Chu Tiên Sinh Và Tôi

Chương 10



Chắc hẳn cậu ấy phải có một lịch trình thí nghiệm đầy nghiêm khắc và dày đặc mới đúng. Cậu ấy không phải là kiểu người tùy hứng thế này, sẽ không vì chút không hợp ý mà ngừng hẳn thí nghiệm hai ngày.

Sau đó, sầu lo dần biến thành sợ hãi.

Tôi bắt đầu sợ hãi, sợ Chu tiên sinh không bao giờ tới nữa.

Hệt như “Tiểu Tím”.

“Tiểu Tím” đột nhiên biến mất khỏi trí nhớ của tôi, rồi không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa…

Tôi không muốn dùng tới từ “C.h.ế.t” này.

Tôi không biết vì sao. Có phải là vì nó quá tàn khốc, quá thiếu tình người chăng?

… Cũng không phải.

Tôi nghĩ là vì mình sợ “C.h.ế.t”.

Hệt như mặt kính tối tăm không có chút ánh sáng nào trước mặt mình này.

Vĩnh viễn không hề thay đổi, vĩnh viễn không hề sáng lên…

Là một cái hố đen, là vực sâu c.ắ.n nuốt hết mọi ánh sáng.

Tôi không thể làm được gì cả.

Lúc Chu tiên sinh tiến vào, tôi đã đập vỡ cái ghế của mình.

Tôi đã vắt hết óc để tìm kiếm “cánh cửa ẩn” mà Chu tiên sinh đã nói ngày đó. Tôi giơ ghế lên, đập bên này rồi đập bên kia, chỗ nào cũng thử cạy một chút.

Tuy tôi chưa từng nhìn thấy xương cá voi và sắt thép, nhưng tôi cảm giác bức tường trong phòng này còn cứng hơn cả chúng.

Vào lúc tôi cho rằng mình phải chờ đợi tới trăm vạn năm, thì đèn cảm ứng sáng lên.

Chu tiên sinh xuất hiện ở một mặt kính khác.

Cậu ấy chưa hề nhìn đã nói: “Không Một, cậu đập hỏng ghế rồi à?”

“Xin lỗi Chu tiên sinh. Vì tôi muốn đi tìm cậu.”

Chu tiên sinh vươn hai ngón tay lên bóp bóp sóng mũi, bộ dạng vô cùng mệt mỏi: “Cậu còn nhớ tôi đã từng nói rồi không? Cậu không thể đi ra khỏi căn phòng này được.”

“Tôi không có đập vỡ kính…”

“Nhưng cậu muốn phá hư phòng!”

Tôi không nói nữa. Tôi không biết làm sao để biểu đạt cảm giác của mình.

Tôi rất muốn nhận sai, nhưng cũng rất muốn hỏi Chu tiên sinh.

Vì sao?

Những điều này là vì cái gì?

Chẳng lẽ cậu ấy giấu tôi ở đây là vì thí nghiệm, vì muốn tốt cho tôi sao?

Nhưng tôi là…

Một người không thể bị nhốt trong phòng hệt như phạm nhân được.

Lúc gặp phải khó khăn thì còn có thể làm gì khác?

Tôi mở miệng muốn cãi lại, nhưng lại nhịn xuống mà khép miệng về. Sự ấm ức trong bụng đều nghẹn lại ở cổ họng.

Chu tiên sinh…

Vậy mà khóc rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cậu ấy ngã bò xuống đấy, hai tay bụm mặt, lớn tiếng khóc nấc. Cậu ấy không còn vẻ điềm nhiên khiến người khác an tâm như lần đầu gặp mặt nữa.

Một màn trước mắt này dần dần trùng khớp với hồi ức trong đầu tôi: Chu tiên sinh lúc còn nhỏ đã từng ngã xuống sàn, dùng tư thế tương tự để nói gì đó với tôi.

“Anh… Vì sao anh cứ phải làm vậy chứ?”

