Chuộc Lại Vị Hôn Phu Bị Điếc

Chương 6



Tạ Duẫn rút con d-a-o của ta ra, chậm rãi bước về phía ta.

“Sao bệnh nặng thế này mới đi chữa trị?”

“Tai trái của cậu ấy e rằng không cứu được nữa.”

“Trước tiên uống vài thang thuốc xem thế nào đã.”

A thúc ra hiệu bằng tay với ta. Ta quay đầu nhìn Tạ Duẫn đang nằm trên ghế dài mềm mại.

Nửa tháng trước, khi cùng ta trở về Thanh Châu, hắn vẫn còn dáng vẻ rách rưới, tiều tụy không chịu nổi.

Mới mấy ngày mà hắn đã trở về dáng vẻ cao quý, tao nhã của thế tử vương phủ trước kia.

Bộ y phục trắng tinh trên người hắn được may từ gấm mây thượng hạng, còn thêu chìm hoa mẫu đơn bằng chỉ bạc. Vừa xa hoa, vừa tinh tế, rất hợp phong cách của hắn.

Nhưng một thế tử cao quý như vậy, lại ốm đến mức không dám tìm người chữa trị.

Cũng có chút đáng thương.

“Ông giúp ta kê thuốc cho huynh ấy đi,” ta nói với a thúc, “Kê loại đắt nhất, đắng nhất!”

Tạ Duẫn mê man ngủ một canh giờ mới tỉnh lại.

Theo lý thì khi tỉnh, người ta thường có chút mơ màng. Nhưng hắn thì không.

Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh. Ta thậm chí còn nghi ngờ hắn chẳng hề ngất.

Ta giải thích: “Huynh sốt cao lắm, ta lại sợ chuyện huynh bị điếc tai lan ra ngoài, nên mới đưa huynh đến chỗ a thúc. Tay nghề y thuật của thúc ấy rất tốt, lại đáng tin, huynh cứ yên tâm.”

Tạ Duẫn lúc này mới thả lỏng, không còn căng thẳng như trước, để lộ vẻ mệt mỏi.

Làm sao mà không mệt được chứ? Vương phủ sụp đổ, hắn một mình đến Thanh Châu. Chưa kịp nghỉ ngơi đã bị tổ phụ ta và cữu cữu hắn phái đi đàm phán với Trân Bảo Các để chuẩn bị lương thực.

“Sao huynh biết mẹ ta và cữu cữu huynh có tư tình?” Ta hỏi.

Lời hắn nói trước mặt mẹ ta chẳng khác gì đổ dầu nóng lên tim bà.

Tạ Duẫn ngồi dậy, lạnh nhạt nói: “Năm đó mẹ cô đến Thanh Châu, chắc chắn không mang theo nhiều tài sản. Cho dù cữu cữu nghe lệnh của tổ phụ ta mà cưu mang họ, thì cùng lắm chỉ đảm bảo họ không thiếu ăn thiếu mặc. Nhưng tỷ muội Triệu Minh Nguyệt và Triệu Cảnh Thành ăn mặc không hề tầm thường, trên mặt mẹ cô lại chẳng có vẻ gì là u sầu, rõ ràng mấy năm nay sống rất tốt.”

Ta nhớ đến cây trâm ngọc lục bảo trên đầu bà, không nói gì thêm. Bà quả thật quá phô trương.

Nói ra thì, nếu mẹ ta thật lòng muốn gả cho cữu cữu của Tạ Duẫn, chắc tổ phụ ta cũng đồng ý.

Tổ phụ ta tuy không phải là người cổ hủ. Nhưng mẹ ta cứ nhất quyết thủ tiết vì cha ta, mà lại không giữ được.

Năm đó ở Tây Bắc, cha ta thường giúp đỡ các cựu binh tàn tật. Nhà ta tuy không nghèo túng, nhưng không bằng được các nhà quyền quý khác.

Mẹ ta thường oán trách cha, vì chuyện tiền bạc mà cãi nhau không ít lần. Chỉ là bà ra ngoài, chẳng bằng được các phu nhân nhà buôn.

Có lần cãi nhau dữ dội, cha ta thấy hổ thẹn. Ông dẫn ta ra ngoài thành, muốn tìm sa sâm để bán lấy tiền, mua cho mẹ ta một cây trâm vàng.

