Thanh âm quyết đoán, lạnh lùng và bá đạo vang lên khiến Lê Vĩ run lên cầm cập.
Thật khó tin những lời nói như vậy lại thốt ra từ miệng của thân ảnh phong hoa tuyệt đại kia.
Nhưng cũng chính sự vô tình ấy khiến cho sắc mặt đại trưởng lão Cốt Giang trắng bệch, sợ hãi quát lớn:
“Giáo Chủ ngươi không có lý do giết lão phu.”
“Nhìn khắp toàn Man Di Chi Địa chỉ có ngươi đủ khả năng luyện ra Tàn Cốt Tán và Liệt Hồn Hương, không phải ngươi hạ độc bổn toạ thì là ai?” Thiên Tà Giáo Chủ nở nụ cười lãnh khốc:
“Huống hồ khi bổn toạ muốn giết người, cũng chẳng cần lý do.”
Thoại âm vừa dứt, nàng đã như quỷ mị tan biến tại chỗ.
Ma khí ngập trời như những đám mây đen gào thét quanh thân làm nền cho lễ phục đỏ thẳm.
Một lần nữa xuất hiện, Thiên Tà Giáo Chủ đã ở trên đỉnh đầu Cốt Giang, bá đạo chưởng xuống.
RĂNG RẮC.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến kẻ yếu như Lê Vĩ không kịp theo dõi, chỉ nghe thấy tiếng vỡ vụn của không gian.
“Bát Cốt Chu Thuật.”
Nào ngờ Cốt Giang cũng không phải đèn cạn dầu, từ trong cơ thể mọc ra tám nhánh xương cốt đầy rẫy gai nhọn như những chiếc chân nhện khổng lồ.
Tám cái chân nhện bắn ra vô vàn gai nhọn lên thiên không ngăn cản một chưởng hùng mạnh.
ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG...
Nào ngờ thế công của Thiên Tà Giáo Chủ vốn dĩ không thể cản phá, lòng bàn tay nghiền nát toàn bộ gai nhọn, nện thẳng vào lưng Cốt Giang.
“PHỐC!”
Lão điên cuồng thổ huyết, cơ thể bị ấn sâu xuống lòng đất, da thịt nát bấy lộ ra xương cốt trắng bệch bên trong.
“Làm sao có thể? Tu vi của ngươi vẫn thế sao lại mạnh hơn đến vậy?” Cốt Giang hoảng loạn cả kinh, cơ thể chỉ còn một khung xương cốt với tám cái chân nhện vẫn có thể đứng lên.
Hắn chỉ thấp hơn Thiên Tà Giáo Chủ một tiểu cảnh giới, bình thường cũng không thể bị áp đảo đến mức độ như vậy.
Thiên Tà Giáo Chủ cũng hơi nhíu mày liễu, nàng cũng không biết vì sao mình lại mạnh hơn trước đây.
Nhưng đây không phải vấn đề cần bận tâm lúc này, thực lực mạnh thì giết địch càng dễ.
Ngay khi Thiên Tà Giáo Chủ hơi phân tâm, Cốt Giang liền tàn nhẫn duỗi ra song chưởng:
“Đại Giang Bạch Cốt!”
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM...
Lấy thân thể Cốt Giang làm trung tâm, vô vàn linh lực như sông lớn cuồn cuộn tràn ra, những linh lực này hoá thành hàng vạn thanh bạch cốt đầy rẫy gai nhọn lao thẳng vào cơ thể Thiên Tà Giáo Chủ tiến hành lăng trì.
Đây là chiêu thức của Thiên Tà Đại Trưởng Lão, hoá vạn cốt thành đại giang, tầng tầng sóng cốt đan xen tàn phá như một cái máy xoay thịt khổng lồ.
Đã từng Đại Giang Bạch Cốt vừa ra, một toà thành trì với hàng triệu sinh linh chỉ còn lại mảnh vụn và máu đỏ kinh sợ cả Man Di Chi Địa.