Anh?

Miệng tôi chậm rãi há to.

Cảm xúc khó miêu tả ngập tràn trong lòng khiến tôi nhanh ch.óng phóng về phía Chu tiên sinh, nhưng rồi lại đụng mạnh vào mặt kính mà ngã ngược trở về.

Tôi cần phải tiến lên!



Chu tiên sinh lau nước mắt, rồi nâng đôi mắt đỏ bừng lên cười nói với tôi: “Đừng như vậy mà anh. Mặc kệ anh hận em thế nào thì cũng đừng tùy hứng như vậy nữa. Em… Thật sự chỉ muốn bảo vệ anh mà thôi.”



“Anh đã quên mất sự cố kia rồi… Đúng không?”



Đầu óc tôi trống rỗng.



Như tôi mong muốn, Chu tiên sinh trong trạng thái sụp đổ đã thẳng thắn nói ra hết mọi chuyện với tôi.



Nhưng tôi không vui chút nào, bởi vì sự thật không hề đến theo hướng lý tưởng mà tôi đã nghĩ. Hơn nữa, cũng không phải là do tôi tự mình tiếp thu.



Chu tiên sinh nói, tôi tên là Chu Lẫm, là anh trai của cậu ấy. Chúng tôi không có quan hệ huyết thống.



Sau khi cha mẹ bị nhiễm phóng xạ mà c.h.ế.t, chỉ có người lớn hơn cậu ấy bảy tuổi là tôi đã nhận nuôi cậu ấy, chăm sóc cậu ấy như em trai của mình.



Chu Lẫm chính là người lớn hơn mà tôi đã thấy được trong bức ảnh ở ngày đầu tiên.



Trách không được lúc ấy Chu tiên sinh lại nhìn tôi với vẻ đầy chờ mong. Nhưng tôi đã phụ lòng mong ngóng của cậu ấy.

Chu tiên sinh nói, mười năm trước, hệ thống l.ồ.ng chắn bảo vệ của khu an toàn xảy ra sự cố. Tôi dốc toàn lực đẩy cậu ấy ra khỏi căn phòng, còn bản thân thì bị ảnh hưởng bởi lượng lớn phóng xạ mà thoi thóp, chỉ có thể nhờ vào việc đông lạnh để duy trì sự sống.

Mười năm nay, cậu ấy cố gắng phát minh ra siêu máy tính, vứt bỏ hết tất cả để đi tới Thượng Thành, với hy vọng có thể chữa trị cho tôi.

Người của viện khoa học không chịu được sự nài nỉ của cậu ấy nên đã đưa cho Chu tiên sinh một loại t.h.u.ố.c mới còn chưa được ứng dụng. Điều kiện sử dụng t.h.u.ố.c này rất khắc nghiệt.

Đầu tiên, tôi cần phải thời khắc ở yên trong môi trường mà t.h.u.ố.c yêu cầu… Nói cách khác, Chu tiên sinh cần một không gian kín.

Tiếp theo, bởi vì đã bị đông lạnh trong thời gian dài, nên phần lớn não bộ của tôi đã bị hoại t.ử. Dùng t.h.u.ố.c và giải phẫu sẽ khiến cho nó hoạt động trở lại, nhưng vẫn không thể tránh khỏi di chứng như mất trí nhớ hoặc rối loạn nhận thức.

Có thể tôi sẽ rất thông minh, cũng có thể trở thành kẻ ngốc cả đời.

Cuối cùng, để biến ý tưởng viển vông này thành hiện thực thì phải trải qua vô số thủ tục rườm rà và những cửa ải vô cùng khó khăn.

Nhưng Chu tiên sinh đã làm được.

Cậu ấy đè nén lại cảm xúc của mình để cố gắng dẫn dắt tôi, khiến tôi tự hỏi, rèn luyện não bộ, rồi từ đó tái tạo nên các cảm xúc mới.