“Anh đang nói cái gì vậy?” Chu tiên sinh quay đầu. Khuôn mặt anh vẫn mỉm cười như cũ, giống như đang cười trên sự ngu ngốc của kẻ kia.
“Thật đáng tiếc. Ngay vào năm phút trước, “tình huống khẩn cấp” trong miệng anh đã được giải trừ rồi.”
“Cái gì?! Mày…”
“Anh ta nói thật đó.”
Một người khác, với khuôn mặt đổ đầy mồ hôi lớn như hạt đậu đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào tay mình: “… Hệ thống điện đã được khôi phục, vị trí của h.a.c.ker đã bị định vị, cảnh sát robot đã được phá bỏ hạn chế mà chạy đến khu phố gặp nạn rồi.”
Khóe miệng của người đàn ông cao kia bắt đầu run rẩy: “Xem như mày gặp may đấy tiến sĩ Chu. Tin tức chỉ vừa được phát tới mà thôi, sao mày có thể biết được?”
“Đương nhiên là tôi biết rồi. Dù sao thì tôi cũng là người đã phá vỡ tường lửa của h.a.c.ker mà. Chẳng lẽ các người không nhìn ra à? Tôi mới từ bên phòng máy chủ lại đây đấy.”
“…”
“Tôi đã sớm nói rồi – giải quyết chút chuyện nhỏ này, còn không tới mức phải dùng đến siêu máy tính.”
Khỏi phải nói là sắc mặt hai người kia khó coi đến cỡ nào.
“Hẳn là các người phải tham gia cuộc họp vào lúc tám giờ nhỉ? Vậy tôi đây không tiếp nữa.”
Chu tiên sinh mở cửa phòng ra, làm tư thế “Mời”.
“Còn nữa. Gần đây tôi đang nghĩ… một khi C-1758 bắt đầu được ứng dụng chính thức, hiệu suất của nó còn lớn hơn so với một ngàn, một vạn… Không. Thậm chí còn mạnh hơn so với vô số máy tính bình thường cộng lại nhiều.”
“Đến lúc đó thì một số kẻ ham ăn lười làm không muốn động não trong Thượng Thành phải làm sao bây giờ?”
“Thượng Thành không nuôi kẻ không có cống hiến, đây cũng là ý nghĩa của điểm cống hiến.” Chu tiên sinh thong thả ung dung nói.
Đến khi hai người kia đã hốt hoảng chạy trốn rồi thì tôi vẫn còn đang ngây ngốc đứng tại chỗ, rất lâu sâu vẫn chưa phục hồi lại tinh thần.
Nhưng khi trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta, thì biểu tình trên mặt anh ta vẫn chưa hề trở nên dịu đi chút nào.
“Đây là chuyện tốt mà cậu làm à, Số Không Một?” Anh ta chỉ vào “kiệt tác” của tôi trên màn hình.
Giọng điệu của anh lạnh như băng, thay vì câu hỏi thì lại có nhiều ý chất vấn hơn.
Tôi thở dài một hơi: “Là tôi viết đó Chu tiên sinh. Anh cảm thấy…”
“Cậu có biết là mình đã làm sai ở đâu không?”
Sai chỗ nào cơ? Tôi nhìn qua đoạn văn mình gõ, sau một lúc lâu mới tự tin mà trả lời: “… Giòi bọ không hề có đầu, cho nên ngữ nghĩa trong câu đã bị lặp lại.”
Chu tiên sinh xoay người, trong mắt anh ta không hề còn lại chút dịu dàng và thiện ý như mấy hôm trước nữa, khiến tôi nhịn không được mà rùng mình một cái.
“Số Không Một, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, thế giới bên ngoài vô cùng nguy hiểm với cậu. Tôi đã năm lần bảy lượt nhắc nhở cậu rồi. Không được phá vỡ mặt kính! Cũng không được có bất kỳ hình thức giao lưu nào với bên ngoài! Chỉ có khi nào tôi ở đây thì cậu mới có thể truyền nhật ký lên máy tính của tôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi liều mạng muốn bảo vệ cậu, nhưng còn cậu thì sao?”
“Cậu báo đáp tôi như vậy sao?”
Trái tim tôi run lên kịch liệt.
“Tôi chỉ là muốn giúp anh, kéo dài…”
“Nếu như cậu thiệt tình muốn giúp tôi thì đừng làm bất cứ chuyện gì ngoại trừ việc mà thí nghiệm yêu cầu nữa, Số Không Một à!”
“Tôi không có. Vừa rồi hai tên khốn kia…”
“Tôi không muốn nghe cậu giải thích. Chuyện phiền lòng hôm nay đã đủ nhiều rồi!”
Anh ta xoay người sang chỗ khác, đôi môi mím c.h.ặ.t, không nói thêm lời nào mà lục tục làm gì đó trước đài khống c.h.ế.t điều tiết. Tôi không thể hiểu nổi, không rõ vì sao anh ta lại nổi giận với mình.
Ba chữ “chuyện phiền lòng” này khiến tôi cảm thấy vô cùng bi thương. Chẳng lẽ trong lòng anh, tôi ở cùng vị trí với nghiên cứu viên Trương, Ngô kia sao?
Sự tồn tại của tôi khiến Chu tiên sinh khó xử tới vậy sao?
Một khi đã như vậy thì vì sao anh ta lại không chịu bỏ dở thí nghiệm mà thả tôi ra khỏi mặt kính đáng giận này chứ?
Khi tôi đang cố nghĩ ra mấy đề tài thú vị, quyết định nói chuyện lại với anh ta thì đột nhiên trước mặt trở nên đen nhánh.
Chu tiên sinh… Tắt đèn rồi?
“Chu tiên sinh?! Xảy ra chuyện gì vậy?! Chu tiên sinh…”
Tôi dùng sức vỗ lên mặt kính đen nhánh. Giọng nói của Chu tiên sinh như truyền tới từ nơi xa: “Số Không Một, hôm nay không làm thí nghiệm nữa. Cậu trở lại tiếp tục đọc sách đi, hoặc là viết nhật ký, muốn làm gì cũng được.”
“Chu tiên sinh, anh không sao chứ? Anh mệt mỏi lắm à?”
“Không. Đây là sự trừng phạt dành cho cậu đó, Số Không Một.”
“Tôi hy vọng trong khoảng thời gian này, cậu có thể cẩn thận mà cảnh tỉnh chính mình.”
Cho nên hiện tại tôi đang ngồi bên máy tính đ.á.n.h lại phần nhật ký của ngày hôm nay.
Tôi rất hoang mang, rất đau khổ, còn có…
Rất ấm ức.
Tôi không muốn nói chuyện với Chu tiên sinh nữa, ít nhất là hôm nay không muốn.
Buổi tối lúc đi ngủ, tôi cũng hy vọng mình không cần phải mơ thấy Chu tiên sinh.
Nhưng không như mong muốn, bởi vì lúc này trong đầu tôi xuất hiện thêm nhiều đoạn ký ức ngắn nhiều hơn thường ngày.