“Cẩn thận!” Lê Vĩ vô thức hô lên.
Chỉ là tiếng hô của hắn còn chưa kịp truyền đến, Thiên Tà Giáo Chủ đã làm ra phản ứng.
Mười ngón tay nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh tung bay uyển chuyển và thanh thoát.
Động tác đẹp đẽ và mỹ miều khó diễn tả thành lời như đang thêu hoa dệt gấm.
Nhưng cũng chính cái đẹp ấy lại như một đoá hoa hồng đầy gai, tuy tuyệt mỹ nhưng ẩn chứa vô vàn sát cơ trí mạng.
Từng tia từng tia ma khí đen tuyền được đôi tay tinh tế ấy dệt thành vô số sợi tơ mỏng uốn quanh thân thể nàng như một vòng xoáy, không ngừng mở rộng ra bốn phía.
XOET XOẸT XOẸT XOẸT...
Vòng xoáy xoay đến đâu là bạch cốt bị tơ mỏng chém nát đến đó, không gian cũng bị cắt ra vô số khe nứt chằng chịt.
Sắc bén không cách nào hình dung.
Khi toàn bộ đại giang cốt đã hoá thành bụi phấn, cơ thể Cốt Giang tại trung tâm cũng đã bị vạn tơ quấn quanh, siết chặt lấy.
“Không thể...”
Lão chỉ kịp gào lên một tiếng thảm thiết.
PHỐC.
Máu tươi bắn ra bốn phương tám hướng, từng khối, từng lát, từng mảnh thịt được cắt gọt hoàn mỹ phân tách ra.
Ngay cả những thanh bạch cốt cứng cáp hơn cả kim loại kia cũng chịu chung số phận.
Nhưng phần đầu lại được bảo trì một cách hoàn hảo, nặng nề rơi xuống mặt đất.
“Oẹ...”
Lê Vĩ nhìn xém chút nôn ra, cảnh tượng như thế này quá là máu tanh, dù hắn đã từng sát nhân cũng có chút gánh vác không nổi.
“Ực.”
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, nhìn lấy Thiên Tà Giáo Chủ thu lấy Nhẫn Trữ Vật của Cốt Giang, sau đó một tay xách thủ cấp đối phương lên.
Bản tính hiếu kỳ khiến Lê Vĩ nhịn không được, Thấu Mệnh Nhãn mở ra quan sát từ phía sau.
Trong tầm mắt của hắn, hư ảnh ba tấm bia đá hiện ra sau lưng Thiên Tà Giáo Chủ.
“Ba loại mệnh cách?” Lê Vĩ lắp bắp.
Càng đáng sợ hơn, có hai bia đá mang màu đỏ, một bia đá màu trắng sáng rực rỡ như ngôi sao.
Màu đỏ chính là tượng trưng cho Thiên Mệnh Cách.
Vậy màu trắng sáng rực rỡ thần bí kia là mệnh cách đẳng cấp gì?
Lê Vĩ tập trung quan sát hai tấm bia đá màu đỏ trước tiên.
“Thiên Mệnh Cách – Trung Trinh Ma Nữ: bản tính chung thuỷ với phu quân duy nhất của mình, khi ở cạnh phu quân sẽ cường hoá toàn bộ phương diện của một Ma Tu từ chiến lực, phòng ngự, tốc độ, phục hồi, trị thương, tu luyện, kháng độc...cho đến ngộ tính.”
“Thiên Mệnh Cách – Tà Khí Lẫm Nhiên: Sở hữu Thiên Sinh Tà Thể, tính cách bá đạo tà dị, không quan tâm ánh mắt của người ngoài, thích hợp tu luyện các loại thủ đoạn âm tà không theo chính đạo, chỉ cần tu luyện Tà Công, Tà Pháp, Tà Thuật các loại, trong cùng cấp hiếm có đối thủ.”
