Chút Viên Mãn Ngày Xuân

Chương 2



5

Trì Vị Nhất chỉ thi một lần đã đỗ Hương thí, cả Trì phủ bùng nổ trong vui sướng.

Trì lão gia vui mừng liền uống cạn ba vò rượu.

Phu nhân cười không khép được miệng, thưởng cho hạ nhân ba tháng nguyệt tiền.

Bên ngoài đều đồn đại Trì Vị Nhất là Văn Khúc Tinh hạ phàm, bà mối đến bàn chuyện hôn nhân đạp rách cả bậu cửa.

Phu nhân gom một xấp tranh chân dung của các tiểu thư khuê các, bảo Trì Vị Nhất tự chọn.

"Không vội."

"Con đã mười bảy rồi!"

"Con còn phải thi Hội nữa."

"Thế sau thi Hội thì sao?"

"Thi Đình."

Phu nhân nghẹn lời.

Ta đứng bên cạnh rót trà, tuy trong lòng tự dưng có chút hụt hẫng, nhưng vẫn âm thầm giơ ngón tay cái với ngài ấy.

Hảo hán, thiếu gia định thi xong hết các kỳ thi rồi mới thành thân sao?

Thế thì phải đợi đến năm tháng nào?

Nương nói, làm nha hoàn không thể chỉ nghĩ cho bản thân, phải biết suy tính cho chủ t.ử.

Ta âm thầm dò hỏi tin tức về những thiên kim quý nữ chưa xuất giá trong kinh thành.

Lập ra một danh sách, đính kèm gia cảnh từng nhà, dung mạo tài học của từng vị tiểu thư, đóng thành một cuốn sách nhỏ. Đêm hôm đó, ta ôm cuốn sổ nhỏ đi tìm ngài ấy tranh công.

"Thiếu gia, đây là nô tỳ đặc biệt chuẩn bị cho ngài. Dù bây giờ chúng ta chưa cưới, thì cũng nên tìm hiểu thời giá một chút."

Trì Vị Nhất cúi đầu nhìn cuốn sổ trong tay, rồi lại ngẩng lên nhìn ta.

"Thời giá?"

"Đúng vậy, biết khuê tú nhà nào được hoan nghênh, thích thứ gì? Sau này tặng quà cũng biết đường mà liệu chừng."

Khóe miệng ngài ấy khẽ giật một cái, không biết là muốn cười hay muốn mắng ta.

"Thế còn ngươi?"

"Nô tỳ ư?!"

Ngài ấy tiến lại gần ta, cúi đầu xuống.

Ánh nến chiếu lên hàng mi của Trì Vị Nhất, hắt xuống một mảng bóng râm, ta đến mức ta không nhìn rõ ẩn ý sâu xa trong mắt ngài ấy.

"Ly Mạt... ngươi thích gì?"

...

Trong trái tim trống rỗng dường như vừa chất chứa thêm điều gì.

6

Sau kỳ thi Hương, Trì phu nhân sắp xếp cho Trì Vị Nhất đi đạo quán ngoài thành để tạ lễ.

Nương nói: "Con theo cùng đi, chăm sóc tốt cho thiếu gia."

Trên đường về, ta hỏi ngài ấy: "Hôm nay thiếu gia quỳ ở đại điện rất lâu, là cầu nguyện điều gì thế?"

Ngài ấy nhìn chằm chằm ta một lúc, không nói gì.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ta lại chọc giận ngài ấy chỗ nào rồi?

Xe ngựa rẽ qua một khúc quanh.

Giữa đường phía trước có một người đang đứng chắn lối.

"Trì Vị Nhất! Trì Vị Nhất có phải đang ở bên trong không?"

Người này mặc một bộ áo thư sinh cũ kỹ, tóc tai bù xù, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa.

Ta theo Trì Vị Nhất bước xuống xe, ngài ấy hơi chắp tay chào vị công t.ử kia, không làm mất lễ nghĩa.

"Tại hạ chính là người đó, không biết huynh đài là ai? Tìm ta có việc chi?"

