Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 17: Âm Dương Tình Cổ Đan



Hồ Lô Sơn chi đỉnh...

Trong động phủ của đại trưởng lão, Lê Vĩ tương đối nhẹ nhõm, không còn quá mức lo sợ như trước đó sau khi suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện.

Đơn giản vì hắn biết thê tử chưa muốn giết mình, vậy khả năng có thể tiếp tục sống là rất cao.

Thiên Tà Giáo Chủ sở hữu ba loại mệnh cách, trong đó một loại mệnh cách thần bí chưa rõ lai lịch, hai mệnh cách còn lại lần lượt là Trung Trinh Ma Nữ và Tà Khí Lẫm Nhiên.

Tuy rằng Tà Khí Lẫm Nhiên khiến nàng chắc chắn không phải người lương thiện, nhưng cũng không đến mức cùng hung cực ác.

Đặc biệt là Trung Trinh Ma Nữ chứng minh nàng sẽ chung thuỷ với phu quân của mình, hiện tại chưa đến mức yêu nhau sâu đậm, nhưng khả năng cao sẽ không ra tay sát phu.

Bằng không Thiên Tà Giáo Chủ cũng sẽ không ném hắn ở đây, Lê Vĩ không nghĩ mình có giá trị gì để nàng giữ lại cái mạng quèn này ngoại trừ việc chính nàng muốn như thế.

Ngồi tại chỗ ngắm nhìn động phủ xa hoa của tên Cốt Giang, Lê Vĩ không dám đi lung tung.

Nơi ở của các cường giả thường bố trí các loại trận pháp, bẫy rập, không cẩn thận là mất mạng như chơi, tốt nhất cứ ngồi yên tại chỗ.

Cái tên Cốt Giang này bị giết không oan chút nào, bề ngoài tiên phong đạo cốt, ở trên núi cao thanh mát tự nhiên, tiêu dao tự tại để người khác nhìn vào, thực chất bên trong động phủ lại là cả một toà cung điện như bậc đế vương, cực kỳ biết cách hưởng thụ.

Chẳng trách vừa ăn cướp vừa la làng, một mặt hãm hại Thiên Tà Giáo Chủ, một mặt khác lại ra vẻ thương tiếc nàng, còn tổ chức Minh Hôn để hoàn thành tâm nguyện của lão giáo chủ nhằm lấy lòng các trưởng lão.

“Lão tử nhổ vào.” Lê Vĩ khinh bỉ nói.

“AAA...”

ĐÙNG...ẦM...XOẸT...KENG KENG...

Chợt hắn nghe thấy tiếng gào thét thảm thiết, thanh âm chém giết vang lên bên ngoài động phủ.

Lê Vĩ rùng mình, nơi này chính là địa bàn của Đại Trưởng Lão nhưng có người lại dám giết vào, vậy chứng minh Giáo Chủ đã bắt đầu thanh trừng vây cánh còn sót lại của Cốt Giang.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ thấy một bà lão sát khí đằng đằng, trên hai bàn tay khô gầy mọc ra Huyết Trảo đẫm máu tiến vào trong động.

Bà lão này là một trong những trưởng lão có mặt tại Minh Hôn đây mà.

“Sao lại là ngươi?”

Chứng kiến Lê Vĩ ngồi ngoan ngoãn, bà lão sửng sốt, hiển nhiên không ngờ hắn còn sống.

Theo như bà ta hiểu biết về giáo chủ, không có lý do giữ mạng cho tên này.

Dù sao thì việc một đại cường giả hàng đầu Man Di Chi Địa như giáo chủ bái đường thành thân với một tiểu bối Trúc Cơ Kỳ là chuyện quá hoang đường, ngay cả đám trưởng lão như bọn họ cũng không dám nhắc lại, nên giết chết tên tân lang này để mọi thứ chìm vào quên lãng mới đúng.

“Gặp qua tiền bối, ta được giáo chủ thu xếp ở lại đây.” Lê Vĩ thành thật đáp.

“Giáo chủ vậy mà cho ngươi ở nơi này?” Bà lão lẩm bẩm:

“Xem ra là có dụng ý riêng của ngài, ta không dám suy đoán lung tung.”

Nghĩ đến đây, bà lão cũng mặc kệ Lê Vĩ, tiếp tục hoá thành một luồng huyết vụ lao vọt vào trong cung điện.

Từng thanh âm gào thét hoảng sợ, tiếng tàn sát vang vọng khắp nơi.

Chưa đầy mười phút, Lê Vĩ nhìn thấy bà lão xách theo xiên đầu người bước ra, tay còn lại kéo theo một nữ nhân bị xích vào cổ.

