Chút Viên Mãn Ngày Xuân

Chương 3



9

Hầu hạ Thẩm Hoài An được hai tháng, Trì phu nhân đột nhiên gọi ta đến để nói chuyện tâm tình.

"Ly Mạt, ngươi thấy đứa cháu trai đó của ta thế nào?"

Ta trả lời thật lòng: "Thẩm thiếu gia là người rất tốt, ôn văn nhã nhặn, đối xử với mọi người hòa thiện."

Trì phu nhân mỉm cười, liếc nhìn ta một cái.

"Ly Mạt, ta muốn gả ngươi cho nó."

Ta sững sờ, nhưng bà ấy vẫn tiếp tục nói.

"Ngươi và mẫu thân ngươi hầu hạ ở Trì gia chúng ta bao nhiêu năm, tận tâm tận lực, chuyện hôn nhân của ngươi ta đương nhiên phải giúp ngươi suy tính cẩn thận."

"Tuy nói gia cảnh đứa trẻ Hoài An này đã sa sút, nhưng nó lại là một mầm non học hành."

"Nay Hoài An vẫn chưa có công danh, nếu ngươi gả cho nó, sau này sẽ là chính thê của nó."

Ta há miệng, nhưng giọng nói như mắc nghẹn ở cổ họng!

Trì phu nhân cầm lấy tách trà lạnh trên bàn, nhấp một ngụm, rồi dằn mạnh tách trà xuống bàn.

"Còn tốt hơn là làm tiểu thiếp hèn mọn trong cửa ngõ Hầu phủ, tự cam đọa lạc."

"Ly Mạt, ngươi là một cô nương cực kỳ thông minh, nên chọn thế nào, ta nghĩ ngươi rất hiểu?!"

Bốn chữ "tự cam đọa lạc" như gáo nước lạnh tát thẳng lên đầu ta.

Ta cố kìm nén sự run rẩy, mở lời: "Thẩm thiếu gia cũng đồng ý mối hôn sự này sao?"

"Hoài An ở kinh thành chỉ có ta là trưởng bối duy nhất, sự sắp xếp của ta, nó tuyệt không có nửa lời không theo."

Ta cúi gầm mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c nặng nề đến phát bực.

"Xin phu nhân dung cho nô tỳ suy nghĩ thêm."

Lúc hành lễ cáo lui, khóe mắt ta cay xè.

Chủ mẫu Trì gia từng câu từng chữ ngoài mặt là vì suy tính cho ta, nhưng thực chất là đang hạ thấp ta đến mức không còn một chỗ trống nào để đứng.

Cúi đầu bước qua cửa nguyệt môn, ta tông thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c một người, nhào vào vòng tay người đó.

Trì Vị Nhất ôm n.g.ự.c, nghiến răng nghiến lợi.

"Kẻ nào không có mắt thế hả?"

10

Ngài ấy vừa định nổi giận, khi định thần lại nhìn thấy là ta, lập tức thu hồi mọi bực 

tức.

"Ngươi khóc sao?"

"Không có."

Ta không dám ngẩng đầu lên.

Ngài ấy chau mày, cúi người nhìn vẻ mặt ta.

"Cứng miệng."

"Có phải mẫu thân ta làm khó ngươi không? Để ta đi tìm bà ấy nói lý lẽ."

"Không cần." Ta kéo Trì Vị Nhất lại, "Xin hãy chừa cho nô tỳ chút tôn nghiêm."

Ngài ấy chần chừ giây lát, nắm lấy tay ta, mười ngón đan cài, mang theo sự bá đạo không thể chối từ.

"Đi theo ta."

Ta bị ngài ấy kéo vào Tàng Thư Các trong phủ.

Đây là nơi ngài ấy trốn để thanh tịnh, rất hiếm khi có người ngoài đến quấy rầy.

Kể lại những sắp xếp mà Trì phu nhân vừa nói với ta.

Lông mày Trì Vị Nhất xoắn lại thành một cục.

Ngài nâng khuôn mặt ta lên, ngón tay cái gạt đi giọt lệ ướt át nơi khóe mắt ta.