Lê Vĩ xem đến đây mà âm thầm kinh hỉ, lại vừa mừng vừa lo.
Mừng vì nàng chính là ma nữ chung thuỷ với phu quân, sẽ được hưởng lợi khi ở cạnh phu quân, mà phu quân của nàng không phải là mình hay sao?
Lo vì nàng sở hữu Thiên Sinh Tà Thể, tính cách quá mức quỷ dị, khó lòng chiều chuộng nha.
Nghĩ đến đây, hắn lại nhìn tấm bia đá thần bí màu trắng sáng, muốn xem thử mệnh cách cuối cùng của nàng là gì.
Đáng tiếc tấm bia đá này toả ra luồng sánh chói mắt, che đậy mọi thông tin bên trên, Lê Vĩ dù cố gắng vận chuyển Thấu Mệnh Nhãn đến cực hạn cũng không thể thấy được thông tin của nó.
“Ngươi nhìn cái gì?”
Thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Lê Vĩ rùng mình ngẩng đầu.
Chẳng biết từ bao giờ, hương thơm nồng nàn đã ở ngay bên mũi, thân ảnh nữ thê tử phiêu phù trước mặt mình.
Hắn thất vọng thở dài, bởi vì trên mặt nàng lúc này là một tấm mặt nạ bạch cốt che đậy, chỉ để lộ ra đôi mắt sắc sảo và lãnh diễm.
Dù mắt của nàng rất to, rất tròn và rất đẹp...nhưng bên trong đó lại quá mức hờ hững và vô cảm khiến hắn không dám nhìn thẳng.
Cố gắng đè xuống nỗi sợ trong lòng, Lê Vĩ lấy can đảm nói:
“Nhìn thê tử của ta!”
“Ngươi muốn chết?” Thiên Tà Giáo Chủ hừ một tiếng.
Không thấy nàng có bất cứ động tác nào, một sợi tơ vô hình lại siết lấy cổ của Lê Vĩ đem hắn nâng lên giữa không trung.
Lê Vĩ đổ mồ hôi lạnh, tuy rằng nàng có mệnh cách Trung Trinh Ma Nữ nhưng kèm theo đó lại là Tà Khí Lẫm Nhiên.
Một người tà dị không hành động theo lẽ thường, không ai chắc nàng có xuống tay với vị phu quân duy nhất của mình rồi sống cả đời trong cô độc hay không.
Cổ của hắn đau đớn đến mức ngạt thở, lại không mở miệng nói thêm câu nào, cố gắng giãy giụa.
“Hừ.” Thiên Tà Giáo Chủ phất tay, Lê Vĩ chật vật rơi xuống đất.
Ngọn lửa thiêu đốt xung quanh đã tan biến tự bao giờ...
Thiên Tà Giáo Chủ bỗng nhiên lấy ra một viên đan dược có màu đen nhét vào trong miệng Lê Vĩ.
Hắn biết mình không thể phản kháng, chỉ đành ngoan ngoãn nuốt vào.
Dược lực nhanh chóng thẩm thấu khắp toàn thân.
“Sự kiện lần này nếu ngươi dám tiết lộ nửa lời, ngươi sẽ chết rất thảm.” Thiên Tà Giáo Chủ hờ hững nói.
Lê Vĩ vội vàng gật đầu, có điên mới dám nói.
Nàng có vẻ khá hài lòng, ung dung lấy ra một khối Lệnh Bài từ trong Nhẫn Trữ Vật của Cốt Giang.
Nhẹ động ý niệm, có Truyền Tống Trận mở ra, Thiên Tà Giáo Chủ vung chân đá Lê Vĩ.
Hắn như bao cát bị đạp vào trong Truyền Tống Trận.
Đợi đến khi xuất hiện một lần nữa, hắn phát hiện mình đã ở trong động phủ của Đại Trưởng Lão trước đó rồi.
