Minh hôn hay còn gọi là âm hôn, là một tục lệ kết hôn với người đã chết.
Lê Vĩ thật sự không muốn liên tưởng đến, nhưng lễ phục cưới đỏ, quan tài đỏ đã ở trước mặt, hắn không muốn nghĩ cũng không được.
“Hửm?”
Thấy hắn đứng như trời trồng chưa chịu mặc y phục, Cốt Giang nhướn mày.
“Hự.”
Lê Vĩ chỉ cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, linh hồn đau đớn kịch liệt khiến hắn đổ mồ hôi lạnh.
Không dám tiếp tục chần chờ, tại chỗ hắn vội vàng cất Thái Cực Vào vào Nhẫn Trữ Vật, sau đó khoác lễ cưới lên người.
“Nằm vào!” Cốt Giang chỉ vào quan tài.
“Ực.” Lê Vĩ nuốt ngụm nuốt bọt, toàn thân lạnh lẽo leo vào trong quan tài nằm xuống.
Cốt Giang lúc này mới hài lòng gật đầu, nâng lên quan tài mang theo Lê Vĩ bước vào bên trong động phủ.
Trong động là không gian xa hoa rộng lớn vượt xa vẻ đơn sơ hoà hợp cùng thiên nhiên như bề ngoài, mỗi đồ vật ở đây đều quý giá, tuỳ tiện một vật được ném ra bên ngoài cũng có thể khiến vô số kẻ tranh đoạt.
Cốt Giang không bận tâm đến xung quanh, chỉ nhẹ đánh ra một luồng pháp quyết.
ẦM ẦM ẦM.
Động phủ hơi lắc lư, vô số điểm sáng từ mặt đất bay lên như những văn tự kỳ lạ, kết thành một vòng tròn nồng đậm lực lượng.
“Chẳng lẽ đây là Trận Pháp trong truyền thuyết?”
Lê Vĩ nằm trong quan tài chứng kiến tất cả, chỉ biết cảm thán thủ đoạn của Cốt Giang quá lợi hại.
Thật ra cũng chẳng có gì đáng gờm, thứ này là Truyền Tống Trận và những văn tự toả sáng kia là Trận Văn do Linh Lực ngưng tụ mà thành.
Truyền Tống Trận chỉ có Trận Sư mới có khả năng bố trí, ở các đại thế lực như Thiên Tà Giáo không phải thứ gì hiếm lạ.
Cốt Giang nâng lên quan tài bước vào trong đó.
Khoảnh khắc đó, Lê Vĩ nhìn thấy không gian xung quanh mình như bị gấp khúc, quan tài lao vọt với tốc độ kinh hoàng, bên tai chẳng còn bất cứ âm thanh nào tồn tại.
Rất nhanh khi những Trận Văn dần dần tán đi, hai người đã xuất hiện tại bên trong đại điện cổ kính.
Đại điện cổ kính rộng không tả nổi, mỗi một cây cột đều có thể chống trời, quanh cột điêu rồng khắc phượng.
Ở giữa đại điện có một lễ đường và một cổ quan tài màu đỏ được đặt sẳn chưa đóng nắp.
Lê Vĩ cố gắng quan sát, phát hiện trong quan tài kia có một nữ nhân mặc lễ phục tân nương đang nằm, từ cổ trở lên đã được khăn voăn che kín.
Hắn rùng mình liên tục, nữ nhân này rốt cuộc là ai đây?
Bất quá tuy rằng không nhìn thấy mặc, Lê Vĩ vẫn bị dáng người của nàng làm cho kinh diễm.
Đôi chân dài miên man, tay ngọc tinh xảo tuyệt luân, da trắng như tuyết không chút tỳ vết, vòng eo uyển chuyển nhỏ như eo con kiến, hai bầu tuyết lê lại căng đầy nhựa sống dưới lớp áo cưới truyền thống.
Dù y phục che thân, dáng người này vẫn vượt qua cả Âm Mị Nhiên và tất cả ác nữ Bổ Âm Tông cộng lại theo đánh giá của hắn.
