Tôi lao thẳng về phía họ, ôm c.h.ặ.t lấy bố mẹ.
Rõ ràng là tôi không hề buồn, nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi không cách nào kìm lại được.
"Con tự đi một mình cũng được rồi này, có phải rất cừ không ạ?"
Bố mẹ nhìn nhau cười hiền hậu.
"Con gái của bố mẹ là giỏi nhất!"
"Chào mừng con yêu đã về nhà."
10.
Hai năm sau đó, tôi đi du lịch khắp mọi miền đất nước, trở thành một blogger du lịch. Điều mà trước đây tôi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Tôi chẳng buồn tốn tâm tư sức lực để cố gắng thay đổi cái cơ địa cứ lên xe là buồn ngủ nữa, nhưng khi nút thắt trong lòng được tháo gỡ, đi xe nhiều hơn, chứng bệnh ấy lại tự động được cải thiện một cách thần kỳ.
Tuy vẫn sẽ buồn ngủ, nhưng tôi không còn rơi vào trạng thái ngủ mê mệt không biết gì nữa.
Còn Tô Diên, sau khi mất đi những hợp đồng do bạn bè tôi cung cấp, anh ta nhanh ch.óng bị những người có năng lực thực sự đá văng khỏi chiếc ghế trưởng phòng, trở lại làm một nhân viên bình thường.
Anh ta từng đến tìm tôi vài lần, nhưng lần nào cũng đều bị bố mẹ tôi và anh Hoắc Khâm đuổi thẳng cổ.
Anh ta cũng từng để lại bình luận dưới các video của tôi cũng như trên trang mạng xã hội cá nhân của anh ta.
Có lúc cầu xin tôi quay lại, có lúc van nài tôi buông tha.
Lúc thì mắng tôi nhẫn tâm, lúc lại trách tôi bất hiếu.
Thậm chí còn c.h.ử.i tôi có bệnh.
Lời hay ý đẹp, lời tục tĩu dơ bẩn, nhiều không đếm xuể.
Những cư dân mạng không rõ chân tướng bị anh ta dắt mũi, đẩy tôi vào giữa đầu sóng ngọn gió của dư luận.
Trợ lý hỏi tôi có cần xóa bình luận không.
Tôi lắc đầu: "Bình luận tiêu cực, mắng c.h.ử.i đâu phải chỉ có mình anh ta, không cần bận tâm."
Nói xong, tôi lại quay đầu tiếp tục cắt dựng video.
Tôi của hiện tại đã không còn là cô cô gái nhỏ vì thể chất đặc biệt mà tự nhốt mình lại, luôn để ý đến ánh nhìn của người khác và vô thức ỷ lại vào người bên cạnh nữa rồi.
Tôi chấp nhận mọi thứ thuộc về mình, bao gồm cả những bình luận không hay.
Sự buông bỏ thực sự vốn không phải là trốn tránh.
Mà là anh ta ở trong mắt tôi lúc này, cũng chẳng khác gì những người qua đường Giáp, Ất, Bính vô danh.
Tôi cho phép người khác tùy ý bình luận, tự nhiên cũng sẽ không đối xử biệt đãi riêng với Tô Diên.
Tôi không để tâm, nhưng chị dâu tôi thì có.
Lâm Uyển nhanh ch.óng đứng ra lên tiếng với tư cách là người trong cuộc, vạch trần đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện chia tay năm đó một cách rõ ràng.
Dư luận trên mạng giống như một chiếc chong ch.óng tre, gió thổi hướng nào thì quay hướng ấy.
Ban đầu Tô Diên còn muốn ngụy biện, nhưng khi đoạn ghi âm tại hiện trường được tung ra, anh ta cứng họng không thể cãi thêm được nửa lời, nhanh ch.óng chọn cách lặn mất tăm.
Thế giới này rộng lớn biết bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chớp mắt lại qua ba năm nữa, tôi gặp lại Tô Diên lần cuối cùng.
Khi đó quê anh ta đang phát triển ngành du lịch.
Tôi nhận được lời mời từ chính quyền địa phương nên đã có một chuyến công tác tới đó.
Tại một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, Tô Diên đang dìu người vợ mới cưới mang bầu bước vào, vô tình chạm mặt trực diện với đoàn của chúng tôi.
Chúng tôi nhìn nhau một cái, không có bất kỳ sự giao lưu nào, cứ thế trực tiếp lướt qua nhau.
Tôi tiếp tục trao đổi với các vị lãnh đạo về kế hoạch quay phim tiếp theo.
Anh ta dịu dàng nhắc nhở vợ cẩn thận bậc thềm.
Dường như tất cả những chuyện trong quá khứ chỉ là một giấc mộng dài.
Là giấc mộng đổi đời, bước chân vào giới thượng lưu của anh ta.
Và cũng là giấc mộng thoát khỏi xiềng xích để hướng về tự do của tôi.
Chỉ khác là...
Giấc mộng của anh ta đã vỡ tan tành.
Còn tôi, ước mơ đã trở thành sự thật.
Sau này, tôi cứ đi đi dừng dừng suốt nhiều năm.
Và tôi cũng đã gặp được người thực sự yêu thương mình.
Anh ấy sẽ vượt qua muôn vàn khó khăn, xuất hiện bên cạnh tôi với tốc độ nhanh nhất mỗi khi tôi cần.
Anh ấy xót xa cho tất cả những gì tôi từng trải qua, lúc nào cũng cảm thấy bản thân đối xử với tôi chưa đủ tốt, luôn ra sức làm mọi thứ thật hoàn hảo.
Vào cái ngày nhận ra trái tim mình đã rung động, tôi không chút do dự đồng ý lời tỏ tình của anh ấy.
Nhưng tôi vẫn nhắc nhở anh ấy: "Em sẽ không vì anh mà dừng lại bước chân của mình."
"Em vĩnh viễn có thể làm người tự do chạy trên mặt đất, làm người thả diều." Anh ấy ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, mỉm cười một cách sảng khoái: "Còn anh, chính là cánh diều trong tay em. Bất cứ lúc nào, em chỉ cần kéo nhẹ dây diều, anh sẽ không thể đợi được mà bay ngay về bên em."
Diều cũng có thể đứt dây.
Nhưng cho dù có đứt dây thì đã sao chứ?
Ngay từ cái ngày đi quá trạm năm đó, tôi đã hiểu ra rồi.
Tàu hỏa quá trạm thì có thể quay lại.
Nhưng đời người quá trạm thì không.
Thứ gì đáng buông tay thì buông tay.
Thứ gì đáng vứt bỏ thì vứt bỏ.
Sự tự do và lòng dũng cảm trong tim tôi, cùng với gia đình luôn yêu thương tôi sâu sắc, đã quá đủ để chống đỡ cho tôi đối mặt với mọi khả năng trong cuộc đời.
Cho nên, tôi sẽ sải bước vững vàng tiến về phía trước.
Chẳng màng bên cạnh có người đồng hành, hay chỉ có duy nhất một mình tôi.
(Hoàn)