Lê Vĩ nhìn nữ nhân, nữ nhân cũng hiếu kỳ nhìn hắn.

Chỉ thấy nàng này mặc đồ da màu đen ôm sát cơ thể từ đầu đến chân, hiển lộ những đường cong đầy nóng bóng, bộ ngực căng đầy nhựa sống run rẩy theo từng bước chân, vòng eo uyển chuyển mê hoặc và đôi chân dài miên mang dụ người.

Khuôn mặt nàng cũng rất đẹp, làn da trắng hồng, hai mắt long lanh to tròn dưới hàng mi cong quyến rũ, chỉ là bờ môi xinh xắn yêu kiều tái nhợt còn rỉ máu, hiển nhiên là bị bà lão kia đánh trọng thương.

Mặc dù không biết Lê Vĩ là ai, nhưng nữ nhân như thấy được một tia hy vọng sống, vội vàng cầu khẩn:

“Công tử xin cứu thiếp!”

Lê Vĩ cười khổ, hắn làm sao có bản lĩnh đó?

Hơn nữa nữ nhân này khả năng cao là người của Cốt Giang, tốt nhất không nên dính líu đến nàng.

“Hừ, tiện tì ngươi là đồ đệ của tên phản tặc kia, đừng mơ được cứu.” Bà lão cười lạnh:

“Nể tình Thể Chất đặc biệt của ngươi, mang ngươi về làm nguyên liệu luyện chế đan dược cũng không tệ.”

Lê Vĩ thầm hô quả nhiên, đệ tử của Cốt Giang chắc cũng chẳng phải tốt lành gì.

Phần phật.

Đúng lúc này có tiếng gió nhẹ vang lên.

Một làn hương thơm như thiên sơn tuyết liên bỗng nhiên truyền khắp động phủ.

“Tiên nữ giáng trần sao?”

Lê Vĩ ngơ ngẩn, vạn phần không nghĩ đến ở tà giáo như chỗ này lại có thể chứng kiến tiên nữ.

Cung trang trắng như tuyết, tóc dài như mây xanh, môi đỏ không cần son, khí chất phiêu phiêu mờ ảo.

Đẹp hơn các minh tinh, hoa hậu kiếp trước không biết bao nhiêu lần.

Lê Vĩ xin thề ngoại trừ thê tử chưa lộ mặt của mình ra, chắc khó tìm được mỹ nhân nào như vậy, ngay cả nữ tử đồ đen đang bị bà lão lôi đi cũng thua kém vài bậc.

Nàng chính là Tần Thuỷ Dao.

“Thì ra là Nhị Trưởng Lão.” Tần Thuỷ Dao nhẹ nhàng lên tiếng, ánh mắt lại vô ý quét về phía Lê Vĩ.

“Thuỷ Dao à.” Nhị trưởng lão gật đầu chào hỏi.

Thân là đệ tử của Giáo Chủ, lại là đệ nhất thiên kiêu của Thiên Tà Giáo, địa vị của Tần Thuỷ Dao không hề nhỏ, ngay cả trưởng lão cũng phải khách khí ba phần.

Bởi vì chỉ cần không có biến cố gì xảy ra, Tần Thuỷ Dao sẽ là người kế thừa ngôi vị giáo chủ.

“Thanh trừng sạch sẽ rồi sao?” Tần Thuỷ Dao hỏi.

“Đã sạch, chỉ còn lại ả.” Nhị trưởng lão chỉ tay vào nữ tử đồ đen.

“Có thể giao ả cho ta không? Có việc cần dùng đến.” Tần Thuỷ Dao đề nghị.

“Không thành vấn đề.” Nhị trưởng lão thoải mái gật đầu, một nữ dư nghiệt của Cốt Giang đổi lấy một ân tình của đồ đệ giáo chủ, rất đáng giá.

Giao nữ tử đồ đen lại cho Tần Thuỷ Dao, nhị trưởng lão xách theo xiên đầu người bay đi.

“Tần Thuỷ Dao, đa tạ ngươi.” Nữ tử đồ đen nói.

Tần Thuỷ Dao không để tâm đến nàng, chỉ nhàn nhạt hỏi Lê Vĩ:

“Ngươi tên gì? Có quan hệ thế nào với sư phụ?”

“Ta là Lê Vĩ.” Lê Vĩ nhỏ giọng hỏi:

“Sư phụ của tỷ tỷ là ai?”

“Chính là giáo chủ.” Tần Thuỷ Dao đáp.

Lê Vĩ giật mình, không nghĩ nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần này lại là đồ đệ của Thiên Tà Giáo Chủ.

Hắn vô thức muốn nói mình là phu quân của giáo chủ, là sư công của nàng...nhưng chợt rùng mình nhớ lại thê tử đã nghiêm cấm tiết lộ sự kiện vừa rồi, thế là đành buồn rầu trả lời:

“Ta là họ hàng của giáo chủ.”

“Họ hàng?” Tần Thuỷ Dao chau mày, chưa từng nghe sư phụ nói có họ hàng.

Bất quá sư phụ đã giao nhiệm vụ cho nàng, đây là cơ hội tốt nhất để lập công chuộc tội, nàng sẽ không từ bỏ.

Trong vòng trăm năm giúp nam tử này đạt đến Hoá Thần, tuy đây là việc rất khó khăn, nhưng nếu nàng cố gắng, chưa hẳn không thể hoàn thành.

Tần Thuỷ Dao bước đến bên cạnh nữ tử đồ đen, thản nhiên nói:

“Giao linh hồn bổn nguyên của ngươi cho ta!”

Sắc mặt nữ tử đồ đen trở nên khó coi, cắn môi đáp: “Tần Thuỷ Dao, nể mặt tình đồng môn, ngươi buông tha cho ta được không? Từ giờ ta sẽ rời khỏi Thiên Tà Giáo.”

Linh hồn bổn nguyên là trọng tâm của linh hồn, mỗi tu sĩ chỉ có một linh hồn bổn nguyên duy nhất, một khi giao cho người khác chính là chấp nhận bị đối phương khống chế, sống chết của bản thân chỉ trong một ý niệm của đối phương.

Nếu đối phương đem linh hồn bổn nguyên của mình phá huỷ, mình chắc chắn bạo hồn mà chết.

“Ngươi có biết việc sư phụ mình làm?” Tần Thuỷ Dao thản nhiên hỏi.

“Sư phụ ta làm việc gì?” Nữ tử đồ đen ngẩn người hỏi lại, hiển nhiên không rõ chuyện gì xảy ra

Tần Thuỷ Dao nhẹ gật đầu: “Mặc dù ngươi có tu vi Hoá Thần, nhưng rõ ràng không thể giúp được gì trong kế hoạch của hắn, không tiết lộ cho ngươi là bình thường.”

“Sư phụ ta rốt cuộc đã làm gì?” Nữ tử đồ đen cảm giác được bất an.

Trước đó nàng chỉ cho rằng sư phụ bị giết, phe cánh bị thanh trừng là vì đấu tranh nội bộ mà thôi, dù sao thì đó vốn chẳng phải việc gì hiếm lạ ở những nơi như tà giáo.

Nhưng nghe lời nói của Tần Thuỷ Dao, có vẻ sư phụ đã làm việc gì đó rất nghiêm trọng.

“Nghe rõ đây!” Tần Thuỷ Dao nhẹ vuốt tóc nói:

“Cốt Giang hạ độc giáo chủ, muốn tranh quyền đoạt vị, nào ngờ giáo chủ mạnh hơn dự đoán của hắn, đoạt lấy thủ cấp của hắn.”

“Hít.” Nữ tử đồ đen hít một ngụm lãnh khí, cả người run rẩy ngã quỵ, mặt cắt không còn chút máu.

Tội như thế tru di cửu tộc cũng không hề quá đáng, mà nàng thân là đồ đệ trực thuộc, chín cái mạng cũng không đủ đền tội.

“Ta giữ mạng lại cho ngươi vì ngươi còn giá trị, nếu ngươi không tuân theo lời ta, vậy chỉ có con đường chết.” Tần Thuỷ Dao lạnh nhạt nói.

Bản thân nàng căm hận Cốt Giang đến tận xương tuỷ, nếu không vì lý do đặc thù, làm sao sẽ giữ mạng cho đệ tử của lão ta?

Nữ tử ảo đen hiểu rõ mọi chuyện, rốt cuộc cam chịu vận mệnh, chỉ đành đem linh hồn bổn nguyên của mình giao ra.

Tần Thuỷ Dao thu giữ linh hồn bổn nguyên của nữ tử đồ đen, hài lòng gật đầu nhìn Lê Vĩ nói:

“Giáo Chủ giao cho ta nhiệm vụ giáo huấn ngươi, giúp tu vi của ngươi tiến bộ.”

“Đa tạ tỷ tỷ.” Lê Vĩ mừng rỡ, thê tử bảo bối xem ra rất quan tâm đến mình nha, vậy mà cử mỹ nhân như thế đến bồi dưỡng mình.

