Chuyện Thê Thiếp Hầu Phủ

Chương 4



Ta cảm thấy vô cùng ủy khuất, vừa rồi dáng vẻ đó của Hầu gia và phu nhân, sao ta dám mở miệng nói chuyện chứ.

 

Bích Tình thấy bộ dạng này của ta thì càng tức hơn: "Sau này muội không thèm quản tỷ nữa!"

 

Nói xong liền bỏ mặc ta lại rồi một mình bỏ đi.

 

Ta thở dài thườn thượt, dự cảm chuỗi ngày sau này sẽ chẳng dễ dàng gì, bước chân nặng nề đi theo sau Bích Tình trở về viện.

 

10

 

Những ngày sau đó quả nhiên chẳng dễ chịu gì.

 

Than thì không thiếu nữa, nhưng chẳng được mấy ngày, phần cơm canh lại bị ít đi.

 

Hỏi ra thì lại là nha hoàn của Lưu di nương lấy đi mất.

 

Bích Tình tức không chịu nổi, lại đi mách tội.

 

Lưu di nương lại nhận lỗi cầu xin tha thứ, Hầu gia lại dàn xếp ổn thỏa cho qua chuyện, phu nhân lại tức giận cãi nhau với Hầu gia.

 

Qua vài ngày sau, y phục chúng ta mang tới phòng giặt từ nửa tháng trước vẫn chưa được giặt xong.

 

Hỏi thì bảo là đồ của Lưu di nương nhiều, thân thể nàng ta lại yếu, phải ưu tiên giặt cho bên đó trước.

 

Sau đó còn có rất nhiều, rất nhiều chuyện tương tự.

 

Lần nào Bích Tình cũng đi mách tội, nhưng lần nào cũng mang một bụng tức trở về.

 

Phu nhân lần nào cũng bị chọc giận đến mức nghẹn họng, tự nhiên cũng không tránh khỏi việc tranh luận với Hầu gia một trận.

 

Mà phu nhân càng cãi nhau với Hầu gia, Hầu gia lại càng hăng hái, đối với Lưu di nương lại càng thêm phần sủng ái.

 

Cứ lặp đi lặp lại như vậy khiến người ta khổ không lời nào tả xiết.

 

Trong cái phủ này, người chịu khổ vốn dĩ chỉ có một mình phu nhân, giờ đây ngay cả ta và Bích Tình cũng chẳng được yên ổn.

 

Ta dù có cẩn thận dè dặt đến mấy cũng cảm thấy ấm ức, nhưng ta chẳng dám làm gì, chỉ dám thầm cầu nguyện vào những đêm thanh vắng cho Lưu di nương mau ch.óng thất sủng.

 

Ông trời cũng thương xót ta, nhưng có lẽ do giọng ta nhỏ quá, ông trời nghe không rõ, nên đã trực tiếp để cho Lưu di nương c.h.ế.t luôn.

 

11

 

Tết Trung thu của một tháng trước.

 

Vì Lâm Hiển Tông đã dặn dò từ trước nên Diêu Nhược Phất đã thu xếp sửa soạn suốt mấy ngày, tổ chức một bữa tiệc Trung thu nho nhỏ vào buổi tối.

 

Ta và Bích Tình đã đến từ sớm, đi theo Diêu Nhược Phất bận rộn việc này việc nọ.

 

Nhưng đợi đến khi cơm canh đều đã bày lên bàn rồi mà Lâm Hiển Tông vẫn chưa tới.

 

Chúng ta vừa mệt vừa đói, nhưng Lâm Hiển Tông chưa có mặt nên cũng không dám nhập tiệc.

 

Gượng gạo nhẫn nhịn suốt nửa canh giờ, Lâm Hiển Tông mới thướt tha dắt theo Lưu di nương đến muộn.

 

Lưu di nương được sủng ái suốt một năm qua đã tròn trịa lên không ít, trông càng thêm xinh đẹp, quý phái.

 

Bích Tình nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng ta, răng suýt nữa thì nghiền nát vụn.

 

"Lát nữa muội nhất định phải ăn thêm mấy miếng thịt, ai cũng đừng cản muội."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta bĩu môi, nhỏ giọng đáp lại nàng ấy: "Chẳng ai cản muội đâu. Nhưng muội béo lên nhìn không đẹp bằng bây giờ đâu."