“Sau này đó sẽ là chỗ tu luyện của ngươi, ngoan ngoãn đi!”
Thanh âm lạnh lùng truyền đến.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, nghiêm nghị đáp: “Đa tạ tha mạng.”
Trận pháp tan biến, chẳng còn ai đáp lời.
...
Thiên Tà Giáo Chủ xách theo đầu của Cốt Giang.
Phần phật...
Lễ phục tân nương rơi xuống, thay vào đó là một bộ Ma Bào uy phong lẫm liệt.
Ma Bào khoác lên cơ thể nàng, nhìn qua như một vị nữ hoàng.
Đạp chân bước ra, không gian bị bẻ cong, thiên địa lướt ngang dữ dội.
Chưa đầy vài hơi thở, thân ảnh của nàng đã hiện ra giữa Thiên Tà Đại Điện, thả người ngồi lên bảo toạ Giáo Chủ.
“Cút đến đây cho bổn toạ!”
Thanh âm như sấm chấn cho màng nhĩ của Bát Đại Trưởng Lão nổ tung.
Bọn hắn cấp tốc tập hợp...
“Giáo Chủ? Làm sao có thể như vậy?”
Tám vị trưởng lão vừa mừng vừa kinh hãi.
Mừng vừa giáo chủ còn sống, kinh hãi vì cái đầu của Cốt Giang nằm lăn lộn dưới mặt đất.
Như nghĩ đến điều gì, Bát Đại Trưởng Lão quỳ rạp xuống, điên cuồng dập đầu:
“Giáo Chủ tha tội, Giáo Chủ tha tội, chúng ta đã bị Đại Trưởng Lão qua mặt.”
“Xuất hồn!” Thiên Tà Giáo Chủ chỉ thản nhiên nói.
Thân thể tám vị trưởng lão co lại nhưng vẫn cắn răng, ngoan ngoãn buông lỏng để linh hồn của mình tiến ra ngoài.
Thiên Tà Giáo Chủ bình tĩnh, linh áp phô thiên cái địa cường ngạnh xâm nhập linh hồn của tám vị trưởng lão dò xét một lượt.
“Phốc.”
Miệng tám người rỉ máu, phản phệ nặng nề khi bị tra xét linh hồn khiến bọn hắn đau đớn muốn chết đi sống lại nhưng ngay cả rên cũng không dám rên một tiếng.
Bọn hắn hiểu Giáo Chủ có lý do để phẫn nộ, Đại Trưởng Lão phản bội muốn tranh quyền đoạt vị quả là chuyện động trời, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Sau khi xác định tám vị trưởng lão không liên quan đến âm mưu của Cốt Giang, Thiên Tà Giáo Chủ hài lòng gật đầu:
“Đem tất cả phe cánh, đệ tử, tay chân của Cốt Giang tại Thiên Tà Giáo nhổ tận gốc cho bổn toạ, cái ghế đại trưởng lão tạm thời bỏ trống.”
“Tuân lệnh.” Tám vị trưởng lão cung kính dập đầu, cưỡng ép linh hồn vẫn còn bị thương, đứng lên xin được cáo lui.
“Chậm đã!” Thiên Tà Giáo Chủ chợt gọi.
“Bọn thuộc hạ chờ lệnh.” Tám vị trưởng lão nơm nớp lo sợ.
Thiên Tà Giáo Chủ phất tay.
XOẸT XOẸT...
Hai luồng sát khí bắn thẳng vào đầu của một bà già.
Bà ta chính là Nhị Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo.
“Hự.”
Nhị Trưởng Lão đau đến rên lên, cảm giác linh hồn của mình vừa mất đi một luồng ký ức quan trọng nào đó.
Đúng rồi, chính là ký ức khi thay y phục của Giáo Chủ, giúp nàng mặc vào lễ phục tân nương.