Cũng lần đó, chúng ta gặp cướp sa mạc tập kích. Cha ta chet trong sa mạc, mãi mãi không trở về.

Nực cười thay, mẹ ta còn trách cha ta chet quá dễ dàng. Ông không chet trên chiến trường, thậm chí chẳng tính là một công thần.

“Trời muốn mưa, mẹ muốn lấy phu quân, cứ để bà đi.” Ta thản nhiên nói.

A thúc mang thuốc vào. Tạ Duẫn cầm bát thuốc, một hơi uống cạn.

Ta chăm chú nhìn hắn, sắc mặt hắn từ đầu đến cuối vẫn rất bình thản. Ta quay sang nhìn a thúc: “Thuốc này không đắng à?”

A thúc nhìn ta: “Chắc chắn rất đắng!”

Ta bán tín bán nghi, cầm bát thuốc lên, liếm thử một chút.

Ặc… Ặc… Ặc…

Ta lập tức lấy gói mứt mua trên đường, ăn liền hơn nửa gói. Tạ Duẫn ánh mắt mang ý cười, thong thả nhón một viên mứt, nhấm nháp.

Đúng là cứng rắn!

“Tạ Duẫn, nói thật nhé, huynh cưới Triệu Minh Nguyệt đi.” Ta nói với hắn.

Tạ Duẫn cúi đầu chỉnh lại vạt áo, không nói gì. Ta mới nhận ra mình đang ngồi bên trái hắn, mà tai trái hắn lại gần như không nghe được.

Tạ Duẫn ngẩng đầu lên nhìn ta, hỏi: “Triệu Vân Thư, cô vẫn luôn… sống như thế này à?”

Ta nhướn mày, vòng qua ngồi bên phải hắn, lớn tiếng hỏi: “Sống thế nào cơ?”

Tạ Duẫn chăm chú nhìn ta một lúc lâu, như thể đang thử thách khả năng chịu đựng của ta.

Một lúc lâu sau, hắn mới khách khí nói: “Sống nghèo nàn, lười biếng, và bất cần như thế này.”

Đúng lúc a thúc bưng đồ ăn bước vào.

Thúc ấy đặt một đĩa cá khô trước mặt ta, cố nhịn cười rồi rời đi.

“Không phải vì chuộc thân cho huynh thì ta đã chẳng nghèo đến mức này!”

Ta giơ tay ra trước mặt Tạ Duẫn, giận dữ nói: “Mau trả tiền đây!”

Nhưng Tạ Duẫn lại nắm lấy tay ta.

“Làm gì thế!” Ta trừng mắt nhìn hắn.

Tạ Duẫn kiên nhẫn lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ, dùng ngón tay trỏ chấm thuốc mỡ trắng, nhẹ nhàng bôi lên mu bàn tay thô ráp của ta. Hương thơm dịu dàng lan tỏa, khiến bàn tay ta trở nên mềm mại hơn.

Tay của Tạ Duẫn rất đẹp, như ngọc vậy. Còn tay ta, sau nhiều năm kéo cung bắn tên, làm đủ thứ việc nặng, giờ đây chẳng khác gì móng lợn.

Mùa đông còn bị xước tay, nhìn thật khó coi.

Tạ Duẫn lại lấy ra một chiếc lược nhỏ, đứng sau lưng ta, chậm rãi chải mượt mái tóc rối bù của ta.

Qua chiếc gương đồng trước mặt, ta thấy hắn buộc cho ta một búi tóc đơn giản, còn cài thêm một cây trâm ngọc lan.

Tạ Duẫn ngắm nghía một lát, hài lòng nói: “Ta đã muốn chải mái tóc rối như cỏ dại của cô từ lâu rồi. Chiếc lược này mang theo bên mình mãi, cuối cùng hôm nay cũng có dịp dùng đến.”

Ta cảnh giác nhìn hắn: “Không có chuyện gì tự dưng ân cần, không gian tà thì cũng đạo chích! Tạ Duẫn, huynh không định không trả tiền cho ta đấy chứ?”

Hứa hẹn trả gấp mười lần, giờ chắc không muốn thực hiện đây mà.

Tạ Duẫn không trả lời mà hỏi ngược lại, vẻ mặt lạnh nhạt: “Triệu Vân Thư, cô phải xin lỗi ta.”