Nghe được chữ “c.h.ế.t” này, tôi không nhịn được mà dừng lại, ngón tay khẽ run lên.
Sau đó, tôi xóa phần mở đầu “Kính gửi các bạn”, đổi thành “Thứ ngu xuẩn không biết lễ phép kia”.
“Xem ra chúng ta sắp được thăng chức rồi đó, lão Lý.”
“Nên sớm thăng rồi! Nếu không phải vì họ Chu chiếm dụng siêu máy tính, luôn miệng nói thứ này còn đang trong quá trình nghiên cứu, chỉ có mình thằng đó mới có thể sử dụng được, thì ai mà thèm cung phụng nó như tổ tông chứ? Chờ sau khi chúng ta phá giải được C-1758 rồi, thì không biết nó còn đang c.h.ế.t trong khu xử lý rác rưởi nào đó rồi ấy chứ.”
“Như vậy mới hợp với nó.”
Hai người nhìn nhau cười vang.
Tôi thêm vào phía sau “ngu xuẩn” mấy chữ “giòi bọ đê tiện ngốc nghếch”.
Trong lúc đầu lưỡi của hai sinh vật hình người đang hoạt động mạnh mẽ để phát ra những âm tiết dơ bẩn kia, thì tôi đã kết nối được với máy tính của Chu tiên sinh.
Trong nháy mắt, màn hình âm tường đột nhiên sáng lên.
Hệt như một con mắt khổng lồ sáng quắc đang trừng trừng nhìn hai người kia.
Như trong dự liệu của tôi, bọn họ đã bị dọa sợ. Nhưng rất nhanh, hai người đã bình tĩnh trở lại mà chú ý tới những ký tự xuất hiện giữa màn hình rồi tấm tắc bảo lạ. Bởi vì phía cuối dòng còn đang cuồn cuộn không dứt xuất hiện những chữ cái mới.
Sự tò mò trí mạng chiếm lấy toàn bộ trí óc bọn họ.
Bọn họ khép miệng… Nhón chân… Nheo mắt lại…
Khi nhìn thấy hàng chữ đầu tiên, cười.
Bọn họ không ý thức được là nó đang mắng mình.
Nhưng những lời mà tôi nói kế tiếp đã không còn ý hữu hảo như vậy nữa: “Hai cái đồ con lừa đang tìm tìm kiếm kiếm kia.”
“Đúng vậy, nói chính là hai kẻ ăn trộm dơ bẩn, hạ lưu lại đáng xấu hổ các người đó!”
“Nếu như đã thích nhìn trộm sự riêng tư của người khác như vậy, thì tôi đề nghị các người cứ trực tiếp móc hai tròng mắt xuống, rồi gắn lên màn hình máy tính của Chu tiên sinh luôn đi.”
“Tôi sẽ báo lại nguyên văn lời nói đê tiện và hành động của các người cho Chu tiên sinh biết…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đương nhiên câu này là giả.
Tôi không hiểu được ý trong lời của bọn họ, nhưng tôi cũng không ngốc. Tôi nhìn ra được bọn họ không thích Chu tiên sinh. Tôi không muốn khiến Chu tiên sinh đau lòng.
Sắc mặt của bọn họ lập tức trở nên trắng bệch. Trong đó có một người điên cuồng đ.ấ.m bàn, lớn tiếng mắng hỏi rốt cuộc tôi là ai. Nhưng tôi không thèm để ý đến anh ta mà tiếp tục đ.á.n.h chữ.
Năm phút sau, tôi lau mồ hôi trên trán, hài lòng mà nhìn tác phẩm của mình – hơn ba ngàn từ mắng c.h.ử.i đầy khó nghe và thô tục trải đầy trên màn hình máy tính.
Căn phòng này chưa từng náo nhiệt như vậy. Hai người đàn ông vì mấy vấn đề “Kẻ đang đ.á.n.h chữ c.h.ử.i người là ai?” “Có nên xóa lịch sử hay không?” “Đập vỡ máy tính đi!” mà ồn ào với nhau đến túi bụi. Còn tôi, vì đã bảo vệ được siêu máy tính của Chu tiên sinh mà đắc chí tới mức muốn nhảy dựng lên, nhảy múa theo những tiếng gầm rú của bọn họ.
Mỗi người chúng tôi đều đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Thậm chí không hề chú ý tới, người thứ tư đã lặng lẽ đi tới.
Là Chu tiên sinh.
Anh ta vươn bàn tay thon dài ra, vỗ nhẹ lên bả vai của hai người kia, khiến bọn họ sợ tới mức mà hét toáng lên. Tôi cũng lắp bắp kinh hãi mà đụng ngã bàn ghế trong phòng.
“Tiến, tiễn sĩ Chu, chào buổi sáng. Ngài… Ngài đang ở đây à…”
Chu tiên sinh nhướng mày: “Toàn bộ hệ thống mạng trung ương đột nhiên bị tập kích. Là người chịu trách nhiệm về mảng an toàn, sao tôi có thể không ở đây được?”
“Cũng, cũng đúng…”
Chu tiên sinh cắt ngang lời của bọn họ: “Bây giờ đến phiên hai vị giải thích rồi đấy.”
“Dựa theo điều lệ, tự ý xâm nhập vào nơi có cấp bậc bảo mật tối cao thì phải chịu hậu quả gì đây nghiên cứu viên Ngô, nghiên cứu viên Trương? Có cần tôi phải giải thích cho hai người một chút không?”
Tuy rằng Chu tiên sinh đang cười, nhưng ánh mắt lại khiến cho người ta có cảm giác xa lạ và bất an. Tôi không nói gì, chỉ dán người lên mặt kính, nhiệt tình phất tay với anh ta. Nhưng anh ta cũng làm lơ tôi hệt như hai người kia.
“Đây là tình huống khẩn cấp.” Trước mặt Chu tiên sinh, dường như người đàn ông có vóc người cao kia đã bị rút nhỏ đi một vòng. Anh ta nuốt khan, rất không tự tin mà nói.
“Tình huống khẩn cấp? Hai vị nói là việc bạo loạn lúc sáng đó à?”
Chu tiên sinh đứng dậy xoay người sang chỗ khác, khiến tôi không nhìn thấy mặt anh ta: “… Chậc! Chút chuyện cỏn con này mà còn tính để siêu máy tính ra mặt sao?”
“Chuyện nhỏ?!”
Người đàn ông cao đột nhiên bùng nổ. Anh ta xông lên nắm lấy cà vạt của Chu tiên sinh: “Mày có biết là tao đã nhịn mày lâu lắm rồi không họ Chu?”
“Mày tính thử xem, nếu như không công khai nghiên cứu của siêu máy tính thì trong Thượng Thành sẽ tổn thất bao nhiêu hả? Còn nếu như mày còn muốn trở lại Hạ Thành sống như đám chuột dưới cống ngầm kia, thì xin cứ tự nhiên.”