Ngày thứ tư.
Sau khi xem tới quyển sách được đ.á.n.h số 235, cuối cùng tôi cũng hiểu được những ký tự mà mình đã đ.á.n.h ra trong mơ kia là gì.
Đó không phải là những dãy mã vô nghĩa, mà là ngôn ngữ máy tính đầy phức tạp.
Hơn nữa, trong đó còn ẩn chứa vô vàn câu lệnh, ngôn ngữ lập trình và quy tắc vận hành chồng chéo lên nhau, phức tạp đến mức vượt xa trình độ hiện tại của tôi. Với năng lực bây giờ, tôi căn bản không thể hiểu hết được các tầng ý nghĩa bên trong.
Tôi chỉ biết làm những thứ đơn giản như một đứa ngốc - thiết kế đồng hồ, tạo mấy đoạn hoạt họa cơ bản.
Nhưng tôi vẫn đang học, vẫn đang trưởng thành. Chu tiên sinh cũng từng chỉ là một con người nhỏ bé, rồi từng bước từng bước mới trở thành như bây giờ.
Nói tới đây, rốt cuộc thì tôi và Chu tiên sinh… Có quan hệ gì vậy nhỉ?
Anh ta xuất hiện trong tất cả các đoạn hồi ức của tôi, xuất hiện trong căn phòng nhỏ chật chội, xuất hiện dưới đủ loại ánh đèn nê ông sáng ch.ói, đứng giữa đám người ồ ạt đổ về trong màn mưa.
Tôi tận mắt nhìn thấy anh ta từ một đứa nhỏ gầy yếu, chậm rãi biến thành thanh niên mặt lạnh vô cảm như bây giờ.
Chúng tôi đã từng hòa thuận ở chung với nhau, tương thân tương ái, cũng từng khắc khẩu cãi nhau nhiều trận.
Những hình ảnh kỳ lạ trong mơ chính là “Hạ Thành” mà hôm qua mấy người kia đã nhắc tới. Nhưng dường như mọi thứ đều ảm đạm hơn rất nhiều, hệt như mất đi sắc màu vốn có. Những bức ảnh bị dòng nước sâu nhấn chìm, rồi dần dần trôi vuột ra khỏi tầm tay của tôi.
Tôi cố hết sức mà vươn tay muốn bắt lấy, nhưng lại không nắm được cái nào.
Bây giờ, tôi đã quyết định sẽ xin lỗi Chu tiên sinh.
Viện này không liên quan gì tới chuyện xảy ra hôm qua. Tôi chỉ cảm thấy, nếu như chúng tôi có thể tiếp tục mối quan hệ tốt như trước kia thì hay biết bao.
Khi Chu tiên sinh phát hiện ra tôi đã hoàn toàn quên đi cậu ấy trong ngày đầu tiên tỉnh lại… Cậu ấy đã nghĩ gì trong đầu nhỉ?
Bây giờ tôi đã đủ thông minh rồi, có thể dùng một cách khác không giống với bình thường để biểu đạt sự xin lỗi của mình.
[Đương nhiên, tôi chỉ sợ mình không bao giờ được thử liên kết với máy tính của Chu tiên sinh nữa.]
Tôi gõ ra rất nhiều phương án khác nhau trên máy tính, sau đó lại xóa sạch chúng nó.
Cuối cùng, trên màn hình chỉ còn lại thứ mà tôi cảm thấy thú vị nhất.
Tôi muốn tặng cho cậu ấy một con cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tiểu Tím” chính là con cá biến dị mà rất lâu trước kia tồi và cậu ấy gặp được ở trên phố. Chu tiên sinh vừa nhìn đã thấy thích nó, nhưng lại chịu đựng không nói ra.
Tôi sờ lên khuôn mặt non nớt của Chu tiên sinh, rồi để người bán cá vớt nó vào trong túi nilon.
Khi người nọ quét đi điểm cống hiến trên cổ tay tôi, tôi cảm thấy tim mình rút lên đau nhói.
Tuổi thọ của Tiểu Tím dài hơn loài cá bình thường một chút, nhưng tuyệt đối sẽ không vượt quá mười năm. Sau khi Chu tiên sinh biến thành thanh niên, tôi không còn tìm được ký ức về Tiểu Tím nữa.
Cho nên… lần này tôi muốn tặng cho cậu ấy một con cá không bao giờ c.h.ế.t, một con cá không bao giờ biến mất.
Một “Tiểu Tím” bằng máy, để nó ở cùng cậu ấy, sống thật lâu thật dài.
Tuy kỹ năng lập trình của tôi còn chưa được thuần thục, nhưng tôi rất có lòng tin, cũng chuyên chú tới mức đầu óc chìm đắm trong việc này, quên hết cả thời gian.
Thậm chí không hề chú ý tới, một mặt kính khác vẫn luôn tối đen.
Rất lâu rất lâu sau, cuối cùng tôi cũng cảm thấy mệt mỏi. Đây là trải nghiệm trước đây chưa từng có. Tôi không nhịn được mà quay sang muốn hỏi Chu tiên sinh, nhưng lại phát hiện cậu ấy còn chưa có tới.
Ngày hôm nay đã sớm trôi qua rồi.
Đây cũng là một cách “trừng phạt” của Chu tiên sinh dành cho tôi đó sao? Dù sao thì hôm qua cậu ấy đã rất tức giận.
Tôi tự chiêm nghiệm lại sai lầm của mình, hy vọng cậu ấy có thể nhanh ch.óng xuất hiện. Nhưng cậu ấy vẫn không đến.
Thời gian trôi đi từng chút một, trong lòng tôi lại dâng lên một ngọn lửa vô danh.
Tôi thừa nhận, tôi là người rất dễ bị xúc động. Nhưng Chu tiên sinh không cần phải vì chút sai lầm nhỏ này mà t.r.a t.ấ.n tôi như vậy!
Không sai, đây là t.r.a t.ấ.n!
Tôi sợ nhất là cô độc, nên vẫn luôn mong ngóng được nhìn thấy Chu tiên sinh. Mà chuyện tôi có thể gặp được cậu ấy hay không, đều là do một mình cậu ấy quyết định.
Bây giờ, cậu ấy biết rõ tình huống của tôi như này, mà còn cố ý nhốt tôi trong căn phòng nhỏ nhàm chán không chút thú vị gì. Chỉ lúc nào cậu ấy muốn thả thì mới thả ra…
Chẳng lẽ đây không phải là một kiểu t.r.a t.ấ.n tàn khốc sao?
Nhưng lại đợi thêm một thời gian thì sự phẫn nộ trong lòng tôi đã tan đi, thay vào đó là sầu lo.
Có phải là Chu tiên sinh đã xảy ra chuyện gì rồi không?