“Thật mong được thấy mặt của nàng.” Lê Vĩ thầm nghĩ.
ẦM!
Cốt Giang ném quan tài của hắn xuống bên cạnh quan tài của nữ tử kia, đặt song song với nhau.
Ở khoảng cách gần, Lê Vĩ ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ nữ tử kia, thật sự dễ chịu, rất khó diễn tả thành lời.
Dường như mùi của tất cả các loại hoa trên thế gian này đều không thể thơm bằng nàng.
“Tân lang đã tìm được, mời các trưởng lão tập hợp!” Cốt Giang cao giọng nói.
Phần phật...
Óng tay áo tung bay, thân ảnh từng nhân vật hàng lâm mà xuống.
Tính cả Cốt Giang, có tất cả chín người.
Bọn họ là Cửu Đại Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo, địa vị viễn siêu 18 vị Đường Chủ.
Cốt Giang là Đại Trưởng Lão, thân phận cao nhất trong cửu đại trưởng lão.
Bọn hắn vừa hàng lâm, ánh mắt đều gắt gao khoá chặt lấy Lê Vĩ khiến hắn rùng mình.
“Đều là lão quái vật.” Lê Vĩ thầm mắng.
“Dung mạo tân lang quả thật không tồi, cũng xứng bầu bạn Giáo Chủ dưới hoàng tuyền.” Một bà lão thương tâm đến rơi lệ nói.
“Hức, năm đó Lão Giáo Chủ khi còn sống, nguyện vọng duy nhất là muốn Giáo Chủ thành gia lập thất, tìm được vị lang quân như ý.” Lại có lão nhân khác ngậm ngùi thở dài:
“Chẳng ngờ Giáo Chủ còn chưa có nam nhân nào lọt mắt đã gặp phải đại nạn.”
Mấy vị Trưởng Lão còn lại cũng trầm mặc, bầu không khí vô cùng đè nén.
“Thôi được rồi, các vị đừng sầu khổ nữa.” Cốt Giang chau mày trấn an:
“Thiên Tà Giáo mất đi giáo chủ là tổn thất vô cùng to lớn, như rắn mất đầu, nhưng gặp phải tâm ma, xảy ra phản phệ trong quá trình tu luyện là việc không buông tha cho bất kỳ ai.”
“Lão phu tìm một tân lang chôn cùng Giáo Chủ xem như để nàng ra đi không cô đơn, người ở lại cũng không cần tiếc nuối.”
“Đại trưởng lão suy tính chu toàn, chúng ta bội phục.” Ngũ Trưởng Lão cảm thán nói:
“Hiện tại chỉ còn cách như vậy, Thiên Tà Giáo phải dựa vào mấy bộ xương già chúng ta chèo chống rồi.”
Nghe mấy kẻ này nói chuyện, trong lòng Lê Vĩ dâng lên sóng lớn ngập trời, nhịp tim đập nhanh kịch liệt.
Đúng như dự đoán của hắn, lão quái vật Cốt Giang này muốn tổ chức Minh Hôn cho mình, hơn nữa tân nương còn là Giáo Chủ.
Cưới Giáo Chủ nghe qua thì rất huy hoàng, nhưng cái đậu xanh đây rõ ràng là muốn ta chôn cùng, chết chung để người ta đỡ cô đơn mà thôi, ngay cả cái rắm cũng không được hưởng.
Lê Vĩ xém chút khóc lên.
Đầu tiên là bị hàng trăm ác nữ xém chút hút khô, sau đó phải đấm bạo thể một mỹ nhân, hiện tại lại phải minh hôn với một nữ nhân khác đã ngỏm củ tỏi.
Rõ ràng hắn muốn kiếp này của mình có mỹ nhân vây quanh, tại sao lại gặp toàn chuyện trái ngược, ly kỳ cổ quái?
“Ta phản đối.”
Hắn ở trong lòng điên cuồng gào thét, đáng tiếc thanh âm không thể lan tràn ra ngoài, bởi vì thân thể hắn vẫn luôn bị sức mạnh tuyệt đối của Cốt Giang khống chế.