"Ta đến tiễn ngươi lên đường!"

Vừa dứt lời, gã thư sinh đó lao thẳng về phía Trì Vị Nhất.

"Ta khổ luyện mười năm, dựa vào cái gì mà không qua nổi kỳ Hương thí, còn ngươi dựa vào đâu mà thi một lần liền qua!" Hắn giương lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Trì Vị Nhất.

"Thiếu gia mau tránh ra!"

Ta đẩy mạnh Trì Vị Nhất ra.

Bờ vai truyền đến một cơn đau nhói thấu tim, cơn đau nhanh ch.óng lan ra toàn thân.

"Ly Mạt!"

Tên ác đồ kia bị Trì Vị Nhất tung một cước đạp ngã lăn ra đất.

Ngài ấy ôm ta vào lòng, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.

"Ly Mạt!"

Ta đau đến phát lạnh, c.ắ.n răng gượng nở một nụ cười.

"May quá... may mà thiếu gia không sao."

7

Lúc tỉnh lại, Trì Vị Nhất đang gục bên mép giường ta chợp mắt.

Ta muốn nhúc nhích, nhưng phát hiện tay mình đang bị nắm c.h.ặ.t lấy.

Đưa mắt nhìn xuống, những ngón tay thon dài như ngọc của Trì Vị Nhất dù đan c.h.ặ.t vào tay ta mười ngón, vẫn mang theo hơi lạnh mờ mờ.

Ánh ban mai chiếu lên hàng chân mày ngài ấy, dường như rải một tầng vàng vụn lên những sợi lông mi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhìn đến ngẩn ngơ.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng mơ hồ dấy lên một ý niệm.

Liều lĩnh khẽ vươn tay ra, đôi mắt nhắm nghiền kia bỗng mở choàng.

Chạm phải ánh nhìn nhau, ánh mắt sâu thẳm ấy tựa như có dòng nước ngầm cuộn trào.

Ta nín thở, chỉ cảm thấy nơi l.ồ.ng n.g.ự.c có thứ gì đó chực trào ra, run rẩy đến phát đau.

"Khụ, khụ..."

Hai tiếng ho nhẹ cắt ngang bầu không khí kiều diễm.

Trì gia chủ mẫu đến thăm ta, tiếng ho ấy phát ra từ miệng nương ta đang đi theo hầu phía sau.

"Mẫu thân."

Trì Vị Nhất đứng dậy lùi về sau mẫu thân, nhưng ánh mắt nóng rực vẫn khóa c.h.ặ.t trên người ta, khóe miệng không nhịn được mà hơi cong lên.

Trì phu nhân liếc nhìn ngài ấy bằng khóe mắt, rồi kéo tay ta, nét mặt hiền từ.

"Đại phu đã đến khám rồi, may mà xương cốt không sao, chỉ là vết thương ngoài da."

"Dưỡng vài ngày là khỏi."

🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

Ta gật đầu: "Tạ ơn phu nhân quan tâm."

"Không cần tạ ơn ta, ngươi cứu mạng con trai ta, Trì gia chúng ta vốn nên báo đáp ngươi."

"Vị nhi nhà ta tâm tính thiện lương, mấy ngày nay vẫn luôn túc trực bên cạnh ngươi."



Trì phu nhân cười từ bi, nhưng lời nói ra lại không mang chút độ ấm nào.

"Đứa trẻ này từ nhỏ đã nhân nghĩa, ch.ó mèo nào bị ốm, nó cũng không có đạo lý bỏ mặc..."

"Mẫu thân..."

Trì Vị Nhất nhận ra lời nói có điểm không ổn, cau mày vội vàng ngắt lời.

Ta đờ đẫn, hồi phục một lúc mới đưa mắt nhìn về phía nương.

Sắc mặt bà đã thay đổi.

Rất hiếm khi... luống cuống như vậy.

Ta tuy ngốc, nhưng có ngốc đến mấy cũng nghe ra ẩn ý của phu nhân. Bà ấy nhận định ta đã vượt quá giới hạn.

