Hơn nữa, họ biết quyết định của tôi, chắc chắn sẽ âm thầm sắp xếp người bảo vệ an toàn cho tôi, chỉ là không để tôi biết những người đó là ai mà thôi.
Lúc tiễn hai người họ rời đi, tôi đã nhìn thấy Tô Diên.
Mấy ngày nay chắc anh ta ngủ không ngon giấc, râu ria lởm chởm, trông rất phờ phạc.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức chạy ào tới: "Em yêu, hôm đó anh uống nhiều quá nên mới nói năng linh tinh..."
"Ồ, anh lái xe khi say rượu à."
Tôi nhìn mấy cụ ông cụ bà đang nhảy dân vũ ngoài quảng trường nhà ga, bình thản nói một câu.
Anh ta nghẹn họng ngay tại chỗ, mất một lúc lâu mới định đưa tay ra kéo tôi.
"Anh biết mình sai rồi, em có thể nể tình ba năm gắn bó của chúng ta mà tha thứ cho anh lần này được không? Anh hứa, sau này tuyệt đối sẽ không bao giờ để em ngồi quá trạm nữa."
Tôi né người tránh khỏi cái kéo tay của anh ta: "Tôi sớm đã tha thứ cho anh rồi."
9.
Tô Diên thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười: "Anh biết ngay là trong lòng em vẫn còn..."
"Hận một người mệt mỏi lắm." Tôi trực tiếp ngắt lời phát ngôn đầy tự luyến của anh ta: "Vì anh, không đáng."
Tô Diên cứng đờ người, nửa ngày sau mới hỏi: "Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như đi quá trạm, mà em thực sự muốn chia tay sao?"
Cho đến tận ngày hôm nay, anh ta vẫn nghĩ điều tôi để tâm là chuyện đi quá trạm.
Và vẫn nghĩ việc bỏ mặc tôi tự mình đi quá trạm là một chuyện nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi.
"Đúng vậy."
Tôi lười lãng phí tâm trí để đôi co với anh ta về chuyện ngoại tình trong tư tưởng, dứt khoát thuận theo lời anh ta mà nói tiếp.
"Dẫu sao thì, có đi quá trạm tôi mới phát hiện ra, phong cảnh không có anh, đẹp hơn nhiều."
Tô Diên sa sầm mặt mày: "Em tuyệt tình như vậy, không sợ anh sẽ xem là thật sao?"
"Tôi sợ chứ." Tôi khẽ mỉm cười: "Sợ anh không xem là thật."
"Lâm Ôn Ôn, anh yêu em như thế, đối xử với em tốt như thế, em nói chia tay là chia tay, em đúng là đồ m.á.u lạnh vô tâm! Đáng đời em mới mắc phải cái căn bệnh quái ác đó, năm xưa đáng lẽ ra anh không nên cứu em!"
Tô Diên bỏ lại câu nói đó rồi hậm hực bước đi.
Tôi đặt tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình, cứ ngỡ bản thân sẽ thấy nhói đau, sẽ thấy buồn bã.
Dù sao tôi cũng từng thật lòng biết ơn anh ta, và cũng từng thật lòng yêu anh ta.
Nhưng chẳng có cảm xúc gì cả.
Vào khoảnh khắc nhận ra mình đã được tự do, những lời lẽ giận dữ, độc địa của anh ta không còn cách nào gây tổn thương cho tôi được nữa.
Nó giống như một trận gió lướt qua một khoảng sân trống hoác, chẳng để lại bất cứ dấu vết gì.
Tô Diên vừa đi khỏi, điện thoại của Hoắc Khâm liền gọi tới.
Rõ ràng là có người đã mật báo tình hình cho anh ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi không vạch trần.
Anh ấy hỏi: "Em gái nhỏ, có cần anh giúp em xử lý tên đó không?"
"Không cần đâu ạ." Tôi nhẹ giọng từ chối.
Tô Diên chỉ là một người bình thường, Hoắc Khâm muốn xử lý anh ta thì dễ như trở bàn tay.
Nhưng vẫn là câu nói đó, tôi không hận Tô Diên.
Cũng chẳng có tâm trí đâu mà đi trả thù anh ta.
Năm xưa anh ta bảo vệ tôi là thật.
Ba năm qua, coi như tôi đã trả hết cái ân tình đó rồi.
Còn về những tổn thương mà anh ta gây ra cho tôi bằng lời nói và cái tát, tôi cũng đã tự mình trả lại sòng phẳng.
Cơ hội để anh ta làm tổn thương tôi chỉ có một lần duy nhất này mà thôi.
Chia tay không phải là tuyên chiến, không nhất thiết cứ phải đấu đến mức một mất một còn mới chịu thôi.
Hơn nữa, đối với loại người như anh ta mà nói...
Mất đi tình yêu chẳng là cái thá gì.
Mất đi vị trí công việc và mức lương thưởng đãi ngộ khó khăn lắm mới có được, mới chính là đòn chí mạng.
Bài đăng tuyên bố chia tay của tôi vừa đăng lên, những tài nguyên, dự án mà mọi người nể mặt tôi trao cho Tô Diên tự nhiên sẽ bị thu hồi sạch sẽ.
Năng lực của anh ta không đủ, hợp đồng không ký được, cái ghế trưởng phòng kia chưa chắc đã ngồi vững.
Từ nay về sau, tôi sẽ bước tới một phương trời rộng lớn và tự do hơn.
Còn anh ta, cho dù có thực sự mặt dày đi chăng nữa, cũng chẳng còn tâm sức đâu, và cũng chẳng đủ tư cách để dây dưa với tôi nữa rồi.
Hoắc Khâm cũng nghĩ tới những điều này, liền hỏi thêm: "Có cần anh giúp em đổi số điện thoại mới không?"
"Không cần thiết đâu anh." Tôi cười: "Vì một người khác mà phải thay đổi cuộc sống của chính mình, không đáng. Người mình không muốn bận tâm, cứ kéo vào danh sách chặn là xong."
Hoắc Khâm thở dài: "Em thực sự trưởng thành rồi."
"Nhưng anh trai thì mãi mãi là anh trai nhé."
Cúp điện thoại, tôi tiếp tục chuyến du lịch một mình của mình.
Lần này, trong lòng tôi không còn bất kỳ nỗi sợ hãi nào nữa.
Hai ngày sau, tôi mua vé giường nằm tầng trên, vừa lên xe đã chu đáo dặn dò nhân viên đoàn tàu gọi tôi dậy trước khi tới trạm.
Dịch vụ của họ rất tận tình, tôi đã an toàn trở về đến thành phố Hải Thành.
Vừa bước ra khỏi cửa ga, tôi đã nhìn thấy bóng dáng bố mẹ đang đứng chờ sẵn.
Trái tim tự do vào khoảnh khắc này bỗng biến thành một cánh diều được thả tung bay.
Nhưng đầu dây bên này, thứ níu giữ không phải là tình yêu đôi lứa.
Mà là tình thân, là gia đình.