Tần Thuỷ Dao ưu nhã nói: “Ta nhìn thấy ngươi có thiên phú tu luyện Âm Dương và Song Tu Chi Đạo.”

Nói đến đây, một tay điểm về phía nữ tử đồ đen.

XOẸT.

Trong nháy mắt, y phục trên thân nữ tử đồ đen bị phân huỷ, ngay cả cái yếm cùng nội khố cũng biến mất.

“Phốc.”

Lê Vĩ nhìn mà xém chút phun cả máu cam.

Một ngọc thể nuột nà săn chắc, uyển chuyển đầy mị ý, không chỗ nào không đẹp hiện ra trước mặt, làm sao hắn không kích động?

“Ngươi làm gì?” Nữ tử đồ đen vội vàng dùng tay che lấy bộ vị mẫn cảm, vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn Tần Thuỷ Dao.

“Ngươi sở hữu Nguyên Âm Tố Linh Thân, đây là thể chất rất thích hợp với việc song tu.” Tần Thuỷ Dao ung dung nói:

“Nhiệm vụ của ngươi chỉ có một, đó là làm lô đỉnh để nam nhân này hấp thụ, gia tăng thực lực.”

“Ực.” Lê Vĩ vô thức nuốt một ngụm nước miếng, mỡ dâng miệng mèo nha, nội tâm cuồng hỉ.

Ngươi...” Nữ tử giận dữ.

Đáng tiếc, Tần Thuỷ Dao đã điểm ra một chỉ phong toả huyệt vị của nàng, khiến nàng không thể cử động.

“Giao ả cho ngươi.” Tần Thuỷ Dao hướng về Lê Vĩ:

“Ta ở bên ngoài chờ, thái bổ đi!”

“Chậm đã!” Lê Vĩ vội vàng nói:

“Ta có một con sủng vật là rái cá đang bị nhốt ở phủ Xuân Thu Hộ Pháp, tỷ tỷ có thể mang nó về giúp ta hay không? Không có nó ta không an tâm tu luyện.”

“Việc nhỏ.” Tần Thuỷ Dao thản nhiên gật đầu:

“Ngươi song tu đi, ta sẽ mang nó về.”

Thanh âm vừa dứt, thân ảnh của nàng đã rời khỏi hang động.

“Trúng mánh.” Lê Vĩ cười không khép miệng được.

Đây là cảm giác của nhân vật chính sao? Được thê tử thực lực và địa vị siêu phàm bảo kê, còn có mỹ nhân được đưa lên tận giường.

Hắn quay sang nữ tử kia, không khách khí ôm lấy cơ thể nuột nà của nàng.

Lê Vĩ không phải thái giám, đặc biệt giấc mơ của hắn chính là hoa thơm vây quanh.

Xúc cảm mềm mại, da thịt mịn màng, hương thơm nồng nàn lan toả.

“Nàng tên là gì?” Lê Vĩ ôn tồn hỏi.

Nữ tử toàn thân cứng đờ, nhưng vẫn có thể mở miệng, ánh mắt phức tạp nhìn hắn nói:

“Hắc Phù.”

“Tốt lắm, từ giờ nàng chính là nữ nhân của Lê Vĩ ta.” Hắn đắc ý tuyên bố.

Hắc Phù âm thầm thở dài, chỉ có thể cam chịu số phận.

Lê Vĩ đem nàng đặt xuống giường, tim đập thình thịch, nằm mơ cũng không nghĩ có chỗ tốt như thế.

Mọi thứ diễn biến quá nhanh.

Hắn quay người ngậm lấy một hạt hồng đào chín mọng.

“Ưm...” Hắc Phù cắn chặt môi, nội tâm run rẩy, đây là lần đầu nàng tiếp xúc với nam nhân gần như vậy.

Tuy rằng nàng là đồ đệ của tên dâm côn như Cốt Giang, nhưng nàng sở hữu Nguyên Âm Tố Linh Thân, đây là thể chất mà khi phá thân, một nửa tu vi của nàng sẽ phải truyền cho đạo lữ song tu cùng mình.

Tu vi của nàng chỉ mới là Hoá Thần, đối với Cốt Giang không có tác dụng gì nên ông ta vẫn đang bồi dưỡng nàng, chờ ngày tu vi của nàng cao hơn, giúp ít nhiều hơn mới đụng đến.

Chẳng ngờ hôm nay lại tiện nghi cho nam nhân khác.

Hắc Phù chỉ đành nhắm mắt chấp nhận số phận.

Nào ngờ Lê Vĩ bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt trắng bệch.

