Trên đường bị áp giải, Lê Vĩ ôm Tiểu Bối trong lòng sinh ra ý định điên cuồng.
Mặc dù không biết Thái Cực Bào là pháp bảo đẳng cấp nào, càng không biết Thấu Mệnh Nhãn mạnh yếu ra sao.
Nhưng Lê Vĩ hiểu chúng nó có thể tự huỷ diệt theo ý niệm của mình.
Khi Thái Cực Bào và Thấu Mệnh Nhãn cùng nhau tự bạo, hắn và Tiểu Bối chắc chắn sẽ chết...nhưng kéo theo mấy tên khốn kiếp chôn cùng cũng không tệ.
“Đã chết một lần, sợ gì chết thêm lần nữa.” Lê Vĩ nghiến chặt răng.
“Kẻ này đang nghĩ gì? Thái độ đột nhiên chuyển biến nhiều như vậy?” Hai tên đệ tử Hợp Hoan Các đang phụ trách áp giải thầm nghĩ.
Vừa rồi rõ ràng Lê Vĩ vẫn còn sợ hãi cầu xin, kết quả hiện tại sắc mặt dị thường bình thản.
Bọn hắn không biết rằng khi người tứ cố vô thân như hắn đã quyết định liều chết, không còn chuyện gì có thể khiến hắn sợ hãi được nữa.
Rất nhanh, Lê Vĩ đã bị đưa đến giữa một đại đường, nơi đã có một nam tử trung niên ngồi chờ sẳn.
Kẻ này dáng người thấp bé, sắc mặt gian tà, còn để hàm râu cá trê, nhìn qua đã biết không phải kẻ tốt lành.
“Tham kiến Xuân Thu Hộ Pháp!” Hai đệ tử áp giải Lê Vĩ lên chắp tay hành lễ.
“Là kẻ này sao?” Xuân Thu sắc mặt lạnh lẽo hừ một tiếng:
“Thằng vô dụng, vậy mà bị một tên Trúc Cơ giết chết, đúng là nhục nhã cho bần đạo.”
Xuân Thu vốn xuất thân từ tiểu gia tộc cấp thấp, người mạnh nhất chỉ là Nguyên Anh Kỳ.
Cũng may thiên phú hắn tốt, gia nhập Thiên Tà Giáo 5000 năm, khổ luyện phấn đấu thì đột phá Hoá Thần, leo lên được vị trí Địa Hộ Pháp.
Xuân Gia cũng vì vậy mà quật khởi.
Cách đây vài trăm năm, Xuân Thu có trở về gia tộc một lần, nhìn thấy Xuân Phong là kẻ thiên phú tốt nhất trong hàng ngũ hậu bối nên mang theo về Thiên Tà Giáo, vận dụng giao tình cho hắn trở thành đệ tử của Hợp Hoan Các với mong muốn có thêm vây cánh, hỗ trợ Xuân Gia leo lên ngày càng cao hơn.
Nào ngờ thằng cháu lại phế vật như vậy, bị một tên Trúc Cơ vượt cấp giết chết.
Chuyện này đã sớm truyền ra, mặt mũi của Xuân Thu mất hết rồi.
Hắn không phẫn nộ vì cái chết của Xuân Phong, hắn đang phẫn nộ vì danh dự của mình bị ảnh hưởng, dù sao thì Xuân Phong cũng là kẻ mà hắn nâng đỡ.
“Các chủ căn dặn giao hung thủ cho Hộ Pháp, cho ngài câu trả lời thoả đáng về cái chết của sư huynh.” Hai vị đệ tử kính cẩn nói.
“Hợp Hoan Các Chủ có lòng rồi, hôm nào bần đạo tìm hắn uống rượu.” Xuân Thu phất tay:
“Các ngươi có thể đi!”
Hai đệ tử khom người rời khỏi.
Xuân Thu lúc này mới liếc mắt nhìn qua Lê Vĩ, ung dung nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói:
“Con kiến hôi, ở trước mặt bần đạo mà dám không quỳ?”
ẦM!
Thanh âm vừa dứt, một luồng linh áp đã thô bạo trấn lên.
RĂNG RẮC...
PHỐC!
Lê Vĩ cảm giác toàn thân sụp đổ, lục phủ ngũ tạng như bị xới tung, máu tươi cuồng phún.
“Chít.”
Linh áp của Hoá Thần quá mức khủng bố, Tiểu Bối toàn thân run rẩy trong ngực hắn, hai mắt ngấn lệ, máu tươi từ trong miệng không ngừng chảy ra.
Lê Vĩ cố gắng gồng mình che cho Tiểu Bối, hy vọng có thể thay nó gánh vác tất cả.