“Bắt đầu làm lễ đi!” Cốt Giang nói.
“Được rồi.” Hai vị trưởng lão bước ra phất tay, Linh Lực như vô số sợi dây móc nối vào thi thể của Giáo Chủ và cơ thể của Lê Vĩ, xem bọn hắn như hai con rối kéo ra khỏi quan tài, đồng thời quỳ gối phía trước đại đường.
Hương khói tràn ngập, Cốt Giang hô vang:
“Nhất bái thiên địa.”
Hai vị trưởng lão điều động tơ Linh Lực như điều khiển rối, Lê Vĩ và nữ Giáo Chủ bị bọn hắn dẫn dắt, cùng nhau bái thiên địa.
“Nhị bái cao đường.”
Lại bái thêm một lần.
“Phu thê giao bái.”
“Lần đầu lão tử kết hôn, không ngờ phải bái đường với một thi thể.” Lê Vĩ nội tâm thở dài, cùng thi thể nữ Giáo Chủ hướng về phía nhau bái lạy.
Nhìn nữ tử không còn chút sinh cơ ở trước mặt mình, hắn vừa tiếc vừa khổ.
Tiếc vì đường đường nữ nhân xuất chúng như thế, địa vị cao như thế lại chết sớm như vậy, khổ vì mình phải ra đi cùng nàng.
Cũng không biết nên coi là tai hoạ hay vinh hạnh?
Lê Vĩ và thi thể nữ Giáo Chủ hướng về phía nhau bái lạy.
Thông thường bước tiếp theo sẽ là đưa vào động phòng, nhưng ở nơi này, Cốt Giang lại tuyên bố:
“Cùng nhau tuẫn táng.”
Lại một đại trận truyền tống mở ra.
Cốt Giang dùng Linh Lực ngưng tụ thành bốn cánh tay to lớn, nâng lên hai cổ quan tài nói:
“Đích thân bổn trưởng lão sẽ phụ trách việc đưa tiễn Giáo Chủ, chư vị không nên quá đau buồn, cơ nghiệp Thiên Tà Giáo còn cần đến các vị.”
“Đa tạ Đại Trưởng Lão.” Tám vị trưởng lão ảo não thở dài.
“Sự ra đi đột ngột của Giáo Chủ tạm thời là bí mật chỉ cấp bậc Trưởng Lão mới được biết, tránh địch nhân thừa cơ tấn công.” Cốt Giang nghiêm mặt nói thêm:
“Lão phu sẽ liều mạng tu luyện để có thể trấn thủ Thiên Tà Giáo.”
Không để các vị trưởng lão nói thêm điều gì, Cốt Giang đã mang theo hai cổ quan tài bước vào đại trận.
...
Âm u, trầm thấp, rất nhiều ngôi mộ rộng lớn trang trọng nằm ở các nơi...
Nơi này chính là mộ địa của Thiên Tà Giáo, nơi an nghỉ của các đời giáo chủ, trưởng lão và những nhân vật có công góp phần xây dựng nên một thế lực tà đạo hùng mạnh.
Cốt Giang nâng hai bộ quan tài tìm một chỗ trống đặt xuống.
Ánh mắt của lão loé lên, Linh Lực khủng bố bắn ra, nhiệt độ gia tăng dữ dội.
“Giáo Chủ ơi giáo chủ, ngài đi rồi Thiên Tà Giáo còn ai ngăn được lão phu nữa đây?”
“Tìm cho ngươi một tân lang tuấn tú như vậy bầu bạn dưới âm tào địa phủ, cũng xem như đối xử với ngươi không tệ rồi.”
Cảm nhận được ngọn lửa dữ dội trước mắt, Lê Vĩ biết mạng của mình đến đây là kết.
Ở trước mặt cường giả như Cốt Giang, nằm trong tầm khống chế của đối phương, hắn ngay cả tư cách điều động Thâu Mệnh Nhãn hay Thái Cực Bào tự bạo cũng không có.
