Chút Viên Mãn Ngày Xuân

Chương 9



1

Đêm xuân năm mười bảy tuổi ấy, ta đã có một giấc mơ không nên có.

Trong mơ.

Không có sách thánh hiền, không có con đường công danh thi cử.

Chỉ có Ly Mạt.

Nàng mặc một lớp áo mỏng manh nằm nhoài lên người ta, suối tóc đen xõa tung đầy trên vai.

Khi đôi môi đó dán lên, ta có cảm giác cả người như bị sét đ.á.n.h trúng.

Ướt át.

Mềm mại.

Lại đi xuống phía dưới, là bộ n.g.ự.c nhấp nhô phập phồng.

Ta không kìm được đưa tay bấu lấy.

Trong hơi thở nuốt nhả ngập tràn hương thơm ngọt ngào của dầu bôi tóc vị hoa quế trên người nàng.

Ta bóp c.h.ặ.t vòng eo của nàng, lật người ép nàng xuống dưới, hôn vừa mãnh liệt vừa cuồng loạn, giống như một kẻ c.h.ế.t đuối túm được khúc gỗ.

Nàng ở dưới thân ta thở dốc khe khẽ, gọi một tiếng "Thiếu gia".

"Thiếu gia!"

Ta giật mình bừng tỉnh.

"Thiếu gia, đến giờ nào rồi mà ngài còn ngủ thế?"

Ánh nắng xuyên qua song cửa sổ, chiếc khố quần của ta đã ướt đẫm một mảng.

Ly Mạt theo lệ thường gọi ta thức dậy, thu dọn chăn đệm.

Ta nắm c.h.ặ.t lấy chăn, đè c.h.ặ.t che ngang thắt lưng xuống dưới, giọng khàn đến mức không giống là của chính mình.

"Ra ngoài."

"Hả?" Nàng ngẩn người, đưa tay định sờ lên trán ta, "Sao mặt ngài lại đỏ thế này? Có phải bị bệnh rồi không? Hay là bị nóng quá?"

Nói đoạn, nàng định hất tấm chăn ra.

"Đừng động vào!"

Ta cố sức đè c.h.ặ.t mép chăn, âm thanh lớn đến mức chính ta cũng phải giật mình.

Bàn tay Ly Mạt khựng lại giữa không trung, lông mày cau lại, nàng nghi ngờ nhìn chằm chằm ta.

Ánh mắt ấy nhìn đến mức ta chột dạ muốn c.h.ế.t.

"Ra ngoài, không được vào đây, bảo Trường Canh vào hầu hạ ta."

"... Vâng."

Nàng bĩu môi, quay người bước đi.

Ta nằm vật xuống giường, trân trân nhìn đỉnh màn thật lâu, nhịp đập nơi trái tim vẫn không tài nào hạ xuống.

Ly Mạt.

Ta nhắm mắt lại, khi đọc tên nàng, nơi đầu lưỡi đều mang theo dư vị ngọt ngào.

Xong đời rồi.

2

Bình tĩnh lại một lúc lâu.

Ta lật người dậy, vo tròn chiếc khố quần bị vấy bẩn thành một cục, nhét xuống dưới gối.

Hôm đó ở học đường, phu t.ử giảng cái gì ta hoàn toàn không nghe lọt chữ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong đầu đều là hình ảnh trong mơ.

Đôi môi của Ly Mạt, tiếng thở dốc của nàng, cùng ánh mắt ướt đẫm nước khi nàng gọi tiếng thiếu gia.

Chiều về ta phòng ngủ, chuyện đầu tiên ta làm là thò tay sờ xuống dưới gối.

Khố quần đã biến mất.

Ta lật tung giường chiếu, tủ quần áo, lục lọi sau bình phong, nhưng chẳng thấy đâu.

Tim bất chợt thắt lại, ta cong chân chạy ù ra hậu viện.

Bên giếng nước, Ly Mạt đang ngồi xổm ở đó, trên tay cầm chiếc khố quần, định dìm xuống chậu.

"Ly Mạt!"

Nàng ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.

Ta lao ta như mũi tên, giật lấy thứ đồ vò nát trong tay nàng, gốc tai nóng bừng đến phát đau.

"Ngươi làm gì vậy?"

"Nô tỳ đang giúp ngài giặt y phục!" Nàng chớp chớp mắt.

"Ta... ý ta là ai cho phép ngươi động vào?"

"Trường Canh bảo là đồ ngài hôm nay mới thay ra, nên nô tỳ tiện tay..."

"Từ nay về sau không được đụng vào đồ của ta."

Bị ta quát, nàng sững người, mím môi rồi đứng dậy phủi phủi vạt váy.

"Ngài tiểu dầm thì tiểu dầm thôi, nô tỳ cũng đâu có chê bai gì... giặt sạch là được."

"Đang yên đang lành cớ sao lại hung dữ như vậy?"

Nói xong, nàng đưa tay quệt quệt ch.óp mũi.

Giọt nước đọng trên ngón tay trong suốt long lanh.

🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

Ta nhìn theo vệt nước đó, ánh mắt bất giác lại trượt xuống dưới, dừng lại trên bờ môi đang đóng mở liên tục của nàng.

Trong đầu vang lên một tiếng "Đoàng".

Trong giấc mơ ấy, chính là cái miệng hay líu lo này, kề sát vào môi ta, nũng nịu gọi tiếng thiếu gia.

Tim đập nhanh đến mức đau nhói, tựa như có thứ gì đó sắp sửa nhảy vọt ra ngoài.

Thần xui quỷ khiến thế nào.

Ta vươn tay ra, ngón tay cái vuốt ve lên đôi môi ấy.

Mềm mại.

Giống hệt như trong mơ.

Nàng cứng đờ người, ta cũng cứng đờ theo.

Không khí dường như đông cứng lại một khoảnh khắc, đột nhiên nàng khẽ kêu "A" một tiếng, lùi mạnh về sau hai bước, đưa hai tay bưng kín miệng, khuôn mặt đỏ ửng lên.

"Thiếu gia, có phải ngài phát hiện nô tỳ lén ăn điểm tâm của ngài rồi không?!"

Nàng líu lo giải thích, giọng nói thánh thót như chim yến dưới mái hiên.

Rất êm tai.

Nhưng ta chẳng nghe lọt chữ nào.

Ngón tay ta vẫn lơ lửng giữa không trung, mang theo vương vấn từ hơi ấm trên đôi môi nàng.

Một góc l.ồ.ng n.g.ự.c nhảy lên những nhịp đập hừng hực lửa nóng.

Trong đầu lúc này chỉ gói gọn lại bằng bốn chữ.

Bên nhau trọn đời.