Khi hai chân của hắn sắp quỵ xuống, hắn lựa chọn nằm sấp, trực tiếp ngã lăn ra đất ôm chặt Tiểu Bối trong lòng.
Hắn thà nằm chứ không quỳ trước kẻ này, thà chết cũng không quỳ.
Xuân Thu cũng mặc kệ hắn muốn quỳ hay ngồi, chỉ thản nhiên nói:
“Sưu hồn đoạt phách của ngươi, moi ra tận gốc rể và tiêu diệt sạch sẽ, đem đầu của tất cả những kẻ liên quan đến ngươi treo trước Phủ Hộ Pháp mới có thể lấy lại chút thể diện của bổn toạ.”
Nói là làm, bàn tay mọc ra móng vuốt dự định cắm vào đầu Lê Vĩ.
Ánh mắt Lê Vĩ chất chứa lửa giận ngút trời, chỉ chờ kẻ này tiếp cận là tự bạo hai món pháp bảo.
Hắn kiên nhẫn chờ khoảng cách tiếp xúc thật gần...lòng ôm hy vọng có thể đồng quy vu tận.
“Nếu kéo được Hoá Thần chôn cùng, cái mạng này của lão tử chết cũng đáng, chỉ tội cho Tiểu Bối của ta.” Lê Vĩ nội tâm thầm nghĩ.
Đúng lúc móng vuốt của Xuân Thu sắp tiếp cận, có uy thế bỗng nhiên quét ngang toàn bộ Phủ Hộ Pháp.
BỤP.
Xuân Thu vội vàng quỳ xuống, chắp tay trước ngực, cúi thấp đầu nhìn có vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Mà không chỉ hắn, tất cả Hộ Pháp trong phủ Hộ Pháp lúc này đều đồng loạt quỳ gối khi cảm nhận được luồng uy thế kia.
Địa Hộ Pháp quỳ, Thiên Hộ Pháp cũng phải quỳ.
Bởi vì đây chính là uy thế của nhân vật cấp Trưởng Lão.
Ở tại Thiên Tà Giáo, Trưởng Lão là các tồn tại cao tầng, bất khả xâm phạm, bọn họ viễn siêu 36 các và 18 đường, chỉ có Giáo Chủ là đủ tư cách ngồi trên.
Uy thế quét qua kèm theo giọng nói:
“Tìm giúp bổn toạ một thanh niên trẻ tuổi, diện mạo tuấn lãng bất phàm có thiên phú, tu vi cao thấp không quan trọng, gấp rút mang đến động phủ của Đại Trưởng Lão.”
Thanh âm vừa dứt, uy áp cũng tiêu tan.
Xuân Thu lau mồ hôi lạnh, không ngờ là đích thân Đại Trưởng Lão hàng lâm, đây là lão quái vật có địa vị tiệm cận Giáo Chủ nha.
Hắn thở phào một hơi đứng lên, còn tưởng là Đại Trưởng Lão muốn trách tội Phủ Hộ Pháp.
Nếu Đại Trưởng Lão thật sự muốn giáng tội, dù Phủ Hộ Pháp không làm gì sai cũng phải ngoan ngoãn quỳ gối nhận tội.
“Khoan đã!”
Chợt nhớ lại mệnh lệnh vừa rồi của Đại Trưởng Lão.
Tìm một thanh niên trẻ tuổi diện mạo phi phàm có thiên phú nhưng không quan trọng tu vi.
Ánh mắt Xuân Thu sáng rực lên khoá chặt lấy thân ảnh của Lê Vĩ đang nằm rạp trên đất.
“Mau ngẩng đầu!” Xuân Thu gằn giọng quát.
Mặc dù ra lệnh nhưng hắn đã nóng vội dùng lực lượng xách đầu Lê Vĩ lên.
Phát hiện kẻ này dù đang trọng thương sắp chết, miệng đầy máu tươi nhưng ngũ quan tuấn lãng dị thường, ngay cả Xuân Thu cũng phải cảm thấy đố kỵ.
Lại tính đến phương diện thiên phú, kẻ này có thể vượt cấp giết Xuân Phong, chắc chắn thiên phú không tệ rồi.
“Tốt tốt tốt.” Xuân Thu ngửa đầu lên trời cười to:
“Diện mạo rất tốt, thiên phú cũng ổn, thật là ông trời cũng giúp bổn toạ.”
Đại cơ duyên không ngờ ập thẳng xuống đầu.
Khó khăn lắm Đại Trưởng Lão mới giao nhiệm vụ cho Phủ Hộ Pháp, nếu mình là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, chẳng phải sẽ có cơ hội nịnh nọt Đại Trưởng Lão sao?
Được tiếp xúc với Đại Trưởng Lão, đây là cơ duyên vạn năm có một, không...phải gọi là cơ duyên cả đời có một.