“Tiểu tử, có thể chết cùng Man Di Đệ Nhất Mỹ Nhân, ngươi cũng nên cảm thấy vinh dự.”
Cốt Giang cười nhạt nói một tiếng.
Bốn cánh tay Linh Lực dùng sức ném ra, hai cổ quan tài bay vào trong ngọn lửa.
“Tiểu Bối, ta thật sự xin lỗi.” Lê Vĩ cười cay đắng.
Nếu không có hắn, Tiểu Bối hiện tại vẫn đang vô tư vô lo, vui vẻ sống ở thác nước xinh đẹp đó.
Hắn đã hại Tiểu Bối, đáng tiếc hối hận muộn màng.
Lửa thiêng thiêu đốt, cảm giác được xung quanh đang hừng hực cháy, chậm rãi quay đầu nhìn sang quan tài bên cạnh, ôn nhu nói:
“Mặc dù nàng chưa từng biết ta, nhưng Lê Vĩ đời này cũng đã có vợ, cũng xem như kết cục không tệ.”
Hắn chậm rãi nhắm lại đôi mắt, chờ đợi cái chết hàng lâm.
Vài phút sau, Lê Vĩ giật mình mở mắt:
“Vì sao không thấy nóng? Ngược lại rất mát và dễ chịu.”
Chẳng biết từ bao giờ, cơ thể của hắn được bao bọc bên trong một quả cầu màu đen.
Quan tài dù đã cháy rụi nhưng chính quả cầu đen này lại đang bảo hộ hắn.
“Chẳng lẽ cầu thang trượng nghĩa cứu ta?” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Nhưng không, hắn đã lầm.
Bởi vì bên trong tầm mắt của hắn lúc này chính là bóng lưng phong toa tuyệt đại.
Thê tử của hắn đã rời khỏi quan tài của nàng, Thiên Tà Giáo Chủ đang trôi nổi giữa không trung.
Váy cưới đỏ không gió tự bay, khăn che đầu rơi xuống, tóc dài đen tuyền như thác nước chảy xuống tận mông.
Chỉ với bóng lưng cũng khiến Lê Vĩ nhìn đến mê mẫn.
Cảnh tượng như ở trong mộng...
OÀNH.
Lấy Thiên Tà Giáo Chủ làm trung tâm, một luồng áp bách vô hình khiến toàn bộ mộ địa vì đó mà run rẩy.
Tại phía đối diện, đại trưởng lão Cốt Giang liên tục lùi bước, ánh mắt tràn ngập khó tin, khuôn mặt bao trùm bởi sự hoảng loạn.
“Không, làm sao có thể...làm sao ngươi có thể còn sống?”
Không còn dáng vẻ bình thản ung dung, thao túng mọi thứ trong lòng bàn tay như trước đó.
Thay vào đó là sự thất thố, sợ sệt đến cực hạn của Đại Trưởng Lão.
Cốt Giang giả vờ lùi bước, thực chất là muốn tiếp cận Truyền Tống Trận để đào tẩu.
Đáng tiếc ngay khi Thiên Tà Giáo Chủ phất tay.
RỐNG.
Từ trong óng tay áo đỏ thẳm chói mắt của nàng, vô số hư ảnh ma quái gào thét mà ra.
Chúng nó toàn thân đen kịch, hình thù dữ tợn, tiếng hú hét như lệ quỷ tại địa ngục trổi dậy, giương nanh múa vuốt xuyên qua không gian, dễ dàng phá nát Truyền Tống Trận.
Toàn bộ mộ địa như đang gào khóc, bầu không khí âm tà lan tràn, nữ nhân trong lễ phục tân nương đang chấp chưởng ngàn ma vạn quỷ bao vây Cốt Giang vào trung tâm.
“Bổn toạ cho lão cẩu ngươi hai lựa chọn.”
Trong ánh mắt khiếp sợ của Lê Vĩ, giọng nói trong trẻo lạnh lùng không chút cảm xúc vang vọng mà lên: