Chu Tiên Sinh Và Tôi

Chương 5



Ngày thứ ba.

Sáng hôm nay, tôi đã đọc xong cuốn sách đ.á.n.h số 200.

Trên thực tế, theo thời gian trôi đi thì tốc độ đọc của tôi cũng dần chậm lại. Bởi vì nội dung của những cuốn sách được đ.á.n.h số trên kệ càng về sau thì càng tối nghĩa, khó hiểu hơn.

Nhưng mặt kệ thế nào, thì chúng nó vẫn khiến tôi trở nên thông minh hơn một chút. Bây giờ tôi tràn đầy lòng tin. Nếu như tiếp tục cố gắng thì có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ đuổi kịp được Chu tiên sinh chăng?

Về con cá nhỏ đã xuất hiện trong mơ kia, tôi cũng đã có suy nghĩ hoàn toàn mới.

Sau khi chiến tranh thế giới thứ ba kết thúc, một lượng lớn bức xạ hạt nhân đã khiến cho toàn bộ đất đai trên toàn cầu bị ô nhiễm, lượng lớn sinh vật biến dị. Con người không thể không xây dựng thành lũy cuối cùng, lấy tên là Khu An Toàn. Từ trên xuống dưới mặt đất, Khu An Toàn được chia làm ba phần, gọi là Thượng Thành, Chủ Thành và Hạ Thành.

Bởi vì thiếu thốn tài nguyên tự nhiên, nên ngoại trừ những sinh vật cần được bảo vệ ra thì những động, thực vật có thể thấy được trong Khu An Toàn đều là do dùng kỹ thuật mô phỏng để tái hiện.

Trong tự nhiên không tồn tại loài cá màu tím.

Cho nên, nó rốt cuộc là cá biến dị, hay là một con cá được mô phỏng ra?

Chắc chắn là Chu tiên sinh sẽ biết.

Tôi gấp không đợi được mà muốn nói cho Chu tiên sinh biết phát hiện của mình.

Tôi chờ rồi chờ, chờ rồi lại chờ, cuối cùng cũng chờ được tiếng đập cửa vang lên, đèn cảm ứng cũng theo đó mà phát ra ánh sáng ch.ói mắt.

Cơ hồ tôi lập tức nhào lên mặt kính: “Chu tiên sinh, buổi sáng…”

Nửa câu sau liền bị tôi nuốt vào bụng.

Xuất hiện bên ngoài mặt kính là hai người xa lạ.

Bọn họ mặc áo blouse trắng giống với Chu tiên sinh, mái tóc bết dầu bóng lưỡng. Bọn họ lén lút nhìn về phía tôi, trên mặt đầy ý cười ra vẻ nịnh nọt.

“Tiến sĩ Chu? Tiến sĩ Chu? Ngài có ở đây không?”

Tôi ngừng thở.

Một chiếc giày da màu đen bước vào.

Một đôi mắt lấm la lấm lét nhìn quanh bốn phía.

Một đôi môi thật dày thở hắt ra, rồi phun ra một câu nói: “Không sao! Họ Chu không có tới.”

“Chờ đã, có thông báo mới. Để tôi xem thử…”

Người đàn ông có vóc người cao đang đứng ngoài cửa cúi đầu nhìn lên tay mình rồi cau mày nói: “Hacker tấn công… nội thành phía Đông Nam bị cúp điện khẩn cấp, xảy ra bạo loạn nghiêm trọng. Tám giờ đúng mở họp khẩn cấp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Con mẹ nó, mau làm nhanh lên đi. Chỉ còn có hai mươi phút thôi, nhất định phải lấy được C-1758 trước khi mở họp.”

Mỗi chữ bọn họ nói ra tôi đều hiểu được, nhưng nối vào nhau thì lại rất khó hiểu.

Nhưng tôi bắt được tin tức mấu chốt trong đó.

Siêu máy tính C-1758.

Tôi còn nhớ rõ, Chu tiên sinh đã từng giới thiệu về nó cho tôi vào ngày đầu tiên. Vẻ ngoài của chiếc máy tính có tên gọi phức tạp này chỉ là một cái hộp đen nhỏ bình thường, lớn bằng bàn tay của người trưởng thành.

Không đợi tôi phản ứng lại thì hai người kia đã không nói lời nào mà vọt vào trong phòng. Bọn họ giống hệt như một cơn gió lốc, hất tung tất cả khiến đồ vật xung quanh rơi đổ khắp nơi.

Người đàn ông có vóc người cao bị dây điện chằng chịt trong phòng làm vướng chân, giày cũng bị rớt ra. Anh ta mắng lên một tiếng, sau đó hung hăng đá lên bàn làm việc của Chu tiên sinh mấy cái.

Đèn cảm ưng chớp nháy lúc sáng lúc tối.

Tôi gõ lên mặt kính, tức giận mà muốn đuổi đám ăn trộm kia biến đi. Nhưng bọn họ vốn không nghe thấy lời tôi nói.

Bọn họ tiếp tục tìm tòi, mở tất cả ngăn kéo ra, đùa nghịch lung tung trên máy khống chế và điều tiết. Ném hoa hồng mô phỏng và album điện t.ử xuống đất.

Người đàn ông lùn bắt đầu lật sách.

Giờ phút này, C-1758 đang yên lặng nằm ở chỗ cách tầm tay anh ta không đến mấy centimet.

Khi phát hiện ra điều đó, m.á.u huyết trong người tôi liền xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Tôi thét ch.ói tai lên đến con số đề-xi-ben cao nhất có thể đạt được, rồi liều mạng đ.á.n.h lên mặt kính. Nhưng căn phòng này cách âm quá tốt, thậm chí bọn họ còn không thèm nhìn tôi lấy một cái, phảng phất như tôi vốn không hề tồn tại vậy.

Nhưng tôi không ra được, cũng không cách nào khiến bọn họ nghe được tiếng nói của mình. Trừ phi… trừ phi…

Lúc tôi gần như kiệt sức mà trượt khỏi mặt kính thì lại thấy được cái màn hình lớn đang lặng lẽ đứng phía sau bọn họ.

Nếu như tôi phát qua thứ gì, thì chắc chắn sẽ khiến họ chú ý.

Ít nhất là có thể kéo dài được chút thời gian.

Tôi lập tức trở lại chỗ ngồi, vừa thao tác vừa gõ chữ.

Tay tôi lóe lên gần như xuất hiện tàn ảnh, mà ai tên khốn kia thì vẫn đang lẩm nha lẩm nhẩm không ngừng bên ngoài mặt kính.

“Lại nói, chắc là thằng nhãi kia không tới được đâu. Bây giờ nó đang ở trong vùng bạo động mà.”

“Ha ha, thật á? Vậy thì tôi tình nguyện giúp đỡ cho bạo dân!”

“Một d.a.o một điểm cống hiếm, sau khi đ.â.m c.h.ế.t Chu tiến sĩ của chúng ta thì đám quái vật nghèo kiết xác kia có thể về Hạ Thành ăn Tết được rồi.”

“Ha ha ha ha ha ha ha…”