 

Ta nói lời thật lòng, Bích Tình chưa bao giờ bạc đãi bản thân mình, vóc dáng hiện tại của nàng ấy nhỏ nhắn tròn trịa, đáng yêu vô cùng, béo thêm nữa sẽ không đẹp mắt.

 

Bích Tình tức giận huých tay ta một cái: "Ngươi thuộc phe nào thế hả?"

 

Động tĩnh quá lớn khiến ngay cả Diêu Nhược Phất cũng nhận ra, nàng ấy lộ vẻ nghi hoặc nhìn sang.

 

Bích Tình lén lút giơ nắm đ.ấ.m về phía ta như để đe dọa.

 

Ta vội xua tay với Diêu Nhược Phất ra hiệu mình không sao, rồi lại dịch về phía nàng ấy vài bước để cách xa Bích Tình một chút.

 

Diêu Nhược Phất thấy chúng ta không có chuyện gì liền quay đầu đi, vừa vặn lúc này Hầu gia và Lưu di nương cũng đi tới gần.

 

Lưu di nương vừa đến đã cười ha hả tạ lỗi: "Xin lỗi chư vị, đều tại thân thể ta không ra sao, thành ra mới tới muộn thế này."

 

Nàng ta nói xong liền liếc nhìn Hầu gia một cái, dáng vẻ e thẹn ngập ngừng.

 

Thôi, tại sao đến muộn cũng chẳng cần hỏi nữa.

 

Lâm Hiển Tông lại phản ứng khác thường, không hề hùa theo lời Lưu di nương mà uể oải ra lệnh: "Khai tiệc đi."

 

Một câu thừa thãi hắn cũng lười nói.

 

Chúng ta không có tâm trí đâu mà đoán tâm tư của Lâm Hiển Tông, hắn vừa dứt lời "khai tiệc".

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Bích Tình liền kéo ta đến bàn cuối cùng, vừa ngồi xuống đã vội vàng nhét một viên thịt viên vào miệng.

 

Ta thì cẩn thận hơn, mắt cứ liếc nhìn về phía ghế chủ tọa, thấy Hầu gia và Phu nhân đều đã động đũa mới yên tâm ăn từng miếng nhỏ.

 

Trong lúc im lặng ăn đến lửng bụng, Lưu di nương ngồi ở ghế chủ tọa bỗng nhiên nôn khan một tiếng.

 

Ta còn chưa hiểu điều này có nghĩa là gì, Bích Tình đang ăn uống thả phanh bỗng dừng đũa, vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía chủ tọa.

 

"Không thể nào chứ?"

 

Ta nghi hoặc ngẩng đầu, đang định hỏi nàng ấy không thể nào cái gì.

 

Lưu di nương ngồi ở vị trí chủ tọa đột nhiên nói với Diêu Nhược Phất đang nhìn mình: "Phu nhân không cần lo lắng, thiếp thân đây là nghén rồi."

 

Nghén sao?

 

Có thai!

 

Nàng ta sao lại có t.h.a.i được? Nàng ta không uống canh tránh t.h.a.i sao?

 

12

 

Ai cũng biết, mỗi khi Hầu phủ nạp thêm một thiếp thất, Phu nhân đều sẽ cùng Hầu gia ước pháp tam chương.

 

Không được phép để sinh ra thứ trưởng t.ử hoặc thứ trưởng nữ.

 

Vì vậy, mấy người chúng ta từ khi bước qua cửa đã bắt đầu uống canh tránh t.h.a.i rồi.

 

Không biết Lưu di nương làm cách nào mà lại dỗ dành được Hầu gia cho ngừng canh tránh t.h.a.i của nàng ta.

 

Có thể thấy Diêu Nhược Phất cũng đang vừa kinh hãi vừa giận dữ.

 

Nàng ấy kìm nn cơn giận hỏi: "Đã tìm đại phu chẩn mạch chưa?"

 

Lưu di nương mỉm cười đáp: "Là Hầu gia đích thân mời thái y tới, vì thấy người bận rộn nên chưa kịp thông báo, người chắc sẽ không trách tội thiếp thân chứ?"