Chung Đường Hai Lối

Chương 4



Hà Nguyên hiểu lầm là tôi đang lo lắng cho Tô Diên, liền tiện tay chụp một tấm ảnh tập thể gửi qua.

"Anh Tô sợ chị dâu hiểu lầm nên mới đặc biệt bảo em gọi điện giải thích rõ ràng với chị đấy."

Trong ảnh có cả nam lẫn nữ, ai nấy đều cười rạng rỡ nhìn vào ống kính.

Xem ra đúng là một buổi tụ tập bạn bè bình thường.

Nhưng mà đã chia tay rồi, còn hiểu lầm cái nỗi gì nữa?

Tôi cười lạnh một tiếng, vừa định lên tiếng thì nghe thấy đầu dây bên kia tiếng Tô Diên đang oang oang khoác lác.

"Tôi nói cho các cậu nghe, Lâm Ôn Ôn người này ngoại trừ có chút nhan sắc, có chút tiền ra thì chẳng được cái tích sự gì, lại còn hay vẽ chuyện đến phát mệt. Chẳng bù cho Lâm Uyển, vừa chu đáo, năng lực lại giỏi, đối với ai cũng cười nói vui vẻ."

"Anh Tô!" Hà Nguyên hoảng hốt nhắc nhở anh ta: "Em liên lạc được với chị dâu rồi."

"Chị dâu?" Tô Diên ngơ ngác một lát mới phản ứng lại: "Cậu bảo Lâm Ôn Ôn á?"

Anh ta giật phắt lấy điện thoại.

"Ôn Ôn, em lên xe chưa? Anh nói cho em biết, lần này gặp bố mẹ anh là việc rất hệ trọng. Trước đây em gây chuyện, em giả vờ, anh đều phối hợp diễn với em. Nhưng lần này em phải ngoan ngoãn nghe lời, biết chưa?"

Ngoan cái con khỉ nhà anh!

"Tô Diên, chúng ta đã chia..."

Không đợi tôi nói hết câu, anh ta đã cướp lời trước một bước.

"Lâm Ôn Ôn, làm người thì phải có lương tâm. Năm đó nếu không có anh bảo vệ em, em có biết mình đã bị bao nhiêu người sàm sỡ rồi không! Hay là... em cố tình giả vờ ngủ trên xe để cho người khác sờ mó hả?"

4.

Tôi bỗng chốc lặng người.

Một luồng cảm giác ghê tởm không thể gọi tên từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đại não.

Tôi suýt chút nữa không thể tin nổi, những lời khốn nạn này lại được thốt ra từ miệng người từng là bạn trai mình.

Người năm đó vô điều kiện che chở cho tôi, rõ ràng từng lương thiện đến thế, rốt cuộc anh ta đã bắt đầu tha hóa, thối rữa từ khoảnh khắc nào vậy?

"Hóa ra, trong mắt anh tôi là loại người như thế."

"Chị dâu, anh Tô uống say rồi nên nói năng linh tinh đấy, chị đừng để bụng nhé." Đại Bàng giật lại điện thoại, gượng gạo giải thích một câu rồi vội vàng cúp máy.

Tiếng tút tút dồn dập vang lên, như lưỡi d.a.o cùn cứa vào da thịt, kéo căng tâm trí tôi.

Tôi chẳng còn tâm trạng đâu mà ra ngoài nữa.

Sau khi nhắn tin báo bình an cho bố mẹ, tôi tắt nguồn điện thoại rồi đi ngủ.

Vốn tưởng sẽ mất ngủ, kết quả là tôi đ.á.n.h một giấc ngon lành tới tận sáng hôm sau.

Vừa mở máy lên, vài tin nhắn của Tô Diên liền nhảy ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

[Lâm Ôn Ôn, em lại đang quậy cái gì thế hả?]

[Ba năm qua anh đối xử với em thế nào, trong lòng em tự biết rõ. Chỉ có một lần này anh quên gọi em dậy thôi, em có cần phải chuyện bé xé ra to như vậy không?]

[Được được được, coi như anh sai rồi, được chưa? Gửi định vị qua đây, anh đích thân đi đón em.]

Thời gian gửi là vào nửa đêm qua.

Giữa các dòng chữ toàn là sự bất mãn dành cho tôi, không có lấy một chút lo lắng.

Đầu ngón tay tôi siết c.h.ặ.t, trái tim không kìm được mà nhói đau một hồi.

Ba năm qua anh ta quả thực đối xử với tôi rất tốt.

Nhưng bởi vì thể chất đặc biệt của mình, tôi đối với anh ta luôn mang lòng thương xót và cảm giác áy náy, cho nên ở những việc bản thân có thể nhúng tay giúp đỡ, tôi đều cố gắng hết sức để bù đắp cho anh ta.

Phương án anh ta không làm được, tôi thức đêm làm thay.

Hợp đồng anh ta không ký nổi, tôi nghĩ đủ mọi cách để giải quyết giúp anh ta.

Những điều này là những thứ anh ta biết.

Còn việc anh ta từ một nhân viên bình thường thăng chức lên trưởng phòng, là do tôi đã nhờ anh trai trao cho công ty anh ta một dự án lớn, và chỉ định đích danh anh ta phụ trách.

Thành tích của anh ta ngày một đi lên, là do tôi đã nhờ vả những người bạn thanh mai trúc mã của mình tới ủng hộ, góp doanh số.

Những điều này là những thứ anh ta không biết.

Trong đoạn tình cảm này, tôi hoàn toàn không hổ thẹn với lòng mình.

Tôi hít sâu vài hơi để bình ổn lại tâm trạng, lúc này mới bước ra khỏi cửa.

Vừa ra khỏi khách sạn…

"Lâm Ôn Ôn!" Giọng của Tô Diên đột nhiên vang lên: "Em có biết anh phải lái xe chạy tới đây giữa đêm hôm khuya khoắt, tìm biết bao nhiêu cái khách sạn mới tìm thấy em không!"

Tôi quay đầu lại, đập vào mắt là chiếc xe của Tô Diên.

Một cô gái lạ mặt bước xuống từ ghế phụ với vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.

"Em chắc là bạn gái của Tô Diên đúng không? Xin lỗi em nhé, tối qua mấy người bạn cũ tụi chị tụ tập, chị có nhắc tới chuyện muốn qua đây du lịch, vừa khéo anh ấy phải đi đón em nên tiện đường chở chị qua đây luôn, em đừng để bụng nhé."

Tôi nhận ra rồi, chị ta chính là Lâm Uyển.

Người bạn cũ khiến Tô Diên quên hết tất cả, không ngớt lời ca ngợi kia.

"Có cái gì mà phải giải thích với cô ấy chứ?"

Tô Diên cũng bước xuống xe, nhíu mày nhìn tôi.

Vẻ mặt đó của anh ta cứ như thể tôi vừa làm chuyện gì tội ác tày trời với cô gái kia vậy.