14
Sau mấy ngày mưa tầm tã, trời rốt cuộc cũng hửng nắng.
Lâm Hiển Tông và Diêu Nhược Phất vẫn chưa hòa hảo, nhưng Bích Tình thì đã không chịu nổi sự buồn chán nữa rồi.
Nàng ấy muốn kéo ta ra ngoài đi dạo: "Mưa liền tù tì mấy ngày nay, người ngợm sắp mốc meo cả rồi. Chúng ta không đi xa đâu, chỉ dạo loanh quanh trong viện thôi."
Ta lắc đầu từ chối, vào lúc dầu sôi lửa bỏng này, ta không muốn lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ta cũng khuyên Bích Tình đừng đi, hãy kiên nhẫn đợi thêm một thời gian nữa.
Cuối năm tiệc tùng nhiều, phu nhân cũng không thể mãi ngó lơ Hầu gia được.
Nhưng Bích Tình vốn là người hoạt bát hiếu động, việc phải ru rú trong viện suốt mấy tháng qua đã bào mòn chút kiên nhẫn cuối cùng của nàng ấy rồi.
Sau khi ra sức khuyên nhủ ta bất thành, nàng ấy giậm chân một cái rồi tự mình đi ra ngoài.
Nàng ấy đi rồi, vì rảnh rỗi không có việc gì làm, ta bèn ngồi thêu hoa dưới hành lang.
Làn gió hiu hiu không lạnh không nóng lướt qua, khiến lòng người cảm thấy thư thái dễ chịu.
Đúng lúc này, một nha hoàn bước vào, trông nàng ta vô cùng kích động, nhưng trong ánh mắt lại thoáng hiện vẻ sợ hãi.
Nàng ta rảo bước thật nhanh đến trước mặt ta, hạ thấp giọng nói: "Di nương, bên ngoài... bên ngoài đều đang đồn là Lưu di nương c.h.ế.t rồi."
Ta sững sờ, theo bản năng tự hỏi sao một mạng người lại có thể mất đi dễ dàng đến thế? Là giả thôi đúng không. Nhưng rồi nghĩ đến cha mình, ta lại cảm thấy không có gì là không thể xảy ra.
Đúng lúc này, một trận gió lạnh thổi qua, ta bỗng thấy lạnh thấu xương, khung thêu trên tay cũng rơi tuột xuống đất.
Nha hoàn thấy ta bị dọa sợ, vội vàng đỡ ta vào trong phòng.
Ta cảm thấy rất lạnh, thế nên nắm c.h.ặ.t t.a.y nha hoàn không buông, bảo nàng ta ngồi lại bồi ta một lát.
Sau khi bình tâm lại khoảng một khắc, ta mới cảm thấy hơi ấm khắp cơ thể dần quay trở lại.
Ta khàn giọng hỏi nha hoàn: "Có biết Lưu di nương c.h.ế.t như thế nào không?"
Nha hoàn mím môi, đáp: "Là bị đuối nước, lúc vớt lên thì đã tắt thở rồi."
"Ai vớt lên?"
"Hầu gia ạ."
Ta ngẩn ngơ một lát, cuối cùng lại hỏi nàng ta: "Lý di nương đã về chưa?"
Nha hoàn ngẫm nghĩ rồi nói: "Lúc nô tỳ đi qua, viện bên kia của nàng ấy vẫn đang đóng cửa, chắc là vẫn chưa về đâu ạ."
Ta gật đầu, bảo nàng ta đỡ ta lên giường: "Nếu có ai tìm ta, cứ nói là ta không được khỏe."
Nha hoàn gật đầu vâng lời.
15
Ngày hôm đó rốt cuộc ngủ không được an ổn cho lắm, lúc ta tỉnh dậy thì trời đã tối mịt.
Ngủ được một giấc, tinh thần quả nhiên tốt lên rất nhiều, ta lại bắt đầu có tâm trí để nghĩ ngợi lung tung.
Ta nghi ngờ Lưu di nương là do bị ta nguyền rủa mà c.h.ế.t.
Nàng ta đến đây đã gần một năm, trong phần lớn thời gian của năm nay, trước khi đi ngủ ta đều thầm cầu xin ông trời hãy để nàng ta sớm ngày thất sủng.
Ta không hề muốn hại người, thật sự đấy.
Ta càng nghĩ càng sợ hãi, càng sợ hãi lại càng muốn khóc, cuối cùng rúc sâu vào trong chăn khóc một trận rất lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong lòng thầm cầu xin nàng ta, ngàn vạn lần đừng đến tìm ta.
Cũng không biết nàng ta có nghe thấy hay không.
Đến nửa đêm, bên ngoài lại bắt đầu đổ mưa.
Chỉ có mưa chứ không có sấm chớp, ta bèn coi như nàng ta đã nghe thấy và đồng ý rồi.
Nghĩ thông suốt rồi, ta mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, tinh thần của ta khá tốt.
Vừa mới dùng xong bữa sáng, chủ viện đã sai nha hoàn đến thông báo bảo ta qua đó một chuyến.
Sửa soạn lại một chút, ta liền xuất phát.
Mới đi được vài bước, cửa viện bên cạnh bỗng mở ra, là Bích Tình đang dẫn theo nha hoàn của nàng ấy.
Nàng ấy nhìn thấy ta, liền rảo bước nhanh vài cái, áp sát lại gần bên ta.
Nhìn dáng vẻ của nàng ấy, vậy mà trông còn tiều tụy hơn cả ta.
Ta nhỏ giọng hỏi nàng ấy: "Nàng cũng sợ hãi sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ nàng cũng nguyền rủa cô ta rồi?"
Nàng ấy liếc ta một cái, nói: "Chỉ dựa vào nguyền rủa thì không c.h.ế.t được người đâu."
Ta biết nàng ấy lại đang thầm cười nhạo ta ngốc nghếch rồi, thế nên mím c.h.ặ.t môi, không thèm nói nữa.
16
Lúc chúng ta đến chủ viện, Lâm Hiển Tông cũng ở đó.
Vừa bước vào cửa, chân của Bích Tình liền run lên bần bật, suýt chút nữa thì đứng không vững, cũng may là ta đã kịp thời đỡ lấy nàng ấy một tay.
Ta dùng ánh mắt hỏi han, nàng ấy khẽ lắc đầu.
Chúng ta hành lễ thỉnh an Lâm Hiển Tông và Diêu Nhược Phất.
Lâm Hiển Tông mỉm cười cho chúng ta bình thân, trông tâm trạng của hắn có vẻ rất tốt.
Trái lại, sắc mặt của Diêu Nhược Phất lại vô cùng nặng nề.
Nàng ấy bảo chúng ta ngồi xuống, nói là có chuyện muốn nói với chúng ta.
Chúng ta vâng lời làm theo, ngay sau đó, Diêu Nhược Phất liền kể lại chuyện Lưu di nương cùng nha hoàn của nàng ta vô tình trượt chân ngã xuống nước vào ngày hôm qua cho chúng ta nghe.
"Linh đường của Lưu di nương được lập ngay tại viện trước kia nàng ta ở, các ngươi nếu muốn đến từ biệt nàng ta thì có thể qua đó nhìn một chút."
Chúng ta gật đầu vâng dạ.
Diêu Nhược Phất sau khi an ủi chúng ta vài câu thì liền cho chúng ta lui xuống.
Rời khỏi chủ viện, chúng ta trước tiên quay về tiểu viện để thay một bộ y phục màu tối giản dị.
Sau khi chuẩn bị thỏa đáng, chúng ta liền cùng nhau đi đến Tây viện để tế bái Lưu di nương.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Đây là lần đầu tiên chúng ta đặt chân đến Tây viện.
Vì chuyện xảy ra quá đột ngột, bài trí trong phòng cơ bản vẫn giữ nguyên, chỉ có điều khắp nơi đều đã treo đầy cờ vải trắng.
Hai cỗ quan tài được đặt ngay chính giữa gian nhà chính.
Bích Tình nhìn những món đồ nội thất hoa lệ tạm thời bị dời vào trong góc mà không khỏi tặc lưỡi: "Sủng thiếp đúng là khác biệt, cái gì cũng đều dùng thứ tốt nhất."
Ta kéo kéo cánh tay của Bích Tình, bảo nàng ấy đừng nói nữa, nghĩa t.ử là nghĩa tận.
Bích Tình hừ lạnh một tiếng, định bụng phản bác, nhưng lại e ngại oan hồn người c.h.ế.t vẫn chưa đi xa, thế nên liền ngậm c.h.ặ.t miệng không nói thêm gì nữa.