Chút Viên Mãn Ngày Xuân

Chương 8



26

Khi ta nhận được hai đạo thánh chỉ, cả người ta hoàn toàn ngơ ngác!

"An Cảm Quận chúa? Là ta sao?"

Vị công công truyền chỉ cười tủm tỉm: "Chính là cô nương."

"Nhưng dân nữ chỉ là một người mở tiệm chè—"

"Hôm nay là người mở tiệm chè, nhưng ngày mai thì không phải nữa rồi."

Trì Vị Nhất đứng bên cạnh, vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc.

Đợi công công đi khỏi, ta quay đầu nhìn Trì Vị Nhất.

"Ta không phải đang nằm mơ chứ?"

Ngài ấy cúi đầu, kề sát vào ta, rồi c.ắ.n nhẹ lên ch.óp mũi ta.

"Suỵt ~ Đau quá!"

Ngài ấy vẫn không nhả ra, trượt một đường xuống dưới, cho đến tận đôi môi.

Đầu lưỡi khẽ khàng mơn trớn.

Đến khi dứt ra.

Ngài ấy thầm thì: "Không phải là mơ."

27

Trì gia cuối cùng cũng rơi vào cảnh sa sút.

Tiểu thiếp mới nạp của Trì lão gia vì tranh sủng đã hạ d.ư.ợ.c ông ta, Trì lão gia c.h.ế.t đi cực kỳ không được thể diện.

Trì phu nhân tranh đấu cả một đời, đến cuối cùng lại chẳng vớt vát được gì.

Có lẽ là vì tâm tư đã c.h.ế.t lặng, cuối cùng bà ấy vậy mà lại chọn cách xuất gia.

Ta đưa Trì Vị Nhất đến gặp bà ấy lần cuối trong chốn hồng trần.

Trì Vị Nhất nhìn những sợi tóc xanh của mẫu thân mình từ từ rơi xuống.

Ngài ấy quay người nắm lấy tay ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đi thôi."

"Ác giả ác báo, thiện giả thiện lai."

"Bà ấy có được kết cục như vậy, đã xem như là rất tốt rồi."

28

Vào ngày đại hôn, toàn bộ bách tính trong thành từ sớm đã tụ tập đông đúc ở đầu đường cuối hẻm.

Tiếng người ồn ã, tiếng chiêng trống náo nhiệt.

Ta khoác lên người bộ Phượng quan hà bí thêu chỉ vàng, đầu đội khăn trùm đỏ, ngồi đoan trang trên chiếc giường tân hôn trải đệm gấm uyên ương, ngón tay khẽ xoắn góc áo.

Khi chiếc khăn trùm đầu được chầm chậm vén lên.

Trong ánh nến lay động, Trì Vị Nhất mặc bộ hỉ phục đỏ thẫm, thân hình cao ngất hiên ngang đứng trước mặt ta.

Gương mặt ngài ấy dưới ánh tân trang càng trở nên thanh tú xuất trần, đuôi mắt khóe mày ngậm cười, tựa như vị tiên nhân bước ra từ trong tranh.

Ta nhất thời nín thở.

Chỉ cảm thấy ngài ấy đẹp đẽ đến mức không chân thực, dường như chỉ là một giấc mộng dễ dàng tan vỡ.

"Ly Mạt, đến lúc uống rượu hợp cẩn rồi."

Lúc này ta mới bừng tỉnh, hấp tấp nhận lấy ly rượu ngài ấy đưa sang.

Ngửa đầu uống cạn.

Nửa giọt rượu tràn qua khóe môi ta, ánh mắt Trì Vị Nhất dừng lại nơi khóe môi ấy, nóng bỏng rực lửa mà đầy tham lam.

"Sao vậy? Trên mặt ta dính gì sao?"

Ta không rõ nguyên do, vừa định đưa tay lên lau thì ngài ấy liền bắt lấy tay ta.

Rồi trực tiếp áp ta, đầu lưỡi quét qua.

Ánh mắt ẩn chứa khao khát: "Ly Mạt... nàng ngọt thật đấy!"

Cả người tựa như run rẩy, ép mình sấn ta.

🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

Bộ hỷ phục nhiều lớp tuột dài trên đất, như đóa mẫu đơn đang nở rộ, làm lòng bàn tay ngài ấy siết c.h.ặ.t lại.

Ngọn nến đong đưa ròng rã suốt một đêm.

Từ đó, màn trướng tân hôn xuân tiêu ấm áp.