Ta tức đến bật cười: “Ta phải xin lỗi huynh? Huynh nợ tiền ta còn không trả đã đành! Còn gọi ta là cá khô, thế mà ta phải xin lỗi huynh? Huynh ngủ mơ à!”
“Hai tháng nữa chúng ta sẽ thành thân, vậy mà cô lại cứ mở miệng ra là bảo ta cưới Triệu Minh Nguyệt, như thế là không tôn trọng ta.”
Giọng điệu của Tạ Duẫn cực kỳ nghiêm túc, khiến tâm ta bỗng thấy có chút xấu hổ mơ hồ. Thật ra ta vốn đâu có ý định lấy hắn!
Ban đầu quay về Thanh Châu, ta chỉ định đưa “Kiên Khách Quân” cho tổ phụ. Nhưng sau đó ta đổi ý, ở lại Thanh Châu để bàn chuyện làm ăn với “Trân Bảo Các”.
Chờ khi việc xong xuôi, ta sẽ về Lương Châu, ai thèm lấy Tạ Duẫn chứ!
Ta đảo mắt, cười tươi rói nói: “Được, ta xin lỗi huynh. Tạ Duẫn, huynh trả tiền ta trước đi. Lúc chuộc thân cho huynh tốn một trăm lượng, ta không bắt huynh trả một ngàn lượng đâu. Lấy con số may mắn, trả ta tám trăm lượng là được rồi.”
Tạ Duẫn dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp nhẹ má ta, kéo một chút. Hắn nhàn nhạt nói: “Triệu Vân Thư, mỗi khi cô nói dối, ánh mắt lúc nào cũng loạn cả lên. Có phải cô chưa từng nghĩ đến chuyện gả cho ta không?”
“Đừng được đằng chân lân đằng đầu nhé! Chúng ta có tình cảm gì sao mà ta phải gả cho huynh?” Ta hất tay Tạ Duẫn ra, nói mạnh miệng: “Ta vốn định đến tìm huynh để hủy hôn!”
“Không có tình cảm sao?” Tạ Duẫn lấy từ tay áo ra một tờ giấy mỏng, đặt lên bàn, lạnh nhạt nói: “Ta cứ tưởng chúng ta ít nhiều cũng đã cùng nhau vượt qua hoạn nạn, có chút tình nghĩa.”
Ta nhìn xuống tờ giấy trên bàn, mắt lập tức trợn to. Ta cầm lên xem kỹ, đầu óc quay cuồng.
Bảo sao mẹ ta cứ nhất quyết muốn Triệu Minh Nguyệt gả cho Tạ Duẫn.
Không chần chừ, nắm lấy tay Tạ Duẫn, chân thành nói: “Phu quân! Từ nay về sau, chúng ta sống chung một giường, chet chung một m--ộ! Ai mà muốn cướp chàng đi, ta sẽ ch-é-m đ-ứ-t tay hắn!”
Ta nằm mơ cũng không ngờ rằng, Tạ Duẫn lại chính là ông chủ của Trân Bảo Các.
Thảo nào hắn vừa ra mặt đã giải quyết được chuyện lớn là huy động lương thực ở Thanh Châu!
Tờ hợp đồng mà hắn lấy ra chính là thứ ta đã ký với chưởng quầy của Trân Bảo Các ở Thanh Châu. Trên đó thậm chí còn có con dấu riêng của Tạ Duẫn!
Nếu để vuột mất “con cá lớn” mập mạp như Tạ Duẫn, ta thật có lỗi với bản thân mình. Trân Bảo Các làm ăn trải dài khắp nơi, ai mà ngờ người đứng sau lại là một thế tử vương phủ.
Tạ Duẫn đúng là giỏi kiếm tiền đến mức khiến người khác kinh ngạc. “Kiện Khách Quân” của ta đi khắp nơi nhận việc, nhưng ngày càng có nhiều dân nghèo tìm đến nương tựa.
Người thì đông, mà cơm thì ít, ta lại không biết kinh doanh, cuộc sống thật sự túng thiếu trăm bề. Có lúc, ngay cả trong mơ ta cũng mơ thấy mưa bạc rơi từ trên trời xuống.
“Không ngờ nàng lại che giấu sâu đến vậy.”
