“Cũng may là năm đó anh mày qua đời ngoài ý muốn, nếu không khi nhìn thấy bộ dạng này của mình, chỉ sợ là tức tới mức nhồi m.á.u cơ tim mất!”
“Nói cho mày một tin tốt này, Chu Triệt. Vào lần thất bại đầu tiên, thừa dịp lúc này còn đang đắc ý, thì bọn tao đã cấy vi rút vào trong máy tính thử nghiệm rồi. Sau đó chính là máy tính của mày, rồi toàn bộ viện nghiên cứu… Mày biết con vi rút này là do ai chế tạo ra không?”
“Bọn tao đã hoàn thiện lại tác phẩm cuối cùng mà anh mày tạo ra lúc còn sống, chứ không phải là giống như mày, lấy đi tất cả mọi thứ có thể sử dụng, rồi ném cậu ta ở trong nhà như rác rưỡi!”
Đầu óc Chu Triệt ong ong.
Anh mở miệng, lạnh lùng nói: “Vi rút của anh trai rất lợi hại, nhưng, thật là đáng tiếc! Nó tuyệt đối không thắng nổi C-1758.”
Lại là một trận ẩu đả.
Chu Triệt làm lơ tất cả mà nhắm c.h.ặ.t hai mắt, muốn che giấu hết tất cả các cảm quan của mình.
Anh cảm giác đau đớn đang dần rời xa cơ thể mình.
Mọi chuyện đã xảy ra rồi. Anh không thể quay đầu lại nữa.
Hơn nữa, theo một ý nghĩa nào đó, thì điều này kém xa so với những tội nghiệt sâu dày mà anh đã làm ra.
Không biết qua bao lâu, khi ý thức trở lại cơ thể của Chu Triệt. Trong miệng anh đều là mùi tanh ngọt của m.á.u, cho dù có mở mắt cũng không thể thấy rõ trước mặt là gì.
Nhưng anh vẫn còn có thể ghe rõ cái người được bọn họ xưng là “sếp nhỏ” kia đang dõng dạc hùng hồn mà diễn thuyết “Mặc kệ thế nào…”
“Hôm nay chúng tôi muốn dừng hẳn tất cả mọi thứ hoang đường này.”
“Chúng tôi cũng là con người, chỉ là lúc đầu xây thành đã bị phóng xạ ảnh hưởng tới mà thôi. Chúng tôi đã làm gì sai, mà các người phái đống máy móc lạnh lẽo đó tới trông chừng chúng tôi như gia súc, bắt chúng tôi làm trâu làm n.g.ự.c cho các người chứ?”
“Một khi đã như vậy, hôm nay chúng tôi sẽ cho nổ tất cả hệ thống internet. Không phải các người vẫn luôn lười biếng, đến nỗi cho người dưới Hạ Thành một chỗ đứng cũng chẳng buồng làm sao?”
“Đã vậy thì mọi người cùng c.h.ế.t đi!”
Chu Triệt không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.
Anh quá hiểu sự tức giận của bọn họ.
Ngay cả chính Chu Triệt cũng vậy. Năm đó sau khi được Chu Lẫm nhặt về, trong đầu anh đều là nhiệt huyết muốn thay đổi thế giới mày.
Nhưng bắt đầu từ khi nào mà nó đã thay đổi vậy nhỉ?
Là vì ăn không đủ no?
Hay là vì không mua nổi cho anh trai một món quà nào?
Bởi vì phát hiện người của Hạ Thành không hề tốt như mình đã nghĩ?
Bởi vì ngay từ đầu viện nghiên cứu đã không phán tội mình, mà ngược lại còn tung cành ô liu ra sao?
Bởi vì sau khi mình và anh trai nghiên cứu ra C-1758 – siêu máy tính có thể thay đổi toàn bộ thế giới, nhưng anh trai lại không chịu dùng?
Bởi vì anh trai không chịu đến Thượng Thành, cũng không cho phép mình đi, cuối cùng bọn họ phát điên mà thù hận lẫn nhau?
Chu Triệt không rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh nghĩ mình sẽ không bao giờ hiểu được.
Bây giờ trên đời chỉ còn lại một thứ khiến anh cảm thấy có chút vướng bận – Số Không Một.
Anh đã hứa với Số Không Một là sẽ không để anh ấy sống cô độc một mình.
Sống mãi trong căn phòng nho nhỏ chỉ toàn bóng tối kia. Hết đời này đến đời khác…
Trái tim Chu Triệt co rút mạnh.
Anh biết rõ sự đau đớn này sẽ liên tục kéo dài cho đến tận khi mình c.h.ế.t đi, thậm chí sau khi c.h.ế.t, cũng vĩnh viễn không bao giờ biến mất.
Ngày thứ bảy
[Xin lỗi, Chu tiên sinh, bây giờ tôi đã không còn nhìn thấy được gì nữa rồi.]
Sớm biết như vậy thì có lẽ tôi nên sớm nói rõ cho cậu biết.
Nhưng tôi vẫn có thể gõ chữ theo bản năng của mình, như này thật là kỳ lạ.
Nếu cậu có thể thấy được phần nhật ký này, thì tôi muốn nói với cậu: Mặc dù thế giới đã thật sự rơi vào bóng đêm vô tận, nhưng tôi lại không hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn rất an tâm.
Thậm chí tồi còn có một loại ảo giác, cảm thấy mọi việc vốn nên là thế này.
Trong một mảnh hư vô, tư duy của tôi lại rất rõ ràng. Tôi đ.á.n.h chữ trên máy tính để giao lưu với Chu tiên sinh.
Chu tiên sinh, cậu ở đâu? Cậu có gặp phải nguy hiểm nào không? Cậu có nghe thấy tôi đang nói chuyện không?
Trong đầu tôi bắt đầu nhớ về quá khứ. Không phải là quá khứ xa xăm, mà là ngay từ khi tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến khi khôi phục lại ký ức. Những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.
Tôi nhấm nuốt từng việc từng việc một, mỗi phút mỗi giây, hệt như tôi đã từng chậm rãi nhấm nuốt đống sách kia.
Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi!
Bệnh của tôi bắt đầu là bởi vì tôi muốn chế tạo cá nhỏ. Cho nên, tôi lại vi phạm quy tắc của Chu tiên sinh, liên tiếp xâm nhập vào máy tính của cậu ấy.
Vì sao Chu tiên sinh lại liên tiếp từ chối không cho tôi tiếp cận máy tính của cậu ấy chứ?
Tôi chú ý tới một số thứ giấu sâu trong đầu mình. Sự hạnh phúc không hề hòa hợp với cảm xúc kia.
Chúng nó không hề biến mất. Chúng nó vẫn luôn được giấu sâu trong tìm thức của tôi. Chỉ là tôi không có xem qua.
Bởi vì tôi quá cần Chu tiên sinh. Bởi vì tôi quá tin tưởng vào Chu tiên sinh.
Tôi sợ hãi cô đơn một mình. Cho nên tôi tình nguyện làm lơ mấy chỗ kỳ lạ kia.
Tỷ như, mặt kính.
Cho dù là mặt kính một chiều, thì vào buổi tối cũng sẽ có ánh sáng truyền tới.
Nhưng khi Chu tiên sinh tắt đèn, thì ngay cả một tia sáng cũng không tiến vào được.