“Thân thể của bổn toạ không phải ai cũng được phép nhìn.” Thiên Tà Giáo Chủ nói:
“Cũng may bà là nữ nhân nên chỉ xoá ký ức, nếu là nam...”
Tám người rùng mình, ngay cả thở mạnh một tiếng cũng không dám.
“Đi thôi!” Nàng phất tay.
“Chúng thuộc hạ cáo lui!” Tám người lúc này mới thở phào một hơi, vội vàng biến mất.
Thiên Tà Giáo xảy ra một cuộc đại càn quét lớn nhất từ trước đến nay.
Nữ giáo chủ ngồi trên bảo toạ, thanh âm nhàn nhạt:
“Dao Nhi đến!”
Phần phật...
Ống tay áo phiêu bồng, một mỹ nhân thanh lệ tuyệt luân, khoác trên người một bộ cung trang màu trắng như trích tiên đạp mây mà đến.
Tóc xanh như nước, làn da trắng hồng, dáng người thanh thoát, ngũ quan như hoạ, mũi quỳnh nhỏ xinh, môi đỏ ướt át...không chỗ nào không đẹp.
“Đệ tử tham kiến sư tôn.”
Mỹ nhân hướng Thiên Tà Giáo Chủ hành lễ, thái độ kính cẩn.
Tần Thuỷ Dao là đại sư tỷ của Thiên Tà Giáo, đồng thời cũng là đệ tử của Thiên Tà Giáo Chủ, địa vị chỉ thua các vị trưởng lão, ngay cả Đường Chủ, Các Chủ gặp nàng cũng phải khách khí ba phần.
Nhìn qua Tần Thuỷ Dao không có chút đặc điểm nào là người tà giáo, trái lại như tiên tử siêu phàm thoát tục, cao quý và ưu nhã khiến vạn người say mê.
Chính vì điều này, nàng là tình nhân trong mộng của ngàn vạn nam tu, không chỉ ở Thiên Tà Giáo mà là ở cả toàn bộ Man Di Chi Địa.
“Dao Nhi, nơi bế quan đột phá lần này của bổn toạ chỉ có mỗi mình ngươi biết rõ.” Thiên Tà Giáo Chủ trong trẻo nói:
“Thế mà trong lúc bổn toạ tu luyện, có kẻ dùng Tàn Cốt Tán và Liệt Hồn Hương thẩm thấu vào linh khí xung quanh khiến cơ thể bổn toạ tàn phế, linh hồn tê liệt và xém chút bị thiêu sống.”
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Tần Thuỷ Dao đại biến, hai chân quỳ xuống đất, thanh lệ chảy ra.
“Ngươi không có gì trăn trối sao?” Thiên Tà Giáo Chủ ung dung hỏi.
Tần Thuỷ Dao nhắm lại đôi mắt đẹp, không hé môi nửa lời.
“Thủ đoạn của Cốt Giang rất giỏi, thế mà khiến ngươi nghĩ rằng bổn toạ là người ra tay sát hại phụ mẫu của ngươi.” Thiên Tà Giáo Chủ cười nhạt.
“Chẳng lẽ không phải sao?” Tần Thuỷ Dao mím chặt môi, mắt đẹp mở ra đầy oán giận.
Sư tôn nuôi nàng lớn lên không giả, khiến nàng có được địa vị vượt trên vô số người không giả.
Nhưng tất cả chỉ vì thiên phú của nàng mà thôi, còn phụ mẫu của nàng, Tần Gia của nàng lại chết đi trong một cuộc xâm lấn thế lực do Thiên Tà Giáo phát động.
Thiên Tà Giáo Chủ chẳng thèm trả lời, chỉ nhẹ phất tay.
Từ trong óng tay áo của nàng, một luồng tàn hồn thê thảm bay ra.
Chính là tàn hồn của Cốt Giang...
Sau đó tàn hồn biến thành những dòng ký ức bị tua ngược như các thước phim.
Bên trong dòng ký ức xưa cũ, Tần Gia là một trong các gia tộc tu chân nổi tiếng tại Man Di Chi Địa.
Trong lần tình cờ, Tần Gia mời Cốt Giang đến nhà làm khách để móc nối quan hệ với Thiên Tà Giáo, nào ngờ Cốt Giang nhìn thấy diện mạo của Tần Phu Nhân quá mức xuất chúng, sinh lòng tà dâm.
Lão ra tay cưỡng đoạt Tần Phu Nhân, sau lại tuyên bố Tần Gia lập kế vây công mình, muốn mưu hại Thiên Tà Giáo, triệu tập phe cánh tiêu diệt.
Tần Gia oan uổng bị diệt tộc.
Tần Thuỷ Dao lúc này chỉ là một tiểu nữ hài ba tuổi phấn điêu ngọc trác, tương lai chắc chắn đẹp hơn cả mẫu thân của mình.
Thế là Cốt Giang bắt theo Tần Thuỷ Dao trở về Thiên Tà Giáo, dự định nuôi dưỡng để ngày sau có một thị nữ mỹ mạo xuất chúng hầu hạ.
Nào ngờ Giáo Chủ nhìn trúng Tần Thuỷ Dao, đòi hỏi Cốt Giang phải giao cho mình làm đồ đệ.
Trước lệnh của Thiên Tà Giáo Chủ, Cốt Giang đành ngoan ngoãn tuân theo giao ra đứa bé, Tần Thuỷ Dao nhờ vậy thoát kiếp.
Tất cả đều là ký ức của Cốt Giang, không thể nào làm giả được.
Tần Thuỷ Dao xem xong những thứ này, lệ rơi đầy mặt, bỗng dưng ngưng tụ thủ chưởng tự đánh vào đầu mình.
Nàng không còn mặt mũi sống trên thế gian này.
XOẸT.
Thiên Tà Giáo Chủ cong đầu ngón tay, cưỡng ép Tần Thuỷ Dao nằm rạp xuống đất.
“Dao Nhi không xứng với sư tôn, xin người cho phép được chết.” Tần Thuỷ Dao thống khổ nói.
“Năm đó bổn toạ vừa kế vị, quyền lực và thực lực còn hạn chế, chỉ có thể nhìn Cốt Giang sở tác sở vi, dù sao thì thế giới này mạnh được yếu thua, Tần Gia rơi vào thảm cảnh cũng là do bọn họ quá yếu và nhìn lầm người, bổn toạ không có nghĩa vụ phải bảo vệ.” Thiên Tà Giáo Chủ chậm rãi đứng lên, bình thản nói ra:
“Nhưng mà bổn toạ có thể bồi dưỡng nữ nhi còn sống của Tần Gia, để tương lai nàng có thực lực sẽ tự tay báo thù.”
“Nào ngờ Cốt Giang đúng là một lão quái vật, dã tâm và sự âm hiểm vượt qua dự tính, có thể vừa ăn cướp vừa la làng, khích bác ly gián tình sư đồ khiến bổn toạ xém chút vạn kiếp bất phục.”
Tần Thuỷ Dao cắn môi đến rỉ máu, chỉ hận mình quá ngu xuẩn để cừu nhân lớn nhất lợi dụng, đem vị trí bế quan của sư tôn tiết lộ, xém chút nữa đã hại chết ân nhân có ơn tái sinh của mình.
“Xin sư tôn cho Thuỷ Dao làm trâu ngựa đời đời kiếp kiếp.” Tần Thuỷ Dao khóc nức nở.
“Bổn toạ không cần trâu ngựa, tại đỉnh Hồ Lô Sơn có một nam nhân, không cần biết ngươi dùng phương pháp nào, phải giúp hắn tiến bộ càng nhanh càng tốt.” Thiên Tà Giáo Chủ hạ lệnh: