Ai ngờ chuyện đời khó đoán, trong một đêm, vương phủ bị truy sát diệt tộc, chỉ còn lại Tạ Duẫn.
Tạ Duẫn thản nhiên nói: “Mười năm trước, triều đình xử tử Tuyên Uy tướng quân, rồi phái tổ phụ ta đến Tây Bắc tiếp quản quân đội. Nhưng trước khi tổ phụ ta đến nơi, mười vạn quân Tây Bắc đã bốc hơi trong một đêm, phủ tướng quân Tuyên Uy cũng trống không. Việc này khiến Hoàng thượng giận dữ, tra xét nhiều năm nhưng không có manh mối, trở thành một vụ án bí ẩn.”
Hắn quay sang nhìn ta: “Triệu Vân Thư, ngươi chính là cháu gái của Tuyên Uy tướng quân, đúng không?”
Tạ Duẫn nhận ra thân phận của ta, ta cũng chẳng thấy bất ngờ. Mũi tên ta dùng để cứu hắn là do quân Tây Bắc chế tạo.
Lão Tần, với giọng Tây Bắc đặc sệt và bàn tay chai sạn, rõ ràng là cựu binh.
Gần đến Thanh Châu rồi, ta cũng không định giấu diếm Tạ Duẫn nữa. Dù sao, cữu cữu hắn cũng là người phe chúng ta. Hắn chẳng còn đường nào khác để đi.
Ta lãnh đạm đáp: “Tên c-h-ó Hoàng đế đó sớm muộn gì cũng không được chet tử tế đâu.”
Mười năm trước, hắn bịa ra tội danh hoang đường, nhằm vào binh quyền của quân Tây Bắc và tính mạng của chúng ta.
Lão vương gia kịp thời báo tin, tổ phụ ra lệnh cho quân Tây Bắc giả làm thổ phỉ, ẩn náu ở vùng Thanh Châu.
Còn gia đình ta, cả nhà chạy đến Thanh Châu, an cư tại phủ Tổng binh. Lúc đó, lão vương gia chỉ đưa ra một điều kiện: muốn ta và Tạ Duẫn đính hôn.
Tạ Duẫn nhẹ giọng nói: “Triệu Vân Thư, nếu để Triệu tướng quân biết ngươi thừa nước đục thả câu, bội tín bội nghĩa, nhân lúc Tạ gia bị tru di tam tộc mà đòi hủy hôn, ngươi nghĩ mình sẽ có kết cục thế nào?”
Toàn thân ta lạnh toát!
Tổ phụ ta chắc chắn sẽ đ-á-nh ta một trận thừa sống thiếu chet!
Trời cao chứng giám! Lúc ta đến tìm Tạ Duẫn để hủy hôn, Vương phủ vẫn còn bình yên vô sự!
Tên Tạ Duẫn độc miệng này! Hắn đang uy hiếp ta!
Ta đưa Tạ Duẫn về Thanh Châu, khiến cả nhà có một phen náo động!
“Tốt! Tốt! Tốt!” Tổ phụ ta liên tục khen ngợi, “Vân Thư, con quả thật là một đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa! Trải qua muôn vàn nguy nan, gian khó mà vẫn đưa được A Duẫn trở về, lần này ta nhất định sẽ thưởng lớn cho con!”
Nghe được lời tổ phụ nói, Tạ Duẫn chỉ nhàn nhạt nhìn ta.
Ta giữ khuôn mặt bình tĩnh, tim không loạn nhịp, đáp: “Ông ơi, đây là chuyện con nên làm mà thôi.”
Tổ phụ nắm chặt tay Tạ Duẫn, im lặng hồi lâu. Trước những biến cố lớn như vậy, mọi lời an ủi đều trở nên nhẹ bẫng.
“Đồ c-h-ó Goàng đế!” Cữu cữu của Tạ Duẫn đỏ cả mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rồi sẽ có ngày chúng ta tiến thẳng vào kinh thành, treo đầu hắn trên tường thành để an ủi v-o-ng l-i-nh những người đã khuất!”
Tổ phụ đặt tay ta và tay Tạ Duẫn chồng lên nhau.
Tay hắn lạnh đến đáng sợ, ta theo phản xạ định rụt tay về. Ai ngờ Tạ Duẫn lại nắm ngược tay ta, giữ thật chặt.
