Ta đá cửa bật mở, không cảm xúc nhìn bà ta nói: “Nhưng mà gì?”
Mẹ ta không nói tiếp.
Ta liền tiếp lời, nói: “Bà chẳng qua chỉ muốn nói rằng ta sống trong ổ cướp, ngày ngày lẫn lộn với nam nhi, sớm đã không còn trong sạch chứ gì.”
Mười năm trước, ta vừa tròn tám tuổi.
Năm đó, cẩu Hoàng đế hạ một thánh chỉ, muốn lấy mạng cả nhà ta. Tổ phụ phải phân tán quân Tây Bắc, nên để mẹ dẫn ba tỷ muội chúng ta rời đi trước.
Không ngờ, trên đường đến Thanh Châu, chúng ta bị sơn tặc tấn công. Đám hộ vệ liều chet ngăn chặn, mở ra một con đường m-á-u.
Khi đó, ngựa bị thương, chạy không nhanh được. Triệu Cảnh Thành co rúm trong vòng tay của mẹ, sợ đến khóc òa.
Triệu Minh Nguyệt mặt mày tái nhợt, yếu ớt khóc thốt lên: “Mẹ ơi! Nếu bị bọn chúng bắt, con thà chet còn hơn.”
Ta nắm chặt con d-a-o g--ăm trong tay, lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Lão Tần đang đ-á-nh xe, ông ta vội la lên: “Phu nhân! Phía trước có một ngã rẽ. Mọi người xuống xe ngựa, đi theo con đường bên trái. Ta sẽ đ-á-nh xe sang phải để đ-á-nh lạc hướng bọn chúng!”
Nhưng mẹ ta hoàn toàn không nghe lời. Bà nhìn ta một cái, rồi đột ngột đẩy mạnh ta xuống xe!
Khi đó, ta ngã lăn xuống đất, toàn thân choáng váng. Lão Tần nhảy xuống xe định cứu ta. Mẹ ta lúc đó đã giật dây cương, lái xe chạy trốn.
Đám cướp đằng sau ngày càng đến gần.
Lão Tần gấp gáp kêu lên: “Phu nhân, người đang làm gì thế?”
Ta nghĩ bụng, mẹ ta thật thông minh. Bà biết, nếu bỏ ta lại, lão Tần chắc chắn sẽ liều chet bảo vệ ta. Như thế, bà sẽ có cơ hội trốn thoát.
Lão Tần cầm chặt thanh đ-a-o, đôi mắt đỏ ngầu, nói: “Tiểu thư! Người mau chạy đi! Ta dù chet cũng sẽ bảo vệ người!”
Ta quay người nhìn về phía bụi đất cuồn cuộn do vó ngựa xới tung, khẽ nói: “Tần thúc, ta sẽ không chet. Thúc cũng vậy, chúng ta không ai được phép chet, chúng ta phải sống, nhất định phải sống.”
Dù có bị sỉ nhục, bị giày xéo, cũng phải sống.
Ta nhớ đến năm đó, cha ôm chặt ta vào lòng. M-á-u trên người ông nhuộm đỏ cả y phục ta, cơ thể ông dần lạnh ngắt.
Câu cuối cùng cha nói với ta là: “Vân Thư, con nhất định phải sống.”
Mười năm trước, lão Tần ở lại bảo vệ ta, và chúng ta cùng bị bắt vào sào huyệt sơn tặc.
Hai năm đầu trong ổ cướp, cuộc sống cực kỳ khó khăn.
Bọn chúng huấn luyện lũ trẻ như ta đi ăn cắp trong thành. Trộm được thì buổi tối có thêm một cái bánh bao. Trộm không được thì buổi tối thêm một trận đòn roi.
Ban đầu, ta còn giữ chút tự trọng, nhất quyết không chịu đi trộm. Nhưng về sau, lão Tần bệnh nặng gần chet, ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi ăn trộm.
