Anh ta đưa tôi về ra mắt bố mẹ.
Kết quả, tự anh ta đi ôn lại tình cũ với bạn học, bỏ mặc tôi ngủ quá trạm.
Cuối cùng, anh ta lại đổ hết lỗi lầm cho bố mẹ leo cây lên đầu tôi, thậm chí còn muốn tận dụng khoảng thời gian tôi bắt xe quay lại để hoàn thành buổi tụ tập bạn bè của mình.
Thứ bạn học nào mà lại vội vã đến mức không thể đợi nổi một ngày để tụ tập?
Thứ bạn học nào mà lại không thể dẫn theo người bạn gái là tôi đi cùng?
Câu trả lời đã quá rõ ràng rồi.
Anh ta đinh ninh rằng tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của anh ta.
Nhưng tôi là một con người bằng xương bằng thịt.
Lúc này, điều duy nhất tôi đinh ninh chắc chắn chỉ có một việc.
Hai người đồng hành, cũng có thể để một người lỡ chuyến.
Cuộc đời của chính mình, quả nhiên không thể giao phó vào tay một người khác.
Thấy tôi im lặng, nhân viên nhà ga nhẹ nhàng an ủi: "Đừng sợ, ở đây chúng tôi có thể sắp xếp cho cô chuyến tàu gần nhất để quay về."
"Cảm ơn chị, nhưng không cần đâu ạ." Tôi tắt màn hình điện thoại, mỉm cười với chị ấy: "Du lịch một mình, cũng tốt thôi."
3.
Kéo chiếc vali lên, tôi dứt khoát bước về phía lối ra.
Gió lùa qua lối đi dài hun hút của nhà ga, cũng thổi qua cả ba năm thanh xuân tôi yêu Tô Diên.
Thổi tan đi chút tình cảm cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi.
Vừa ra khỏi ga, tôi gửi cho Tô Diên một tin nhắn, chỉ vỏn vẹn ba chữ: [Chia tay đi.]
[Đừng quậy nữa.]
Tô Diên trả lời lại ngay lập tức, cũng chỉ đúng ba chữ.
Anh ta không nói lời nào khó nghe.
Có lẽ vì chắc chắn rằng tôi chỉ đang giận dỗi làm mình làm mẩy, có lẽ vẫn còn bận tâm đến đoạn tình cảm này, hoặc cũng có thể anh ta chỉ không muốn lãng phí thời gian tụ họp với bạn cũ để nhắn tin cho tôi.
Dù là lý do gì, tôi cũng chẳng thèm quan tâm nữa.
Dẫu sao thì, chia tay chứ không phải ly hôn, không cần cả hai bên phải đồng ý.
Tôi tìm một khách sạn được đ.á.n.h giá khá tốt ở gần nhà ga để nhận phòng.
Vừa đặt đồ ăn giao tận nơi xong không lâu thì có một số điện thoại lạ gọi đến.
Tôi nghĩ là người giao hàng nên lập tức bắt máy.
"Lâm Ôn Ôn, cô có ý kiến gì với nhà chúng tôi thì cứ nói thẳng ra! Cố tình giả vờ ngủ để đi quá trạm, bắt hai người lớn tuổi này phải leo cây chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ, cô muốn dằn mặt nhà họ Tô chúng tôi đấy à?"
Giọng nói chua ngoa, sắc bén của một người phụ nữ trung niên vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Là mẹ của Tô Diên.
Tôi chẳng thèm suy nghĩ, trực tiếp cúp máy.
Đến Tô Diên tôi còn không cần nữa, tự nhiên sẽ chẳng rảnh hơi đi bận tâm đến cái nhìn của bố mẹ anh ta.
Có lẽ chưa từng bị hậu bối làm nhục mặt như vậy bao giờ, mẹ Tô liên tục gọi lại hết cuộc này đến cuộc khác.
Phiền không chịu nổi, tôi trực tiếp bật chế độ từ chối tất cả cuộc gọi từ số lạ.
Một lát sau, tin nhắn của bà ta gửi tới:
[Cho cô chút thể diện rồi cô định trèo lên đầu lên cổ người ta ngồi đấy à? Nếu không phải con trai tôi tốt tính, nuông chiều cô, cô tưởng có ai chịu đựng nổi cái tính tiểu thư, vẽ chuyện của cô chắc?]
[Tôi nói cho cô biết, lần này cô không quỳ xuống xin lỗi chúng tôi thì đừng hòng bước chân qua cửa nhà họ Tô!]
Còn bắt quỳ xuống nữa cơ đấy?
Bà thím này xem phim truyền hình ngắn nhiều quá nên hỏng não rồi à?
Tôi cười khẩy, tiện tay chặn luôn cả tin nhắn từ số lạ.
Thế giới cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Ăn xong đồ ăn, tôi thoải mái đi tắm một cái.
Lúc bước ra, trên màn hình điện thoại đã hiện thêm vài cuộc gọi nhỡ.
Đều là của Tô Diên.
Tôi ngó lơ, mở ứng dụng mạng xã hội lên để tìm hiểu về thị trấn nhỏ xa lạ này.
Thị trấn nhỏ không có máy bay hay tàu điện ngầm, nhưng ưu điểm là nó nhỏ, những nơi có thể đi bộ đến được rất nhiều, nơi nào xa hơn một chút thì có thể bắt xe ôm, hoặc tự thuê một chiếc xe điện nhỏ.
Càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra việc một người không đi được xe lớn muốn tự mình đi du lịch cũng chẳng có gì khó khăn đến thế.
Nhưng càng hiểu rõ, tôi lại càng thấy bản thân mình trong quá khứ, kẻ vì thể chất đặc biệt mà giao phó hoàn toàn bản thân cho Tô Diên, sao mà nực cười đến vậy.
Đã đến thì cứ an tâm mà tận hưởng.
Khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, tất nhiên tôi phải chơi cho thật đã đời.
Vừa chuẩn bị ra cửa, điện thoại lại reo.
Vẫn là Tô Diên.
"Anh có thôi đi không..."
"Chị dâu." Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông xa lạ: "Em là Hà Nguyên, bạn nối khố của anh Tô đây ạ. Chị cứ yên tâm bắt xe quay lại đi, mấy đứa bạn cũ tụi em tụ họp một chút rồi giải tán ngay thôi, không làm lỡ việc hai người đi gặp bố mẹ đâu."
Một người xuất hiện nằm ngoài dự tính.
Tôi theo bản năng hỏi: "Tô Diên đâu?"
Tôi chỉ cảm thấy Tô Diên trốn tránh không dám đối mặt trực tiếp với việc chia tay, mà lại đi đẩy mâu thuẫn sang đầu người khác, hành xử như vậy thật hèn hạ.
"Chị dâu cứ yên tâm, anh Tô vẫn ổn lắm!"