Biết được thân phận của ta, Tạ Duẫn có chút nhìn ta bằng con mắt khác. Quả thật, khi hai người chia sẻ một bí mật, họ sẽ trở nên thân thiết hơn.
Từ khi biết Tạ Duẫn là các chủ, ta tranh thủ mọi cơ hội để học hỏi kinh nghiệm kinh doanh từ hắn.
Đầu óc của hắn rất nhanh nhạy, chỉ cần gợi ý hai ý tưởng thôi mà ta đã bừng tỉnh ngộ. Ta ngày càng khâm phục hắn hơn.
“Chàng nói đúng! Ta làm ăn là vì sĩ diện quá mà!” Ta mắt sáng lên: “Ta sẽ bảo người giả làm thổ phỉ, quấy rối những tên phú hào bất nhân. Khi chúng sợ hãi, tự nhiên sẽ tìm đến chúng ta để bảo vệ. Khi đó, bắt chúng nhường một phần đất đai, phân cho quân ‘Kiện Khách’ canh tác, đây mới là cách tồn tại lâu dài.”
Những người dân tìm đến nương tựa quân “Kiện Khách” phần lớn là nông dân chân lấm tay bùn. Họ không nhanh nhẹn, rất khó để huấn luyện. Lại còn kéo theo gia đình, nhiều việc không thể giao cho họ được.
Nhưng họ đã đến nương tựa thì cũng chỉ vì muốn ăn no, ta không thể đuổi họ đi.
Hai năm nay, ta đã rất đau đầu để tìm đường ra cho họ. Nếu để họ trở về canh tác, vấn đề sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Tạ Duẫn cười nói: “Những đại địa chủ đó đều có chỗ dựa phía sau, nàng đừng làm chuyện khéo quá hóa vụng.”
“Ta hiểu chừng mực mà”. Ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Tạ Duẫn, ta phải về Lương Châu một chuyến.”
Tạ Duẫn kéo ta lại, nhìn thẳng vào mắt ta: “Nhỡ nàng đi một lần rồi không về nữa thì sao?”
Ta gãi đầu: “Quân ‘Kiện Khách’ với Trân Bảo Các vẫn còn việc làm ăn phải làm mà. Ta chạy được chùa, nhưng chạy đâu được tượng Phật.”
“Nhưng ta nghe a thúc nói, trong quân ‘Kiện Khách’ của nàng có một vị phó tướng thanh mai trúc mã.” Tạ Duẫn chậm rãi nói: “Triệu Vân Thư, nàng phải cho ta một lời đảm bảo.”
Ta nghĩ một lát, rồi tiến đến hôn lên môi Tạ Duẫn. Một lúc lâu sau, Tạ Duẫn tựa vào tường, nhìn ta.
Ta giúp hắn chỉnh lại quần áo bị ta làm xộc xệch, vỗ nhẹ tay chàng: “Được rồi, muộn nhất nửa tháng ta sẽ quay lại. Những ngày này a thúc sẽ đến bắt mạch cho chàng, tai của chàng phải chú ý đấy.”
Tạ Duẫn cụp mắt, khẽ nói: “Triệu Vân Thư, con người nàng, thật sự rất…”
“Không cần nói gì, cũng không được nuốt lời.”
Ta chào tạm biệt Tạ Duẫn, rồi lẻn đi mất.
Sau này nhắc đến chuyện này, Tạ Duẫn vừa nhịn cười vừa nói, lúc đó hắn chỉ định đòi tiền ta thôi, ai ngờ ta chẳng nói chẳng rằng đã hôn hắn.
Nghe xong, ta đạp mạnh một cái khiến hắn ngã lăn khỏi giường.
Nửa tháng sau, ta vội vã trở về từ Lương Châu, vừa bước vào cửa đã nghe được một chuyện lớn.
Tạ Duẫn làm mất danh tiết của Triệu Minh Nguyệt!
“Cha! Chuyện này cha nhất định phải đứng ra làm chủ cho Nguyệt Nguyệt!” Mẹ ta khóc lóc nói: “Nguyệt Nguyệt bị hủy danh tiết, sau này con bé làm sao sống nổi đây.”
Nghe nói hai người họ tản bộ dưới trăng, Triệu Minh Nguyệt vô tình rơi xuống nước, Tạ Duẫn nhảy xuống cứu, rồi xảy ra chuyện như vậy.