Lại tỷ như, hai tên nghiên cứu viên kia không hề nói chuyện với tôi. Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, làm sao có thể ngó lơ một người sống sờ sờ như tôi được?
Trừ phi, bọn họ vốn không hề nhìn thấy tôi.
Không chỉ có bọn họ, mà ngay cả tôi cũng không thấy được chính mình.
Trong sách nói, mọi mặt phẳng bóng loáng đều sẽ phản xạ ra bóng dáng của vật thế.
Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy bộ dạng của mình trên mặt kính.
Một lần cũng không có.
Nếu…
Mặt kính này không chỉ là mặt kính, mà còn là thứ khác thì sao?
Những chuyện khác là thứ mà tôi không thể nào hiểu được.
Chu tiên sinh không để tôi hiểu.
Nếu cứ như vậy mà tiếp tục đi xuống, tôi nhất định phải luôn chấp nhận sự lừa gạt của Chu tiên sinh.
Có lẽ phía sau mặt kính kia có thứ nào đó quan trọng lắm, cho nên Chu tiên sinh mới không chịu để tôi mở ra, thậm chí không cho tôi rời khỏi phòng này.
Có lẽ là giống như lời cậu ấy đã nói, một khi tôi rời khỏi phòng này thì sẽ không được gặp lại cậu ấy nữa.
Nhưng nếu như không rời khỏi đây, mà chỉ chờ đợi mỏi mòn trong bóng đêm… Liệu cậu ấy có gặp phải nguy hiểm nào không?
Lựa chọn nghi ngờ, hay là thống khổ?
“Tôi tư duy, tôi tồn tại!”
Tôi cần phải tin tưởng vào chính mình.
Tôi ngừng thở, tùy tay cầm lấy thứ gì đó…
Đập mạnh lên mặt kính!
Không có bất kỳ tiếng động nào cả.
Không có âm thanh va chạm, cũng không có tiếng vật thế vỡ vụn. Cái gì cũng không có.
Phảng phất như sau khi tôi không muốn nhìn thấy mặt kính, thì nó liền không tồn tại nữa.
Tôi ra khỏi phòng, mở to mắt.
Trong nháy mắt kia, tôi có cảm giác rất lạ.
Hệt như tứ chi bị mất đi đã trở lại, chỉ là trở về rất nhanh, rất nhiều, cũng rất phức tạp.
Trong giây lát, tôi liền có được vô số con mắt, hàng tỉ tỉ cánh tay, mũi chân chạy tới những nơi xa xôi vô hạn, ngay cả những nơi mà ánh sáng không cách nào chiếu tới được.
Tôi không hề có cơ thể của một con người.
Không biết vì sao, tôi lại cảm giác đau khổ đến mức không cách nào có thể hình dung được.
Đau khổ. Khổ quá. Khổ lắm!
Toàn bộ thế giới trước mắt tôi đều được cấu thành từ 0101010101010101010. Giống với cơ thể của tôi, đám con số đó lướt qua vô hạn trên đầu, dưới chân, trong người. Lơ lửng trôi qua mỗi sợi tóc, mỗi khe hở, mỗi một tế bào.
Chúng nó cũng hợp thành cơ thể của tôi.
Tôi biến thành một con cá nhỏ, chìm nghỉm trong biển lớn 0 và 1 mênh m.ô.n.g.
Hệt như tên của tôi – Số Không Một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày thứ tám
“Ba…”
“Hai…”
“Một…”
Cơ hồ tất cả mọi người đều nhắm mắt lại.
Đối mặt với t.ử vong, ngay cả những người đang phản kháng ở Hạ Thành cũng mất đi dũng khí.
Một khoảng lặng kỳ dị.
Tiếng “còi” tuyên án chậm chạp mãi không chịu vang lên.
Bom hỏng rồi à? Hay đếm giờ sai rồi? Chẳng lẽ là chậm hơn?
Mấy người đ.á.n.h bạo mà mở to mắt nhìn lại.
Sau đó, bọn họ liền thấy được một màn khiến cho ai nấy đều sợ hãi.
Cả người tên bạo dân vừa đếm người đang bị treo lơ lửng trên không, hai tay hai chân không ngừng run rẩy!
Hắn trợn to mắt, đầu lưỡi đã rớt ra khỏi miệng, biến thành màu tím tái.
Cánh tay máy hiền lành vốn luôn tháo mũ, thay quần áo cho nhân viên nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, bây giờ lại đang đ.â.m sâu trong cổ họng hắn.
Một đám người ở gần còn có thể nghe thấy tiếng gân đứt gãy, tiếng vang rất nhỏ vang lên của xương ống chân.
Ngươi máy đột nhiên tấn công con ngươi?
Những nhân viên nghiên cứu không hiểu rõ nguyên nhân đột nhiên hoan hô nhảy nhỏ, tưởng là cứu viện đã tới. Nhưng rất nhanh bọn họ đã ngậm miệng, mồ hôi nhỏ xuống to như hạt đậu.
Trong hệ thống cảnh vệ của phòng nghiên cứu không hề có cánh tay máy này. Nếu không thì mỗi người tới thay đồ đều sẽ bị vặn gãy cổ mất.
Nhóm bạo dân chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này. Có mấy người nhát gan lập tức hét to, chạy trốn ra khỏi sảnh lớn. Bị bọn họ tác động, những bạo dân còn lại cũng cắm đầu chạy quanh khắp nơi.
“Đừng trốn! Đừng trốn! Tình huống vẫn còn đang trong tầm kiểm soát!”
“Sếp nhỏ!” Tiếng hô to thất thanh vang lên.
“Sếp nhỏ” bò lên trên đài thí nghiệm, điên cuồng máy máy tay chân: “Mau g.i.ế.c đám đào binh đó cho ta! Người của chúng ta đã giải quyết xong mọi vấn đề rồi, sẽ không có… A!!!”
Hắn đột nhiên kêu lên t.h.ả.m thiết. Bàn điều khiển trung ương to như vậy đột nhiên tách đôi ra, vươn một cái ống thép dài đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn…
Đài thí nghiệm vừa rồi không nhiễm chút bụi trần chợt biến thành pháp trường kinh khủng nhiễm đầy m.á.u tươi.
Nhóm nhân viên nghiên cứu cũng không tốt được đến đâu. Phần lớn mọi người đều đang bắt đầu giãy giụa, cởi trói cho người bên cạnh. Nhưng không ít cảm thấy thắng lợi đã đến mà ngôi yên tại chỗ cười ngây ngô.
Có một người đang cười lại đột nhiên bị cánh tay máy bắt được kéo lên trên cao, rồi hung hăng ném mạnh xuống đất.
Cú rơi này rất mạnh, trực tiếp làm bay mất tóc giả của người kia.
Không ít người nhận ra, đó là nghiên cứu viên Trương của viện nghiên cứu.
Hóa ra anh ta vẫn luôn bị hói.
Mọi người muốn cười, nhưng lại không có cách nào cười nổi.
Nhóm bạo dân và nhân viên nghiên cứu giãy giụa chạy về phía cửa ra, muốn thoát khỏi đám cánh tay máy đang nổi loạn, tạo thành một dòng người hỗn loạn rất lớn.
Đột nhiên, mọi cánh cửa đều đóng lại.
Cánh cửa được làm từ hợp kim titan ngay cả đạn cũng không b.ắ.n xuyên được, sao có thể vì tiếng khóc thút thích và tiếng thét ch.ói tai của con người mà mở ra được?