8

Sau khi vết thương lành, Trì phu nhân nói ta cần tĩnh dưỡng thêm, bèn mượn cớ để phái ta rời khỏi viện của Trì Vị Nhất.

Trì Vị Nhất không nói gì, chỉ sai Trường Canh nhét vào phòng ta rất nhiều đồ ăn vặt.

Ta không dám ăn một mình, liền chia hết những món đồ này cho các tỷ muội ở cùng.

Chưa được mấy ngày, Trì phu nhân lại gọi ta ta sảnh lớn.

Ở đó có một thiếu niên diện mạo thanh tú đang đứng.

"Ly Mạt, đến chào chất nhi họ xa của ta - Thẩm Hoài An. Nó sẽ tá túc ở đây một thời gian để chuẩn bị cho kỳ khoa cử sắp ta." Trì phu nhân đích danh chỉ định ta chăm sóc hắn.

"Ngươi hầu hạ người khác rất khéo léo, chất nhi của ta vừa mới đến chân ướt chân ráo, ngươi phải thay ta chăm nom nó nhiều hơn."

"Nô tỳ tuân mệnh."

Không sao cả, chẳng qua là đổi người để hầu hạ thôi mà?

Thẩm Hoài An trông rất nhã nhặn, ăn nói nhỏ nhẹ, gặp ai cũng nở ba phần tươi cười.

Ngay ngày đầu tiên vừa đến, hắn đã thân thiết nắm lấy tay ta.

"Ly Mạt cô nương, sau này phải làm phiền cô rồi."

Ta còn chưa kịp rút tay về thì đã cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt từ phía sau.

Quay đầu lại nhìn.

Trì Vị Nhất đang đứng ở cuối hành lang, vô cảm nhìn chằm chằm vào bàn tay Thẩm Hoài An đang nắm tay ta. Ánh mắt ấy như thể muốn thiêu rụi cổ tay Thẩm Hoài An thành một cái lỗ.

"Thiếu gia? Sao ngài lại ta đây?"

Ngài ấy không thèm để ý đến ta.

Đi thẳng ta, gạt tay Thẩm Hoài An ra khỏi tay ta.

"Biểu đệ, nam nữ thụ thụ bất thân."

Thẩm Hoài An sững sờ một chút rồi cười nói: "Biểu ca nói đúng, là đệ đường đột rồi."

"Biết đường đột là tốt."

Trì Vị Nhất trừng mắt lườm ta, ghé sát tai ta thì thầm.

"Ngươi là của ta."

"..."

Thấy ta ngẩn ngơ, ngài ấy khôi phục dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng, hừ một điệu hát nhỏ quay người bỏ đi.

Những ngày sau đó, ngày nào ta cũng phải chạy đi chạy lại giữa hai bên.

Sáng thì làm giúp việc trong nhà bếp, chiều lại đưa Thẩm Hoài An đi làm quen kinh thành.

Nhưng sắc mặt Trì Vị Nhất ngày qua ngày càng trở nên khó coi.

Cuối cùng cũng có một đêm, ngài ấy chặn ta giữa đường, kéo ta vào một góc khuất vắng người, dồn ta vào góc tường. Hơi thở phả toàn bộ lên trán ta, đến mức những lỗ chân lông trên mặt ta cũng bị khí tức nóng bỏng của ngài ấy hun cho nóng rực.

"Ly Mạt, ngươi không có gì để nói với ta sao?"

Dáng vẻ ngài ấy lúc nói câu này hệt như những oán phụ trong thoại bản.

Ta quay mặt đi: "...Nói gì cơ?"

Ngài ấy im lặng rất lâu, lâu đến mức ta tưởng ngài ấy sắp bỏ đi, thì mới nghe thấy giọng ngài ấy khàn khàn cất lên:

"Thôi bỏ đi, nói ra ngươi cũng không hiểu."

Trì Vị Nhất đây lại bị làm sao nữa vậy?