nê ông.”
Chu tiên sinh thấp giọng nói: “Ngày đầu tiên nhìn thấy ảnh chụp của chúng ta… Anh đã nói nó rất đẹp. Anh nói anh cũng muốn có một cái.”
Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy không chớp mắt.
Có thứ gì đó uốn lượn theo gương mặt tôi mà nhỏ xuống đất, rồi mới bị tôi phát hiện.
Tôi lau đi chất lỏng trên mặt, l.i.ế.m nhẹ.
Mặn.
Chu tiên sinh nhìn tôi, vươn tay tới vuốt nhẹ, hệt như đang muốn vỗ về lưng tôi: “Không sao, không sao, em biết ý của anh mà.”
“Chu tiên sinh, xin lỗi. Tôi cũng muốn bảo vệ cậu. Tôi cũng muốn… Tôi cũng muốn bảo vệ cậu như cậu đang bảo vệ tôi.”
“Không sao, mọi chuyện đều đã qua rồi. Từ nay về sau, thứ chờ đợi chúng ta chính là những ngày tháng hạnh phúc nhất, được không?”
“Được.” Tôi nói. Nhưng vẫn còn đang rơi lệ như cũ.
Tối nay, tôi lại mơ thấy rất nhiều. Không, phải là nhớ lại rất nhiều chuyện.
Lúc tôi còn là một h.a.c.ker ở Hạ Thành, ban ngày ngủ, ban đêm thì len lỏi khắp mọi ngóc ngách ẩn khuất trong thành phố, thật tự do và thoải mái biết bao.
Có một ngày, tôi gặp được Chu Triệt chín tuổi. Cậu ấy đứng trước một căn nhà bị thiêu cháy tới mức chỉ còn lại phế tích mà gào khóc. Có rất nhiều người đi lướt qua bên cạnh cậu ấy, nhưng không ai thèm liếc nhìn cậu ấy dù chỉ một cái.
Tôi nhìn điểm cống hiến trên cổ tay rồi đi qua hỏi cậu ấy có đói bụng không, có muốn ăn chút gì đó không.
“Thật sao?” Dù sao vẫn còn là một đứa nhỏ, sự bi thương trong lòng cậu ấy nhanh ch.óng giảm bớt. Cậu ấy ngẩng đầu, đôi mắt nhìn tôi sáng lấp lánh.
“Đương nhiên là thật. Chỉ cần anh có thể mua được. Và bởi vì em là một cậu bé ngoan.”
“Vậy… Phổi cá nướng được không ạ?” Cậu ấy cẩn thận hỏi.
Tôi hơi khựng lại: “Được. Không ngờ là cũng có người thích ăn thứ này.”
“Em thích cá, cảm giác như chúng nó đang sống trong một thế giới khác vậy.”
“Cho nên em thích ai thì sẽ ăn luôn người đó à?” Tôi cố ý trêu chọc, chỉ chỉ trỏ trỏ với cậu ấy: “Đúng là một cậu nhóc độc ác.”
Thật ra tôi cũng rất thích, chỉ đơn giản là thích ăn mà thôi. Nhưng điểm cống hiến của tôi không đủ cho hai người ăn no.
Sau khi tỉnh lại, tôi như chìm trong chốn hạnh phúc vô tận, xen lẫn là nỗi buồn kỳ lạ khó gọi thành tên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhật ký của nghiên cứu viên.
Tình huống không ổn. Cuộc bạo động xảy ra ngày hôm qua chỉ là làn sóng đầu tiên, hôm nay tôi cần phải tăng ca, túc trực trong phòng điều khiển chính.
Việc thiết lập một ít chướng ngại cho Không Một đã đạt hiệu quả tốt. Cậu ta đã vượt qua bài kiểm tra một cách hoàn hảo. Đêm nay còn có thể bầu bạn với tôi, cũng không tệ.
Không, phải nói là:
“Hoan nghênh anh trở lại, anh trai!”
..
Ngày thứ năm.
Hôm nay rất khó để viết nhật ký, bởi vì tôi bị ốm.
Từ ngày biết được sự thật, mối quan hệ giữa tôi với Chu tiên sinh càng ngày càng thân thiết hơn. Điều này khiến tôi rất vui.
Tôi thường trò chuyện với Chu tiên sinh về những hồi ức giữa hai người, cậu ấy cũng rất hứng thú mà bổ sung cho tôi những chi tiết thiếu sót.
Những lúc còn lại, cậu ấy nghiêm túc làm việc, tôi thì ngồi bên cạnh kệ sách nghiêm túc đọc sách.
Tôi đã đọc hết tất cả sách trên kệ rồi, nên muốn cậu ấy tìm giúp mình vài cuốn mới, hoặc là mở thêm quyền hạn sử dụng máy tính cho tôi.
Nhưng cậu ấy không đồng ý. Cậu ấy sợ những thứ đó sẽ khiến tôi mệt c.h.ế.t.
Cho nên, bây giờ tôi đành phải xem lại sách cũ, nhấm nuốt những nội dung mà tôi đã sớm thuộc nằm lòng.
“… Anh rất thích một câu nói của Descartes: Tôi tư duy, tôi tồn tại.”
“Em không thích. Em nhớ rõ trước đây anh là người theo chủ nghĩa duy tâm.”
Tôi xấu hổ nhún vai, dù sao thì tôi cũng không nhớ rõ mình đã nói mấy lời đó khi nào.
Chu tiên sinh vừa làm việc, vừa hỏi tôi: “Nhưng mà, vì sao anh lại đột nhiên thấy thích câu nói này?”
“Bởi vì em có thể nghi ngờ tất cả, nhưng em không thể nghi ngờ sự tồn tại của chính mình được. Nếu như có ma quỷ làm giả mọi thứ bên cạnh em, nhưng chỉ cần em còn biết nghi ngờ và tự hỏi, thì sự tồn tại của em luôn là thật…”
Chu tiên sinh “Ồ!” một tiếng, nhìn có vẻ như không cảm thấy hứng thú. Tôi cũng vội vàng dùng một câu để tổng kết lại: “Anh cảm thấy có thể tự hỏi và nghi ngờ là chuyện rất tốt đẹp.”
Đúng vậy, tốt đẹp.
Có đôi nghi tôi sẽ mặc sức tưởng tượng, trước khi bị mất trí nhớ, tôi là người như thế nào?
Tôi học được rất nhiều tri thức, kết bạn với rất nhiều người, nuôi Chu Triệt lớn khôn. Bây giờ tôi lại đang nhờ vào tự hỏi, để hồi tưởng lại những ký ức của bản thân.
Tôi đang tìm lại chính mình và cậu ấy.
Với tôi mà nói, điều này quá quan trọng.
“Vẫn là thôi đi.” Chu tiên sinh đột nhiên nói: “Anh đừng xem mấy cuốn sách đó nữa. Em không muốn anh mệt c.h.ế.t đâu.”
“Nhưng anh có thể dựa vào sách mà nhớ lại rất nhiều chuyện…”
“Chúng ta…” Chu tiên sinh nói: “Có thể sáng tạo ra những hồi ức mới.”