Ta trừng mắt nhìn hắn: Làm cái gì đấy!
Huynh dám?
Ta đồng ý giúp hắn che giấu chuyện hắn bị điếc, chứ đâu có đồng ý đóng vai phu thê với hắn!
Nhưng Tạ Duẫn như chẳng thèm quan tâm vẻ mặt của ta, cứ thế kéo tay ta, bước sát vai kề vai.
Tổ phụ nhìn cảnh đó, ánh mắt hiện lên vẻ hài lòng.
Ông thở dài: “A Duẫn, theo lý mà nói, con cần để tang cha mẹ ba năm. Nhưng giờ tình hình khác thường, thời thế thay đổi, ta cũng phải làm những việc không bình thường. Ta sẽ chủ trì hôn lễ của hai đứa, ba tháng nữa kết hôn, được chứ?”
Sau khi tin ta và Tạ Duẫn sắp thành hôn lan ra, sáng hôm sau đã có người đến đập phá phòng ta.
Ta ngồi trong sân cắn bánh bao, nghe thấy tiếng người mắng chửi.
“Triệu Vân Thư! Ngươi cướp hôn sự của tỷ tỷ mình mà còn có mặt mũi ngồi đây ăn sáng!
“Ngươi soi gương mà xem, ngươi làm sao xứng với Thế tử điện hạ chứ!”
Triệu Cảnh Thành trừng mắt nhìn ta, cười lạnh: “Nếu ta là ngươi, chắc chắn không có mặt mũi mà thành hôn với Thế tử!”
Ta liếc hắn một cái, chẳng buồn đáp lại.
Bấy nhiêu năm nay, Triệu Cảnh Thành cứ như pháo thối, lâu lâu lại đến nổ một trận, ta đã quen rồi.
Hắn ấy mà, chỉ là kẻ chạy cờ cho người khác thôi.
Quả nhiên, Triệu Minh Nguyệt ung dung xuất hiện sau đó.
Nàng mặc bộ váy lụa xanh cắt may vừa vặn, cả người như một chồi non của mùa xuân, nhẹ nhàng, thanh thoát.
Giữa trời đông hiu quạnh này, chỉ nhìn thấy Triệu Minh Nguyệt cũng đủ khiến lòng người dễ chịu.
“Cảnh đệ, đừng gây sự nữa” Triệu Minh Nguyệt nói nhẹ nhàng.
Triệu Cảnh Thành đứng bên nàng, đầy ấm ức, lẩm bẩm: “Rõ ràng năm đó tổ phụ định hôn sự này cho đại tỷ và Thế tử, nhưng ngươi lại chen chân vào, cướp mất.”
Triệu Minh Nguyệt liếc nhìn ta, ánh mắt mang chút giễu cợt không rõ ràng.
Nàng thở dài: “Đều là số mệnh cả thôi. Cảnh đệ đừng gây chuyện với Vân Thư vì ta nữa.”
“Ta chẳng bao giờ nhận loại tỷ tỷ như nàng ta!” Triệu Cảnh Thành lập tức trừng mắt nhìn ta nói.
Nói như thể ta cần đệ đệ ng-ố-c ngh-ế-ch như hắn ta lắm vậy.
Nói về hôn sự này, ôi, ta còn phải thăm dò xem rốt cuộc Tạ Duẫn tính gì. Ta mặc kệ Triệu Cảnh Thành, đi sang sân bên cạnh tìm Tạ Duẫn.
Triệu Cảnh Thành cứ như miếng cao dán khó chịu, nhất quyết bám theo ta.
Vừa vào đến sân của Tạ Duẫn, khi đi gần đến nơi, ta đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Thế tử, không dám giấu ngài, người ban đầu đính hôn với ngài vốn là trưởng nữ của ta, Triệu Minh Nguyệt. Nhưng Vân Thư, nhờ được tổ phụ cưng chiều, đã hiên ngang cướp đi hôn sự này.”
“Haizz… Có vài chuyện, ta không dám giấu Thế tử.”
“Mười năm trước, Vân Thư bị lạc, trôi dạt bên ngoài. Đợi chúng ta tìm được con bé quay về, nó đã trở thành một đứa vô học.”
“Nó mất tích và sống trong hang ổ của bọn cướp suốt nhiều năm. Vài lời, vốn người làm mẹ như ta không nên nói ra, nhưng mà…”