NGOẠI TRUYỆN
“Đừng lau nữa, lau nữa thì rách da mất.”
Ta đá Tạ Duẫn một cái, bảo chàng buông tay. Tạ Duẫn cúi xuống hôn mu bàn tay ta.
Hôm nay, các chưởng quầy của Bang buôn đến nộp sổ sách. Một chưởng quầy mới lên, trẻ tuổi hiếu thắng, rất ngưỡng mộ ta. Khi giao sổ sách, hắn cẩn thận nắm lấy tay ta một chút.
Chuyện này chọc đúng vào lòng dạ hẹp hòi của Tạ Duẫn. Trước khi rời khỏi cửa, chưởng quầy đó ngã một cú sấp mặt.
Ta nhìn thấy Trần thúc đứng bên cạnh, thản nhiên búng một viên đá. Nghe nói, Trần thúc là cao thủ trong cung, đã sớm ở bên bảo vệ Tạ Duẫn.
Sau nhiều năm thành thân với Tạ Duẫn, ta cũng dần hiểu rõ một số chuyện.
Năm đó, cho dù ta không vào kinh chuộc lại Tạ Duẫn, chàng vẫn có thể bình an vô sự đến Thanh Châu.
Chuyện tai họa ở phủ Trấn Nam Vương chẳng qua là kế sách của chàng để khôi phục thân phận Hoàng thái tôn mà thôi.
Tạ Duẫn, tên khốn này, đúng là có một trái tim bảy lỗ tinh tế. Đáng tiếc, sáu trong bảy lỗ đều dành cho ta mất rồi.
Tạ Duẫn không nói gì, lặng lẽ ôm chặt lấy ta. Bên ngoài, ánh nắng chiếu sáng, ấm áp dễ chịu.
Ta ôm lấy cổ Tạ Duẫn, hôn chàng. Trần thúc thấy vậy, lẳng lặng đóng cửa lại rồi đi ra ngoài.
“Đừng t-ùy tiện làm tổn thương người khác.”
“Đừng tự ý xử lý người bên cạnh ta mà không hỏi ý kiến ta.”
“Đừng luôn ghen tuông vớ vẩn.”
Tạ Duẫn vẫn không lên tiếng, chỉ không ngừng hôn ta. Trong phòng không lạnh, nhưng chàng vẫn ôm chặt lấy ta.
Quần áo rơi xuống đất, chàng cắn ta có phần hơi mạnh. Ta không chịu để chàng tiếp tục, đè lên người chàng, hai chân quấn quanh eo chàng.
Cuối cùng, Tạ Duẫn lên tiếng, đôi mắt rực lửa nhìn ta: “Vậy nàng phải hứa với ta, mọi việc đều nhìn ta trước, mọi chuyện đều nghĩ đến ta trước. Ta và người khác cùng xuất hiện, nàng phải nhìn ta trước. Nếu có lựa chọn, phải nghĩ đến ta đầu tiên. Đừng để ai chạm vào dù chỉ một sợi tóc của nàng, và đừng nghe lão Tần gọi nàng giữa đêm mà một lời không nói, xách đ-a-o đi mất, để ta lại trong căn phòng trống trải.”
Ta nghe mà đầu ong ong, miễn cưỡng nói: “Vậy… ta sẽ cố gắng. Sau này đi đ-á-nh nhau, dù có nửa đêm cũng sẽ dẫn chàng theo, được chưa? Hơn nữa! Mỗi lần ta đều nhìn chàng đầu tiên mà, chàng đẹp trai thế cơ mà.”
Tạ Duẫn phát ra một tiếng hừ mơ hồ, chẳng biết có nghe lọt lời ta không.
Chúng ta quấn quýt trong phòng cả một đêm, tâm trạng của Tạ Duẫn mới dần khá hơn.
Sáng hôm sau, ta và Tạ Duẫn cùng ra khỏi thành. Mẹ ta sắp đưa Triệu Minh Nguyệt và Triệu Cảnh Thành trở về Tây Bắc.
Năm ngoái, tổ phụ qua đời, tước vị của phủ An Ninh Hầu bị Hoàng thượng thu hồi, họ không còn nơi nào để ở.
Trước khi mất, tổ phụ muốn được trở về quê hương, mẹ ta tuân lệnh quay về xây mộ y phục mũ miện cho ông.
Mẹ ta mặc một bộ đồ tang, trước khi đi, bà hỏi ta: “Triệu Vân Thư, con có phải rất hận ta không?”
Ta chỉ nói: “Cuối năm con sẽ về Tây Bắc viếng mộ cha, đến lúc đó gặp lại.”
Triệu Minh Nguyệt và Triệu Cảnh Thành không nói chuyện với ta, chỉ nhìn ta rất lâu. Có lẽ họ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không mở miệng.
Chiếc xe ngựa của họ dần khuất xa, kéo theo bụi mù cuồn cuộn. Cả ba người họ, lúc nào cũng hỏi ta có hận không, có oán không, thật vô vị.