Ăn trộm nhiều rồi, ta dần quen, dần bỏ đi lòng tự trọng vốn có trước đây. Quỳ lâu rồi, người ta chẳng còn bận tâm chuyện thể diện nữa.
Những năm đó, ta nằm trên đống rơm bẩn thỉu, nhìn trần nhà mục nát, đôi lúc cảm thấy bản thân như lạc vào một giấc mơ.
Nếu không có lão Tần luôn ở bên cạnh, có lẽ ta đã quên mất mình từng là con gái của Đại tướng quân Tây Bắc.
Khi ta trở thành kẻ trộm hàng đầu của ổ cướp, đại ca của bọn cướp đặt ta lên vai: “Thấy chưa! Học hỏi tiểu Vân đi!
“Tất cả chúng ta phải tự hào vì nó!”
Ta ngồi trên vai đại ca, nhìn mọi người reo hò vì mình. Chỉ có lão Tần đứng phía sau đám đông náo nhiệt, lặng lẽ rơi nước mắt.
Năm đó ta mười tuổi, đã trở thành một kẻ trộm lừng danh, chưa bao giờ thất bại. Ta đi khắp Lương Châu ăn cắp, không ai sánh nổi.
Nhìn lão Tần rơi nước mắt, trong lòng ta chợt thấy nhói lên.
Ta bỗng nhớ đến năm năm trước, khi cha đặt ta lên vai, dẫn ta đi khắp doanh trại Tây Bắc.
Ông cười lớn, đầy tự hào nói: “Đây là nhị tiểu thư của ta, Triệu Vân Thư. Tương lai con bé sẽ kế thừa chiến đ-a-o của ta, trở thành chiến sĩ anh dũng nhất của Tây Bắc đại doanh!”
Khi ấy, ta đeo cung tên nhỏ, cầm con d-a-o g-ă-m tự chế, mặt đầy vẻ kiêu hãnh.
Cũng năm đó, ta nói với đại ca bọn cướp: “Cha nuôi, cứ trộm vặt thế này thì có ý nghĩa gì chứ? Giờ thiên hạ loạn lạc, thương nhân ngày càng cẩn thận, ra ngoài chẳng mang theo thứ gì đáng giá.
“Huynh đệ trong trại đã nửa năm không được uống rượu, ăn thịt. Nếu cứ tiếp tục như vậy, lòng người sẽ tan rã.”
Ta bày kế, khiến đại ca liên kết với hai sơn trại gần đó, cùng tấn công một huyện lệnh dưới quyền thành Lương Châu.
Huyện lệnh vơ vét mỡ béo của dân, giàu có không để đâu cho hết. Đêm đó, số vàng bạc châu báu chiếm được đã khiến mọi người hoa cả mắt.
Và ta cũng chính thức leo lên vị trí thứ ba trong trại cướp.
Trong tám năm, ta thống nhất mười lăm sơn trại lớn nhỏ ở Lương Châu. Những năm qua, sơn trại từ lâu không còn làm mấy chuyện cướp bóc nữa.
Sau khi ta hợp nhất sơn trại, một mặt nhận bảo tiêu cho thương nhân giàu có, mặt khác thỉnh thoảng ra ngoài đ-á-nh vài trận, tiêu diệt sơn trại ác ôn, trừ hại cho dân.
Nếu có nghĩa quân nào danh tiếng tốt, cần người mà trả giá được, chúng ta cũng tham chiến giúp họ.
Người dân Lương Châu hay gọi chúng ta là “quân môi giới”.
Điều thú vị nhất là có một huyện, dân chúng bị bóc lột đến mức không sống nổi, đã gom góp một khoản tiền lớn, tìm đến chúng ta, yêu cầu ta phái người chiếm lấy huyện của họ.
Những năm này, thiên hạ hỗn loạn, hôm nay chỗ này khởi nghĩa, ngày mai nơi khác giao tranh. Chỉ cần hành động khéo léo, triều đình cũng lười cử binh dẹp loạn.
Quân môi giới của chúng ta cứ thế len lỏi tồn tại.