Chuyện Thê Thiếp Hầu Phủ

Chương 3



7

 

"Đúng là thứ từ nơi bẩn thỉu đi ra, thủ đoạn thật hạ tác!"

 

Hóa ra là nha hoàn của Bích Tình đi lấy than, vốn dĩ quản sự đã chia đều phần than của mấy người xong xuôi rồi.

 

Ai ngờ nha hoàn của Lưu di nương lại là kẻ ngang ngược, lấy cớ Lưu di nương thân thể yếu ớt, cứng rắn gạt một nửa số than từ phần của chúng ta bỏ vào giỏ của mình.

 

Nha hoàn của ta đến muộn nên không bắt gặp.

 

Lúc ấy chỉ có nha hoàn của Bích Tình ở đó, lại cãi không lại nàng ta, đành ấm ức xách nửa giỏ than đi về.

 

Ta còn đang thắc mắc sao than hôm nay lại ít đi thế chứ.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Bích Tình tức giận mắng c.h.ử.i Lưu di nương om sòm trong viện của ta, đoạn kéo ta định lên chính viện mách tội.

 

Lưu di nương đang được sủng ái, ta không muốn sinh sự, bèn nhỏ giọng khuyên nhủ: "Có lẽ nàng ta thật sự thân thể yếu ớt thì sao, đợi lần tới thỉnh an chúng ta nói một tiếng với phu nhân, người chắc chắn sẽ cấp thêm than cho nàng ta, như vậy nàng ta sẽ không phải cướp của chúng ta nữa. Mấy ngày này muội cứ sang viện của ta, than của chúng ta gộp lại dùng chung là được rồi."

 

Bích Tình chê ta nhu nhược, thô lỗ mắng một câu: "Xùy, tỷ nhịn được chứ muội không nhịn được!"

 

Nói xong liền hậm hực một mình rời đi.

 

Nhưng chưa đầy một khắc sau nàng ấy đã quay lại, mặt hầm hầm nói: "Hầu gia cũng ở viện của phu nhân, muội không dám đi một mình, tỷ đi cùng muội."

 

Ta lại càng không dám, vội lấy cớ thân thể khó ở muốn trốn vào trong phòng.

 

Bích Tình đâu dễ dàng thả ta đi, nàng ấy cùng nha hoàn của mình một trái một phải kẹp c.h.ặ.t lấy ta, lôi tuột ta ra ngoài.

 

Tội nghiệp nha hoàn của ta cũng là kẻ nhút nhát nhát gan, chỉ dám đi theo phía sau khuyên ngăn, không dám đưa tay ra cản.

 

Cứ như vậy, mấy người chúng ta lôi lôi kéo kéo đến chính viện, ta còn muốn khuyên Bích Tình thêm vài câu.

 

Chẳng ngờ nàng ấy đã trực tiếp oang oang gọi lớn: "Hầu gia, phu nhân, nô tỳ và Văn di nương cầu kiến."

 

Đã đến nước này rồi, có giãy giụa cũng vô ích.

 

Ta ủ rũ mặt mày đứng bên cạnh Bích Tình, trong đầu nghĩ lát nữa vào trong phải nói thế nào.

 

Chờ một lát, đại nha hoàn của phu nhân liền bước ra gọi chúng ta vào.

 

Ta khẽ thở dài một tiếng, cam chịu số phận đi theo Bích Tình vào trong.

 

8

 

Vừa bước qua cửa, ta còn chưa kịp hành lễ thì Bích Tình đã kéo ta quỳ sụp xuống.

 

"Phu nhân, xin người làm chủ cho chúng ta! Rõ ràng lượng than người ban cho các viện đều như nhau, vậy mà Lưu di nương kia lại cho nha hoàn cướp đi một nửa số than trong phần của ta và Văn di nương. Một mình nàng ta dùng thì làm sao hết được nhiều như vậy? Vừa mới vào cửa đã bắt nạt người cũ rồi, phu nhân, người nhất định phải làm chủ cho chúng ta!"

 

Màn tố cáo đẫm nước mắt của Bích Tình đã thành công khơi dậy ngọn lửa giận của Diêu Nhược Phất.

 

"Nàng ta thật sự dám như vậy?! Loạn thật rồi! Nàng ta tưởng cái Hầu phủ này do nàng ta làm chủ sao?"

 

Lâm Hiển Tông ở một bên lại nhàn nhã mỉm cười: "Chỉ nghe lời nói từ một phía của ngươi sao mà được?"

 

Hắn vẫy vẫy tay, sai người đi gọi cả Lưu di nương tới.