Thực sự thì chẳng sao cả.
“Tạ Duẫn, kỳ thực đời người chẳng có bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa, cũng không có bao nhiêu tình cảm khắc cốt ghi tâm.”
“Hồi nhỏ, ta n-g-u ng-ố-c không biết nói, mẹ ghét bỏ ta là một đứa ng-ố-c, không chịu nuôi dưỡng.”
“Cha và tổ phụ đã nuôi lớn ta. Ta cũng chẳng thấy việc không có mẹ yêu thương là thê thảm gì.”
“Cha ta không chet nơi sa trường với tấm thân bọc trong da ngựa, mà chet lặng lẽ trong tay một đám thổ phỉ. Tổ phụ ta thì chẳng lập được công lao bất hủ nào, chỉ nhờ may mắn mà có được tước vị.”
“Về phần ta, khả năng chỉ có vậy. Trước đây không nghĩ đến tạo phản, chỉ mong người dưới tay có miếng cơm ăn là đủ. Chàng nói ta là một con cá mặn, ta cũng chẳng thể phủ nhận.”
Trên đường về, ta nhàn nhã trò chuyện với Tạ Duẫn.
Tạ Duẫn nắm tay ta, lại hỏi: “Trước kia nàng ăn mặc lôi thôi, không gọn gàng như vậy, có phải từng bị bắt nạt không?”
Ta suy nghĩ rồi nói: “Sau năm mười hai tuổi, cơ thể ta dần lớn, dung mạo cũng có phần sắc bén. Đại đương gia lừa ta vào phòng, muốn sỉ nhục ta. Ta đã giet ông ta. Về sau, càng ngày ta càng xinh đẹp, sợ không áp được người dưới, nên cố ý ăn mặc thô kệch.”
Tạ Duẫn nghe xong, hồi lâu mới nói: “Trước đây nàng từng nói, đại đương gia đối xử với nàng rất tốt, như cha ruột thứ hai của nàng.”
“Ừ, lúc ta còn hữu dụng, ông ta đối với ta đúng là rất tốt. Nhưng điều đó cũng không ngăn được việc ông ta muốn sỉ nhục ta, cũng không ngăn được việc ta phải giet ông ta.”
Ta nhắm mắt lại, nghiến răng đưa ngân phiếu ra.
“Lúc đó, ta không có sức để nghĩ về những người đã bỏ rơi ta. Vì muốn sống tiếp đã là quá sức rồi. Khi đó, điều ước lớn nhất của ta mỗi ngày là cùng lão Tần được ăn no, sống sót. Sau này, ước lớn nhất của ta là để đội quân của ta có thể ăn no, sống tiếp.”
Yêu hận tình thù đều quá xa vời với ta, lúc bụng đói chẳng có thời gian nghĩ đến những thứ ấy. Nhưng giờ thì khác rồi. Giờ đây ta có thể ăn no mỗi ngày, người dưới tay ta cũng được ăn no mỗi ngày. Ta có thể thong thả mà cùng Tạ Duẫn bàn chuyện tình yêu.”
Ta chia sẻ với Tạ Duẫn kinh nghiệm quý báu trong đời mình: Đời người, quan trọng nhất là tự buông bỏ chính mình.
Nhìn thoáng một chút, rồi nhìn thoáng thêm chút nữa. Nếu thật sự không thể nhìn thoáng, thì xách đ-a-o, giương cung mà đ-á-nh.
Nếu đ-á-nh không lại, thì lén lút sống tiếp. Ngay cả khi người ta bắt quỳ xuống gọi họ là cha, ta cũng phải thông minh một chút, tiện thể gọi vợ họ là mẹ.
Việc này, ta đã làm rất nhiều lần. Có lúc ta cũng thấy may mắn vì không đọc nhiều sách. Ít lễ nghĩa liêm sỉ, khi quỳ xuống sẽ không thấy khó chịu.”
Ta sống được đến bây giờ, chỉ bởi mỗi tối trước khi ngủ, đều tự nhủ một trăm lần: “Khuyên bản thân nhìn thoáng một chút, rồi lại thoáng thêm một chút.”
“Đây là kinh nghiệm quý giá ta rút ra được sau khi bị đ-á-nh đầu r-ơ-i m-á-u chảy, bị nhốt trong hầm ba ngày ba đêm, chỉ có thể ăn giun đất, uống nước bùn. Sao lại nói là nhẫn nhục chứ?”
Chàng nhìn ta rồi vội hỏi: “Nàng bị ai đ-á-nh? Tại sao lại bị đ-á-nh? Bị đ-á-nh khi nào? Bị thương ở đâu?”
Tạ Duẫn hỏi liên tiếp.
Chàng im lặng một lát, rồi lại hỏi: “Còn đau không?”
Ta cười nhạt: “Sớm không còn đau nữa rồi.”
[HOÀN]