"Mẫu thân bắt ngươi gả cho Thẩm Hoài An, ngươi đã đồng ý rồi sao?"

"Nô tỳ chưa từ chối, chỉ nói là cần suy nghĩ thêm."

Lời của ta khiến trong đáy mắt ngài ấy xẹt qua một tia hụt hẫng.

"Tại sao? Tại sao không từ chối? Chẳng lẽ ngươi thật sự thích tên Thẩm Hoài An đó rồi?"

Trì Vị Nhất mím môi, nhưng môi dưới không khống chế được mà hơi run rẩy.

"Ngươi quen biết hắn mới bao lâu? Ngay cả hắn là người hay quỷ còn chưa hiểu rõ, sao có thể gả cho hắn?"

"Trì Vị Nhất, ngài vượt quá giới hạn rồi."

Ta quay đầu sang một bên, dùng sự im lặng để xây lên một bức tường.

Nhưng ngài ấy bướng bỉnh nắm lấy cằm ta, ép ta phải nhìn thẳng vào ngài ấy.

"Ly Mạt!"

"Lúc chúng ta nắm tay nhau ngươi không bảo là quá giới hạn, lúc ta lau nước mắt cho ngươi ngươi không bảo là quá giới hạn? Bây giờ bàn đến chuyện có gả cho Thẩm Hoài An hay không, ngươi lại giương cái uy của thê t.ử người ta lên để nói ta quá giới hạn sao?"

"Ly Mạt! Những chuyện vượt quá giới hạn hơn ta còn chưa làm đâu!"

"Ngài đừng có—"

Bốn chữ "vô lý sinh sự" bị Trì Vị Nhất c.ắ.n nát giữa răng môi.

Những ngón tay thon dài của ngài ấy luồn vào mái tóc ta, lòng bàn tay áp sát gáy ta, kéo ta về phía ngài ấy.

Ta bị ngài ấy cướp mất không khí, muốn há miệng thở dốc, nhưng bờ môi ngài ấy tựa như con rắn linh hoạt tìm được cơ hội chui vào, quấn quýt lấy nhau. Hơi thở đan xen, khí nóng rực phả nhẹ lên mặt ta, mang theo hương mực mờ nhạt thoang thoảng trên người ngài ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Như muốn nuốt chửng lấy ta.

Đến khi cuối cùng buông ta ra, đôi môi đã bị ngài ấy c.ắ.n sưng tấy.

Ngài ấy nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.

Vô duyên vô cớ thầm thì một câu.

"Ly Mạt... vết ướt trên quần hôm đó, không phải là nước tiểu."

Bình tĩnh lại một hồi lâu.

Ngài ấy buông ta ra, bóng đêm đen đặc cũng không che giấu được sự sáng rực trong đôi mắt ngài ấy.

"Ly Mạt, chúng ta bỏ trốn đi."

11

Ta không đồng ý.

Những năm qua, ta và nương chịu ân huệ của phu nhân, làm nô tì ở Trì gia, sớm biết cách xét nét thái độ.

Sự sắp đặt của bà ấy, người sáng mắt nhìn một cái là hiểu ngay.

Không ngoài mục đích muốn ta gả làm vợ người khác, cắt đứt tơ tưởng của Trì Vị Nhất.

Nếu ta bất chấp tất cả mà bỏ đi, nương ta ở Trì gia sẽ phải đối mặt thế nào?

Hơn nữa, Trì Vị Nhất vốn tiền đồ vô lượng, nếu bỏ trốn, khó đảm bảo sau này ngài ấy không hối hận.

Cần khổ sở vậy sao?

Cuối cùng ta và ngài ấy chia tay trong không vui.

Lúc quay về, nương đã đứng chờ ta trước cửa phòng từ lâu.

"Con đi đâu thế?"

Bà liếc thấy đôi môi sưng đỏ của ta, chân mày hơi nhíu lại.

Đối mặt với ánh mắt thất vọng của nương, ta không biết phải giải thích từ đâu.

Cuối cùng vẫn là nương lên tiếng trước.

"Phu nhân vừa nói với ta rằng con đang nghĩ ngợi quá nhiều, bảo ta phải khuyên nhủ con."

"Nhưng nương không muốn khuyên, con gái của nương cũng là khúc ruột của nương. Nếu con không muốn gả cho Thẩm thiếu gia, thì chúng ta không gả."

Sống mũi ta cay cay.

Trước đây nương chỉ bảo ta phải ngoan ngoãn nghe lời, phu nhân nói gì là nghe nấy, dù cho ta có chịu uất ức.

"Nương... nếu không gả, chỉ sợ sẽ đắc ta với phu nhân."

🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

"Còn Trì Vị Nhất..."

Nương nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "Thiếu gia có thích con đến mấy, thân phận của con và cậu ấy chung quy vẫn không tương xứng. Nếu muốn ở bên cậu ấy, e rằng chỉ có thể làm thiếp, sau này sẽ phải chịu vô vàn đày đọa."

Ta lắc đầu.

Trì phu nhân có thể ngồi vững trên vị trí Điếu Ngư Đài thế này, thủ đoạn tất nhiên không tầm thường.

Lão gia có vô số thị thiếp, nhưng hậu viện này lại chỉ có độc nhất Trì Vị Nhất là một công t.ử.

Nghĩ thôi đã thấy ớn lạnh.

Nương ôm ta vào lòng.

"Mấy năm nay, nương dành dụm được một khoản tiền, vốn định để làm của hồi môn cho con. Nay đã không lấy chồng, số tiền này đủ để chúng ta thuê một sạp hàng nhỏ kiếm sống rồi."

"Sống nương nhờ nhà người ta đã lâu như vậy, cũng đã đến lúc... phải rời đi rồi."

Ta gật đầu.

Chỉ là... Thẩm Hoài An chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta.

Có một số chuyện vẫn cần phải nói rõ mặt đối mặt.

12

Hôm sau, ta xách hộp thức ăn đến thư viện tìm hắn.

Hắn đang tụ tập chè chén trò chuyện cùng đám công t.ử bột.

Khi giọng nói của Thẩm Hoài An vọng ra, đã mang theo ba phần say xỉn: "...Các ngươi không biết đâu, cô mẫu của ta sắp tặng cho ta một nha hoàn đấy!"

Tay đang đẩy cửa của ta khựng lại.

Đứng ngoài cửa nghe ngóng.

"Hoài An huynh, huynh nói đến nha hoàn nào vậy?"

"Còn có thể là ai nữa? Chẳng phải là nha hoàn tên Ly Mạt bên cạnh Trì Vị Nhất sao!"

"Tuy nói là một nha hoàn thì có hơi không xứng, nhưng dung mạo trông cũng không tệ, cũng không biết khúc gỗ Trì Vị Nhất đó đã lấy mất đời con gái của ả chưa?"

Một tên công t.ử ùa theo: "Trì Vị Nhất vốn dĩ xưa nay luôn đoan chính, một lòng đọc sách thánh hiền, nghĩ rằng nha hoàn kia vẫn còn trong trắng."

Thẩm Hoài An lộ rõ vẻ mỉa mai: "Cái gì mà đọc sách thánh hiền, ta thấy hắn bị bất lực thì có!"

Đám công t.ử xung quanh cười ầm lên.

Thẩm Hoài An tiếp tục nói: "Ý của cô mẫu là bảo ta đưa nha hoàn đó về chơi đùa một chút, chờ phá thân chơi chán rồi, bán lại vào thanh lâu sở quán đổi lấy chút bạc."

"Tóm lại là không thể để ả xuất hiện trước mặt Trì Vị Nhất nữa."

Ta nắm c.h.ặ.t quai hộp thức ăn.

Hít sâu một hơi, vừa chuẩn bị đạp cửa xông vào nổi điên.

"Rầm"

Cánh cửa đã bị đạp tung ra trước một bước.

Trì Vị Nhất đứng sau lưng ta, sắc mặt tái xanh.