Mà Lê Vĩ đúng là đáp ứng đủ điều kiện.
Không hề do dự, Xuân Thu phất tay chưởng ra, Tiểu Bối lập tức bị kéo khỏi lòng ngực của Lê Vĩ, nhốt vào bên trong lồng giam đen kịch.
“Tiểu tử nghe lời bần đạo, bằng không giết sủng vật của ngươi!” Xuân Thu cười gằn:
“Trị thương cho nhanh, theo bần đạo đến gặp Đại Trưởng Lão.”
Hắn dễ dàng nhận ra Tiểu Bối rất quan trọng với Lê Vĩ nên dùng nó làm con tin uy hiếp, muốn kẻ này phải ngoan ngoãn nghe lời.
Dù sao thì có trời mới biết Đại Trưởng Lão tìm thanh niên tuấn tú để làm gì, chi bằng giữ lại một con bài phòng thân.
Nếu như Lê Vĩ may mắn đạt được cơ duyên mà địa vị đề thăng, mình vẫn có thể dùng con rái cá làm cái giá để hoá giải ân oán với hắn.
“Cơ hội sống đây rồi.” Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé.
Mặc kệ Đại Trưởng Lão muốn tìm người làm gì, còn nước còn tát.
“Mau trị thương!” Xuân Thu ném cho Lê Vĩ một viên Tam Tinh Liệu Thương Đan.
Loại Liệu Thương Đan này có tác dụng với cả Kim Đan Kỳ, Lê Vĩ nuốt vào, thương thế rất nhanh đã phục hồi.
Dùng linh lực rửa sạch máu và bùn đất, càng thêm khôi ngô tuấn tú, phong thái bất phàm.
“Đi!”
Để tránh đêm dài lắm mộng, Xuân Thu trực tiếp túm lấy cổ hắn lao vọt mà đi.
Lê Vĩ cố gắng quay đầu nhìn về Tiểu Bối còn bị nhốt bên trong phủ Hộ Pháp, lớn tiếng nói:
“Chờ ta trở lại!”
Tiểu Bối yếu ớt gật đầu, sau đó an tâm chìm vào mê mang.
Chẳng biết vì sao nó có cảm giác, lần này chủ nhân của mình sẽ không chết.
“Hừ, các ngươi cũng muốn ôm bắp đùi đại lão, nhưng làm sao nhanh bằng bần đạo?”
Vừa bay khỏi phủ, phát hiện tất cả những Hộ Pháp khác cũng đang tìm kiếm đệ tử anh tuấn để nịnh bợ Đại Trưởng Lão, Xuân Thu khinh miệt thầm nghĩ.
Gia tăng tốc độ, Lê Vĩ chỉ cảm thấy từng luồng cuồng phong đập mặt, không khí xung quanh như bị uốn cong, toàn thân đau đớn đến mức co rúm.
Tốc độ của Hoá Thần khi phi hành quá đáng sợ, nhanh đến mức hắn không kịp chứng kiến quang cảnh xung quanh, da thịt muốn rách.
“Vô dụng.”
Xuân Thu phất tay dùng lực lượng bảo vệ xung quanh hắn, bảo vệ khuôn mặt của Lê Vĩ.
Rất nhanh hai người đã dừng lại dưới chân một ngọn núi có hình dạng như hồ lô rượu khổng lồ.
Ngọn núi này cao vượt quá tầm mắt của Lê Vĩ, e rằng dù có dùng linh thức dò xét cũng không thể thấy được đỉnh của nó, quá đỗi hùng vĩ.
Thác nước ở Tiểu Lục Lâm so với vách núi này như một con kiến hôi đứng dưới chân voi vậy.
Mặc kệ Lê Vĩ nhìn ngang nhìn dọc, Xuân Thu chắp tay thành kính hô vang:
“Xuân Thu Địa Hộ Pháp mang người đến bái theo lệnh Đại Trưởng Lão.”
“Lên!”
Một thanh âm hờ hững truyền xuống.
Không thấy bất cứ động tĩnh nào, Lê Vĩ chỉ cảm thấy thiên địa rung chuyển, chóng mặt xém chút nôn cả ra ngoài, vội vàng nhắm mắt lại.
Khi mọi thứ xung quanh khôi phục yên tĩnh, hắn mở mắt ra, phát hiện mình đã đứng ở giữa biển mây, khói trắng lượn lờ.
Lên đỉnh núi rồi.
Thủ đoạn của Đại Trưởng Lão quá mức đáng sợ.
Trên đỉnh núi có một hang động, Xuân Thu quỳ gối đối diện cửa hang không dám nói một lửa.