 

Diêu Nhược Phất căng thẳng nét mặt ở bên cạnh, biết rõ hắn chẳng có ý tốt gì, nhưng cũng không tiện làm mất mặt hắn trước mặt thiếp thất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bèn nhẫn nhịn không lên tiếng.

 

Lưu di nương rất nhanh đã đến nơi.

 

Nàng ta vừa bước vào cửa cũng dập đầu một cái quỳ xuống trước mặt Lâm Hiển Tông.

 

"Hầu gia, phu nhân, là thiếp thân quản giáo không nghiêm, làm các muội muội phải chịu ủy khuất."

 

Lưu di nương vừa khóc vừa biện giải rằng mình hoàn toàn không biết gì về chuyện này, tất cả đều do nha hoàn tự ý làm càn.

 

"Nàng ta từ nhỏ đã theo thiếp thân chịu khổ, trước kia nếu không tranh không đoạt thì chẳng thể sống nổi, không ngờ đến Hầu phủ rồi vẫn không đổi được tính nết. Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thiếp thân, xin phu nhân trách phạt thiếp thân, vạn lần xin tha cho đứa nha hoàn số khổ của thiếp."

 

Lưu di nương khóc đến mức vừa nhu nhược vừa điệu đà, khóc vô cùng chân thật và tha thiết.

 

Chỉ ba dòng hai chữ liền đẩy sạch trách nhiệm ra ngoài, lại còn biến sự ngang ngược của nha hoàn thành chuyện bất đắc dĩ.

 

Nếu thật sự biết sai, sao chỉ có một mình nàng ta tới, còn nha hoàn thì không thấy đâu?

 

Lâm Hiển Tông từ lúc nàng ta bước vào liền luôn mỉm cười nhìn nàng ta.

 

Bích Tình nhìn thấy cảnh này thì tức đến nghiến răng nghiến lợi, Diêu Nhược Phất cũng chẳng kém là bao.

 

Diêu Nhược Phất không vui thì Lâm Hiển Tông lại vui vẻ.

 

Chẳng đợi Diêu Nhược Phất lên tiếng, hắn đã ân cần đỡ Lưu di nương dậy, cười nói giảng hòa: "Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỗ Y Y không đủ than dùng thì phu nhân cấp thêm chút than cho nàng ấy là được, như vậy nàng ấy sẽ không cần phải mượn của người khác nữa."

 

Bích Tình không phục: "Thế này đâu phải là mượn, nàng ta rõ ràng là..."

 

Lời còn chưa dứt, thấy sắc mặt Lâm Hiển Tông sa sầm xuống, liền vội vàng ngậm miệng không dám nói nữa.

 

Thấy không ai lên tiếng, Lâm Hiển Tông bèn lấy cớ Lưu di nương thân thể yếu ớt, ôm lấy nàng ta định rời đi.

 

Sắc mặt Diêu Nhược Phất sa sầm gọi giật lại: "Hầu gia xin dừng bước!"

 

Lâm Hiển Tông quay đầu nhìn nàng ấy.

 

Diêu Nhược Phất nén giận, một mặt cho chúng ta lui xuống, mặt khác mời Lâm Hiển Tông nán lại nói chuyện riêng.

 

Lâm Hiển Tông lúc này lại tỏ ra nghe lời, buông Lưu di nương ra rồi đi theo Diêu Nhược Phất vào nội thất.

 

9

 

Lưu di nương cùng chúng ta bước ra khỏi chính viện.

 

Tại cổng viện, nàng ta giả vờ giả vịt xin lỗi chúng ta, còn mời chúng ta cùng tới viện của nàng ta làm khách.

 

"Ta nhất định sẽ bảo Hồng Mai đích thân xin lỗi các muội."

 

Bích Tình nhổ một bãi nước bọt thật mạnh: "Xùy, cái thứ hạ lưu rẻ rúng! Nhìn thấy cô đã thấy xui xẻo rồi, còn thèm tới viện của cô chắc?! Ta còn sợ bị lây bệnh bẩn đấy!"

 

Sắc mặt Lưu di nương lạnh tanh, lạnh lùng nói: "Hừ, thật không biết điều."

 

Nói xong liền vung khăn tay, quay người bỏ đi.

 

Bích Tình không nhịn được lại nhổ thêm một cái, ta kéo kéo nàng ấy, ra hiệu nha hoàn của Diêu Nhược Phất đang nhìn kìa.

 

Bích Tình bất mãn hất tay ta ra: "Tỷ không giả vờ làm người câm nữa à? Vừa rồi sao một câu tỷ cũng không ho he gì thế? Uổng công muội còn nói đỡ cho tỷ!"