Có lúc nửa đêm, Triệu Vân Thư đang ngủ, lão Tần đến gõ cửa, nàng lập tức xách đ-a-o đi ngay.
“Vương gia, có cần lão nô ra mặt không?” Trần thúc hỏi.
“Không cần. Nếu ta xen vào việc của nàng, nàng sẽ nổi giận.”
Ta đứng dậy: “Đi thôi, đi đón nàng về nhà.”
Nửa đêm, Tây Nhai vắng tanh không một bóng người. Ta ngồi trên lầu hai uống trà, thấy Triệu Vân Thư dẫn người xuất hiện.
Nàng buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, mặc một bộ đồ ngắn màu đen.
Hai năm nay, ta chăm sóc nàng không tệ.
Trong đêm trăng sáng thế này, có thể thấy rõ khuôn mặt nàng trắng trẻo, đầy đặn.
“M--ẹ ki--ếp! Ngươi là một nữ nhân, không ở nhà sinh con, ủ chăn ấm, suốt ngày đ-á-nh đ-á-nh giet giet, ra thể thống gì!”
Đối phương vừa thấy Triệu Vân Thư, lập tức mắng mỏ. Triệu Vân Thư không phí lời, vung đ-a-o xông lên!
Mấy người này đều thuộc hạng đầu đường xó chợ, ra tay rất độc ác. Chỉ cần không chet người, gãy tay què chân chẳng là gì.
Trận đ-á-nh chỉ kéo dài một khắc.
Đường chủ của Hưng Nghĩa Đường ôm chân Triệu Vân Thư khóc lóc: “Tổ tông của ta ơi! Đừng đ-á-nh nữa! Ta cũng bất đắc dĩ mới đụng vào các người! Tiêu di của Thượng thư tìm ta, ta có cách nào? Hay là từ nay Hưng Nghĩa Đường chúng ta gia nhập bang buôn, tổ tông, người phải che chở ta đấy!”
“C-ú-t, c-ú-t, c-ú-t, có chuyện gì nói cho rõ.”
Triệu Vân Thư đá hắn ra, khó chịu nói: “Ngươi cũng thật kém chịu đòn.”
Nàng giao lại cho lão Tần xử lý hậu sự, vội vàng đi đến trà lâu tìm ta.
“Muộn thế này sao chàng còn chưa về?”
Triệu Vân Thư ngồi xuống, uống cạn nước trà trong chén ta.
Nàng nắm tay ta, hỏi: “Chàng đã ăn cơm chưa?”
Trần thúc khom lưng cười nói: “Vương phi, vương gia vẫn đang chờ người về ăn cơm.”
“Đợi đến giờ sao?” Triệu Vân Thư kinh ngạc nhìn ta.
Nàng suy nghĩ một lúc, kéo ta qua vài con hẻm, đến một quán mì thịt dê còn mở.
“Triệu cô nương, lại đến à.”
Ông chủ nhanh nhẹn lau bàn, cười nói: “Ô, hôm nay còn dẫn theo một công tử khôi ngô thế này.”
Triệu Vân Thư ngượng ngùng gãi cằm, cười nói: “Đây là phu quân của ta.”
Nghe vậy, tâm trạng trĩu nặng cả buổi tối của ta cuối cùng cũng tan biến.
Ông chủ trầm trồ: “Đúng là trai tài gái sắc, thật xứng đôi vừa lứa.”
“Tưởng Thành gửi thư à?”
Triệu Vân Thư đưa tay mò mẫm trong tay áo của ta, nói: “Xem chàng thế này, cả tối chẳng hé môi.”
Nàng rút bức thư ra, xé mở đọc qua, hờ hững nói: “Cũng chẳng nói gì, chỉ là theo lệ thường hỏi thăm thôi.”
Ta chỉ “ừm” một tiếng, không đáp lời. Chúng ta im lặng dùng bữa, sau đó quay về vương phủ.
Triệu Vân Thư tắm rửa thay y phục, rồi lăn lên giường. Sau khi nằm xuống, trong căn phòng tối mịt không có chút âm thanh nào.
Bỗng nhiên, nàng lên tiếng: “Tạ Duẫn, chàng không thể cứ vì chuyện này hay người kia mà ghen tuông với ta. Tưởng Thành bị chàng điều đến Tây Vực, đó cũng là vận số của hắn. Ta không muốn chấp nhặt với chàng. Nhưng mà hôm trước, ta cùng các huynh đệ trong bang uống rượu mừng công, có một huynh đệ họ Lưu vì uống quá chén, cảm kích ta đã cho hắn miếng cơm ăn, liền ôm lấy ta một cái. Chàng suýt chút nữa giet hắn rồi.”
“Nàng nói gì? Ta không nghe rõ.” Ta quay đầu nhìn nàng.
Triệu Vân Thư tức đi--ên, lật người đè lên ngực ta, giận dữ nói: “Mỗi lần không vui là giả vờ điếc! Ta rõ ràng đang nói ở bên phải của chàng, sao lại không nghe rõ được.”
Nàng cúi xuống, cắn môi ta: “Chàng phải hứa với ta, không được cứ giận hờn không nói. Ta đã rất cố gắng giữ khoảng cách với các huynh đệ, nhưng đôi lúc khó tránh khỏi phạm vào kiêng kỵ của chàng.”
“Triệu Vân Thư, tai ta đau, không nghe rõ nàng nói gì.”
Ta tháo dây áo nàng, áp sát da thịt nàng. Nghe vậy, lực cắn của nàng nhẹ hẳn đi, để mặc ta tận hưởng hương thơm trên người nàng.
Nàng bám chặt lấy vai ta, khẽ run rẩy. Đến lúc sau, nàng không chịu nổi nữa, gọi tên ta.
Trước khi ngủ, Triệu Vân Thư dựa vào lòng ta, nói: “Tạ Duẫn, ta sẽ mỗi ngày yêu chàng thêm một chút. Chàng mỗi ngày sẽ vui lên một chút, được không?”
Ta đáp: “Được.”