Chung Đường Hai Lối

Chương 5



Tôi chẳng buồn để ý đến bọn họ, quay người bỏ đi.

Tô Diên dùng một tay giữ c.h.ặ.t lấy tôi, hạ thấp giọng cảnh cáo: "Ở nơi riêng tư em muốn tỏ thái độ với anh thế nào cũng được, anh chiều em hết. Nhưng trước mặt bạn bè của anh, em phải nể mặt anh một chút."

"Nể mặt?" Tôi không nhịn được mà cười khẩy: "Chúng ta đã chia tay rồi, tôi dựa vào cái gì mà phải..."

"Đừng quậy nữa!" Tô Diên đột ngột dùng lực, bóp c.h.ặ.t đến mức cổ tay tôi đau nhói: "Một đứa con gái như cô ấy đi du lịch một mình rất nguy hiểm, chúng ta đã cất công đến đây rồi thì đi chơi cùng cô ấy hai ngày đi..."

Đúng là loại người hoàn toàn không biết nghe tiếng người.

Cơn giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt, lời nói ra không còn kiêng dè gì nữa: "Sao thế? Chị ta là mẹ anh à?"

"Em ăn nói xằng bậy cái gì đó!" Tô Diên giận dữ quát lên: "Lập tức xin lỗi Lâm Uyển mau."

"Đừng nói là chúng ta đã chia tay, cho dù chưa chia tay đi chăng nữa, tôi cùng anh về quê là để gặp bố mẹ anh, chứ không phải đi bồi tiếp người khác chơi bời, càng không phải làm hướng dẫn viên du lịch. Tôi không có nghĩa vụ phải hộ tống cô bạn cũ của anh đi du lịch."

Tôi cố ý nhấn thật mạnh ba chữ cô bạn cũ.

Nghe xong, gương mặt mang nét ngây thơ vô tội của Lâm Uyển đỏ bừng lên vì xấu hổ, trong mắt cũng bắt đầu ngấn nước.

5.

"Lâm Ôn Ôn, em đủ rồi đấy!"

Tô Diên cuống cuồng lên, bước một bước dài chắn trước mặt Lâm Uyển.

"Cô ấy là bạn học cũ của anh, anh chỉ quan tâm bạn bè chút thôi, em bớt ghen tuông vớ vẩn đi được không? Nếu còn muốn anh nói đỡ cho em trước mặt bố mẹ anh, thì đừng có mà quậy phá nữa!"

Vừa vặn có một chuyến tàu hỏa vừa đến ga.

Một nhóm hành khách ùa ra, nghe thấy tiếng quát tháo giận dữ của Tô Diên thì đều tò mò nhìn về phía này.

Tôi không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi, dứt khoát bày tỏ rõ thái độ: "Tô Diên, rốt cuộc phải để tôi nói bao nhiêu lần anh mới chịu hiểu đây? Chúng ta chia tay rồi! Hiện tại tôi đối với anh, đối với bố mẹ anh, hay đối với cô bạn cũ của anh đều không có một chút hứng thú nào cả, có thể buông tay để tôi đi được chưa?"

"Lâm Ôn Ôn, em quá làm anh thất vọng rồi."

Tô Diên lộ ra vẻ mặt vô cùng đau lòng và thất vọng.

"Tình cảm của chúng ta là thứ rẻ rúng đến thế sao?"

"Em ngồi tàu quá trạm, bắt bố mẹ anh phải đứng đợi ở khách sạn, anh còn chưa thèm giận em. Anh chỉ đi tụ tập với bạn cũ một chút mà em đã đòi chia tay, gia giáo nhà em dạy em cư xử như thế đấy à?"

Gia giáo?

Anh ta mà cũng xứng bàn chuyện gia giáo với tôi sao?

Tụ tập bạn bè bình thường thì không dẫn theo bạn gái.

Đến lúc hộ tống cô bạn cũ đi du lịch thì lại sực nhớ ra mình có cô bạn gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây chính là cái gọi là gia giáo của anh ta sao.

Tôi quay đầu nhìn sang Lâm Uyển: "Chị muốn đi du lịch chung với hai chúng tôi sao?"

"Chị không có sở thích làm bóng đèn đâu." Lâm Uyển rút điện thoại ra lắc lắc trước mặt chúng tôi: "Chị vừa mua vé tàu về quê rồi, tự chị về là được."

"Gì cơ?" Tô Diên cuống quýt.

Tôi và Lâm Uyển đồng thời quay sang nhìn anh ta.

Lúc này anh ta mới nhận ra cảm xúc của mình có phần quá khích, vội vàng cười gượng để chữa ngượng: "Ý của tớ là, đằng nào tụi mình cũng phải quay về, vừa vặn đi chung luôn cho tiện. Cậu là con gái đi tàu hỏa một mình nguy hiểm lắm."

Nguy hiểm...

Tôi nghe mà tức cười ngay tại chỗ.

Hóa ra sự khác biệt giữa yêu và không yêu lại rõ ràng đến mức nực cười như thế này đây.

"Không cần đâu." Lâm Uyển lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi chăm chú: "Tôi không muốn để Ôn Ôn hiểu lầm."

"Cô ấy sẽ không hiểu lầm đâu." Tô Diên vội vàng kéo tay tôi: "Em bình thường rộng lượng lắm mà, những lúc thế này đừng có chi ly tính toán nữa, mau lên xe đi."

Tôi hất mạnh tay anh ta ra: "Hai người tự về quê của hai người đi, tôi muốn ở lại đây..."

Chát...

Tiếng tát vang lên đột ngột và ch.ói tai.

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ.

Lâm Uyển là người phản ứng lại đầu tiên, chị ta dùng một tay đẩy mạnh Tô Diên ra: "Cậu điên rồi à!"

Tô Diên lảo đảo lùi lại hai bước.

"Xin lỗi, anh, anh không phải cố ý..." Anh ta ngơ ngác nhìn lòng bàn tay của mình, dường như muốn giải thích rằng hành động vừa rồi không phải là chủ đích của anh ta: "Tại em không biết điều, nên anh mới..."

Đầu óc tôi trống rỗng mất một lúc lâu.

Mãi cho đến khi cảm giác đau rát, nóng bừng trên mặt lan rộng ra, tôi mới ý thức được rằng mình vừa bị gã bạn trai cũ tát.

Chát...

Tôi chẳng thèm nói nửa lời, thẳng tay trả lại anh ta một cái tát trời giáng.

"Lâm Ôn Ôn!" Tô Diên ôm lấy một bên mặt, tông giọng lập tức cao v.út lên: "Ngày thường là do anh quá nuông chiều em rồi, nên mới khiến em trở nên ngang ngược, ngông cuồng như vậy!"

Nói xong, anh ta thô bạo nhét Lâm Uyển vào trong xe.

"Không phải em cứ hễ lên xe là lại giở thói tiểu thư làm mình làm mẩy sao? Được, vậy thì anh đưa Lâm Uyển về trước, em tự mình bắt tàu hỏa mà quay về đi! Đừng có trông mong anh sẽ quay lại đón em nữa!"