“Ngươi làm sao thế?” Hắc Phù khó hiểu hỏi.

Lê Vĩ không trả lời nàng, chỉ tập trung vào tình huống của tiểu huynh đệ bên dưới.

Tiểu huynh đệ của hắn không có một chút dấu hiệu phản ứng nào.

Bình thường chỉ cần động ý niệm là nhất trụ kình thiên, nhưng lần này hắn đã tiếp xúc với mỹ nhân tuyệt sắc như Hắc Phù, được ngắm vẻ đẹp của nàng, được chạm vào nàng nhưng trên bảo dưới không nghe.

“Chết tiệt, ngươi bị làm sao thế?” Lê Vĩ giận sôi.

Hắn cố gắng vận chuyển Dương Lực làm nóng hạ thể, nhưng thằng em vẫn như cục bột không hề hồi đáp.

“Chuyện gì xảy ra?” Lê Vĩ trong lòng sợ hãi tột đỉnh.

Đây chính là sự sỉ nhục của mọi nam nhân nha.

Mỡ dâng miệng mèo nhưng ăn không được, nỗi đau này ai thấu?

“Sao có chuyện đó? Ta đang là thanh niên huyết khí phương cương, sao lại bị liệt?”

Lê Vĩ ôm đầu gào thét.

Biểu cảm của Hắc Phù trở nên cổ quái, cố gắng trấn an hắn: “Ngươi bình tĩnh lại, chuyện liệt dương đối với tu sĩ là điều không thể xảy ra, tu sĩ có khả năng tự phục hồi rất mạnh.”

“Ta không liệt dương.” Lê Vĩ phẫn nộ ngắt đứt lời nàng.

“Có chuyện gì thế?”

Nghe tiếng quát to của hắn, Tần Thuỷ Dao xách theo Tiểu Bối tiến vào.

“Chít!”

Tiểu Bối mừng rỡ nhào vào lòng hắn, Lê Vĩ ôm lấy nó cưng nựng, nội tâm đang nóng như lửa cũng dần bình ổn lại.

“Sao các ngươi chưa song tu?” Tần Thuỷ Dao chau mày hỏi, nàng cứ tưởng hai người này phải bắt đầu rồi mới đúng.

“Tình huống của hắn có vấn đề, không phải do ta.” Hắc Phù vội vàng giải thích, sợ Tần Thuỷ Dao trách tội.

“Đúng rồi.” Lê Vĩ bất chợt nhớ đến điều gì, lập tức la lên:

“Là viên đan dược kia, nàng ấy cho ta uống viên đan dược kia, chắc chắn là nó tác quái.”

“Đan dược gì? Ngươi nói rõ hơn được không?” Tần Thuỷ Dao thiếu kiên nhẫn.

Lê Vĩ hít sâu một hơi, dùng Linh Lực của mình hiển hoá thành hư ảnh một viên đan dược cho hai nữ xem, đây chính là đan dược Thiên Tà Giáo Chủ nhét vào miệng hắn.

“Dương Tình Đan.” Hắc Phù và Tần Thuỷ Dao đều giật mình.

“Dương Tình Đan là cái quỷ gì?” Lê Vĩ gấp gáp hỏi.

Đây là chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời của hắn, không thể không gấp.

“Dương Tình Đan là một trong hai viên Âm Dương Tình Cổ Đan.” Tần Thuỷ Dao giải thích:

“Âm Dương Tình Cổ Đan được luyện chế từ đôi Âm Dương Tình Cổ Trùng, chúng nó là đôi côn trùng vô cùng chung thuỷ, cả đời chỉ chọn một bạn tình duy nhất."

“Dương Tình Đan và Âm Tình Đan được luyện chế ra với mục đích tương tự như thế, khi một cặp đạo lữ hay phu thê muốn chứng minh tình yêu với nhau, người nam sẽ nuốt vào Dương Tình Đan, người nữ sẽ nuốt vào Âm Tình Đan.”

“Khi đó dục vọng của bọn hắn chỉ phản ứng với người còn lại, đối với tất cả người khác hoàn toàn vô cảm, hay nói đúng hơn là sẽ bị liệt.”

Lê Vĩ nghe xong ngồi bệch xuống đất, trong lòng điên cuồng gào thét:

“Thê tử giáo chủ, nàng chơi ta.”

...

Chúc cả nhà chiều tối vui vẻ &LT3

Tham gia nhóm FB để thảo luận các truyện:



Độc giả nào thích nghe Audio thì mời đăng ký kênh YTB:

www.youtube.com/@AkayTruyen


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com