Hắn muốn ép Lê Vĩ quỳ nhưng lại không muốn làm bị thương, chỉ có thể dùng ánh mắt hung tợn nhìn hắn.
Lê Vĩ mặc kệ chẳng thèm quan tâm.
ẦM.
Cửa hang đá mở ra, một lão nhân trông có vẻ tiên phong đạo cốt, hoà ái hiền từ, toàn thân áo trắng chậm rãi bước ra.
Không phải ai khác, chính là Thiên Tà Đại Trưởng Lão – Cốt Giang.
Xuân Thu kích động đến gương mặt đỏ bừng, đây là lần đầu tiên hắn được tiếp xúc với Đại Trưởng Lão ở khoảng cách gần như vậy.
Cốt Giang không quan tâm đến Xuân Thu, ngược lại chỉ chú ý đến Lê Vĩ, vuốt râu hỏi:
“Kẻ này lai lịch thế nào?”
Xuân Thu vội vàng đem mọi chuyện kể lại một lần, không dám nói dối nửa phần.
Ở trước mặt cường giả đỉnh cao như Cốt Giang, nói dối là tự tìm đường chết.
“Hiểu rồi.” Cốt Giang nở nụ cười hoà ái:
“Ngươi làm không tồi, kẻ này ta nhận.”
“Đa tạ Đại Trưởng Lão, đa tạ Đại Trưởng Lão, tiểu nhân có thể vì ngài nguyện chết không từ.” Xuân Thu mừng rỡ như điên, một vị Hoá Thần vô cùng hèn mọn nịnh nọt:
“Nhiệm vụ nho nhỏ này có đáng là chi.”
“Bổn toạ đáp ứng nguyện vọng của ngươi vậy.” Cốt Giang mỉm cười điểm đầu ngón tay.
BÙM!
Trong ánh mắt co rụt lại của Lê Vĩ, Xuân Thu tan xương nát thịt, ngay cả một chút cặn bã cũng không còn sót lại.
“Ực.”
Hắn hãi hùng khiếp vía nuốt nước bọt, một đời Hoá Thần cường giả cứ như vậy như con kiến hôi bị điểm tay mà chết?
Đáng thương cho Xuân Thu, ôm hy vọng bao nhiêu thì kết cục lại tàn khốc bấy nhiêu.
Lê Vĩ thậm chí có chút đồng cảm với đối phương.
Thiên Tà Giáo này thật quá đáng sợ, tất cả đều là loại tà nhân.
Cốt Giang trong lúc nói cười hiền từ đã điểm tay diệt chết thuộc hạ cùng giáo muốn lấy lòng mình, thử hỏi có thể an toàn sao?
“Có được Linh Thụ và Âm Dương Đồ, thiên phú cũng tạm.” Cốt Giang đánh giá Lê Vĩ từ tốn nói:
“Quan trọng là diện mạo rất khá, tìm trong các đệ tử Thiên Tà Giáo cũng hiếm người được như ngươi.”
“Ực.” Lê Vĩ nuốt một ngụm nước bọt.
Hắn muốn mở miệng, lại cảm giác được có một cổ khí thế như có như không quanh quẩn xung quanh, khiến hắn như con rối chẳng thể thốt nên lời.
Rõ ràng Cốt Giang vẫn đang khống chế hắn.
“Người đã tìm được rồi, Cốt Hồn...ngươi đem ký ức của đám Hộ Pháp xoá đi!” Cốt Giang chợt nói:
“Chuyện lần này tạm thời chưa thể công bố rộng rãi, còn phải chờ thêm một đoạn thời gian.”
“Tuân lệnh.”
Không thấy ai nhưng lại có thanh âm ứng tiếng, sau đó mọi thứ lại chìm vào yên lặng.
“Nhanh chóng thay y phục!” Cốt Giang chợt phất tay.
Một bộ đồ đỏ rực có treo hoa trước ngực được ném đến.
Lê Vĩ cả người run rẩy, bộ đồ đỏ này không phải lễ phục kết hôn truyền thống sao?
“Moá!” Trong lòng hắn cuồng loạn:
“Lão già chết tiệt này sẽ không phải là tên biến thái, muốn kết hôn cùng ta chứ?”
Mà hắn còn chưa kịp thay y phục, đã thấy Cốt Giang lại lấy ra thêm một cổ quan tài đặt xuống.
Quan tài cũng được băng vải đỏ, trang trí hết sức bắt mắt khiến Lê Vĩ muốn rách cả mí mắt.
Tuyển chọn thanh niên có diện mạo bất phàm, lễ phục của chú rể, quan tài.
Một cảm giác lạnh buốt lan tràn khắp toàn thân khiến tim như ngưng đập, trong đầu Lê Vĩ vô thức liên tưởng đến hai chữ: