Nhưng nàng ấy lại kéo ta lại, nhất quyết phải kể rõ đầu đuôi ngọn ngành, muốn kéo ta vào nỗi sợ hãi cùng mình.
Hóa ra mấy ngày trước Lâm Hiển Tông mở tiệc chiêu đãi đồng liêu, Bích Tình không mời mà đến, ngang nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn.
Dao Nhược Phất chê nàng ấy làm mất mặt, bảo nàng ấy lui về.
Nàng ấy khăng khăng không nghe, còn buông lời châm chọc vài câu, giẫm đạp thể diện của Dao Nhược Phất ngay trước mặt mọi người.
Dao Nhược Phất thấy Lâm Hiển Tông dửng dưng không có phản ứng gì, tức giận đùng đùng phất tay áo bỏ đi, ngay ngày hôm sau đã kiểm kê của hồi môn đòi hòa ly với hắn.
Lâm Hiển Tông thấy chuyện đã làm quá tay, liền muốn đ.á.n.h c.h.ế.t Bích Tình để trút giận cho chủ mẫu.
Bích Tình vốn tưởng hắn chỉ làm bộ làm tịch thôi, không ngờ trượng đ.á.n.h xuống phát sau lại càng mạnh hơn phát trước.
Nàng ấy liên tục cầu xin tha thứ, nhưng chẳng đổi lại được lấy một ánh mắt của Lâm Hiển Tông.
Cuối cùng, vẫn là Diêu Nhược Phất nhìn không nổi nữa mới lên tiếng can ngăn.
Lâm Hiển Tông thuận nước đẩy thuyền, vội nói nếu phu nhân không đi nữa thì hắn sẽ không đ.á.n.h nữa, nhờ vậy mới giữ lại được mạng nhỏ cho Bích Tình.
Sau đó, hai phu thê họ lại hòa hảo như ban đầu, bỏ mặc một mình Bích Tình ở trong viện dưỡng thương.
Nàng ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, run rẩy sợ hãi oán trách: "Tú Tú, hắn không có lòng dạ, sự sủng ái của hắn đều là giả dối, phu nhân mới là mạng sống của hắn."
Ta nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng ấy, sợ tới mức lắc đầu nguầy nguậy: "Thôi đừng nói nữa, sau này muội đừng chọc giận họ nữa."
Nói xong, ta liền dùng sức gạt tay nàng ấy ra, vội vã chạy thẳng về tiểu viện của mình.
4
Sau lần đó, đôi oan gia Lâm Hiển Tông và Diêu Nhược Phất hòa thuận hơn hẳn.
Lâm Hiển Tông nhận được sắc mặt tốt từ chỗ Diêu Nhược Phất thì liền chẳng thèm ghé qua viện của những thiếp thất như chúng ta nữa.
Trong phủ tuy bớt đi chút náo nhiệt nhưng lại khiến người ta đặc biệt an tâm.
Thế nhưng sự an tâm này chỉ duy trì được hơn một tháng, Lâm Hiển Tông và Diêu Nhược Phất chẳng biết vì cớ gì lại cãi nhau một trận.
Diêu Nhược Phất lại ngó lơ hắn.
Hắn bực bội, bèn quay sang tìm đám thiếp thất chúng ta.
Nhưng ta là kẻ vụng miệng không biết lấy lòng, hắn ngủ lại chỗ ta một đêm mà vẫn chưa nguôi giận, ngày hôm sau lại đi tìm Bích Tình.
Bích Tình bị trận đòn lần trước làm cho khiếp sợ, tuy ngoài mặt vẫn cười đón hân hoan nhưng rốt cuộc không dám phóng túng nữa.
Lâm Hiển Tông chê chúng ta vô dụng nên lại ra ngoài ăn chơi đàng điếm.
Chưa đầy một tháng sau, hắn đã dẫn một người phụ nữ về.
Người phụ nữ này chính là Lưu di nương.
5
Ta và Bích Tình tuy thân phận thấp kém nhưng dù sao cũng là con nhà lành.
Còn vị Lưu di nương Lưu Y Y kia lại có xuất thân từ chốn lầu xanh.
Diêu Nhược Phất vừa nhìn thấy dáng vẻ của nàng ta liền kiên quyết không cho bước qua cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng Lâm Hiển Tông là hạng người thích đối nghịch, Diêu Nhược Phất càng bài xích Lưu di nương bao nhiêu thì hắn lại càng đòi nạp nàng ta bấy nhiêu.
Hai người giằng co suốt mấy ngày, cuối cùng chẳng biết Lưu di nương dùng thủ đoạn gì mà lại khiến Diêu Nhược Phất phải thỏa hiệp.
Ngày trong phủ tổ chức nghi thức nạp thiếp, Bích Tình lại lén lút đi nghe góc tường.
Lúc về, nàng ấy không ngừng tặc lưỡi: "Đúng là xuất thân từ lầu xanh có khác, mấy ngón nghề đó thật lắm trò."
Ta ngượng đến mức lấy khăn che miệng nàng ấy lại: "Đừng có nói bậy, chúng ta cứ an phận thủ thường đi, ngàn vạn lần đừng làm chướng mắt người khác."
Bích Tình giật chiếc khăn ra, gật đầu lia lịa: "Phải rồi, cứ để bọn họ đấu đá nhau đi, chúng ta sống ngày tháng của chúng ta. Dù sao chính phu nhân cũng không phải người xấu, sẽ không khắt khe với chúng ta đâu."
Ta thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy hiểu được là tốt rồi.
Thế nhưng đời thường không như mơ, chúng ta muốn an phận thủ thường, nhưng có kẻ lại ngứa mắt không muốn chúng ta sống ngày tháng yên bình.
6
Ta và Bích Tình không đến dự nghi lễ nạp thiếp của Lưu di nương, thế nên buổi gặp mặt chính thức là vào sáng ngày rằm tháng đó.
Mỗi tháng vào ngày mùng một và ngày rằm, ta đều đều đặn đến chính viện thỉnh an Diêu Nhược Phất, đây là quy củ bất di bất dịch của ta.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Sau này Bích Tình cũng đi theo ta.
Khi chúng ta tới chính viện thì thấy một người phụ nữ gầy gò đã đứng dưới mái hiên từ trước.
Bích Tình dùng khuỷu tay huých huých ta: "Kìa, Lưu di nương."
Giọng nàng ấy hơi lớn, Lưu di nương đã quay đầu lại nhìn chúng ta.
Ta còn đang do dự xem có nên qua chào hỏi một tiếng hay không.
Lưu di nương đã khẽ mỉm cười với chúng ta, thướt tha tiến lên vài bước bắt chuyện.
"Hai vị muội muội chắc hẳn là Văn di nương và Lý di nương nhỉ."
Lời này khiến Bích Tình không vui, nàng ấy lườm Lưu di nương một cái, nhỏ giọng nói: "Cô vào cửa sau, sao lại gọi chúng ta là muội muội?"
Ta sợ nàng ấy lại gây chuyện, vội vàng kéo kéo áo nàng ấy.
Lưu di nương lại chẳng hề để tâm, nàng ta mỉm cười dịu dàng giải thích: "Ta lớn tuổi hơn hai vị muội muội một chút, nên mới mạo muội xưng tỷ, mong các muội muội đừng bận lòng."
Bích Tình còn muốn nói tiếp, ta liền xua tay nói với Lưu di nương: "Không phiền lòng, không phiền lòng, tỷ tỷ nói phải lắm. Chúng ta mau đứng xếp hàng thôi, e là phu nhân sắp gọi chúng ta vào rồi."
Nói xong, chẳng đợi nàng ta phản ứng gì, ta liền kéo Bích Tình đến dưới mái hiên, ngậm c.h.ặ.t miệng nhìn chằm chằm cây hoa sơn trà trước nhà, im lặng chờ đợi.
Bích Tình ban đầu còn có chút không phục, ta ra sức giữ c.h.ặ.t không cho nàng ấy cựa quậy.
May mà giằng co không bao lâu thì cửa chính phòng đã mở.
Nha hoàn thân cận của Diêu Nhược Phất gọi chúng ta vào trong.
Hôm đó cũng chẳng có việc gì lớn, ba thiếp thất chúng ta đều cung kính với phu nhân.
Diêu Nhược Phất dặn dò vài câu, lại thông báo từ hôm nay có thể đến phòng than nhận than, rồi phất tay cho chúng ta lui xuống.
Vốn tưởng chuyện tranh chấp nhỏ nhặt này chẳng có gì to tát, ra khỏi chính viện chào hỏi từ biệt nhau là xong chuyện.
Nào ngờ mới qua hai ngày, Bích Tình đã chạy tới khóc lóc nói than nàng ấy nhận được bị thiếu.