Sau khi thắp cho Lưu di nương một nén hương, Bích Tình liền liên tục hối thúc đòi rời đi.
"Nơi này cứ lạnh lẽo âm u thế nào ấy, ta sợ sẽ vướng phải thứ gì đó không sạch sẽ, chúng ta mau đi thôi."
Thế nhưng ta mới chỉ cầu xin có năm lần, chưa muốn đi nhanh như vậy, thế nên bèn vờ như không nghe thấy lời hối thúc của nàng ấy, tiếp tục thầm nhẩm trong lòng.
"Lưu di nương, phu nhân nói nàng là do ngoài ý muốn trượt chân ngã xuống nước, chắc hẳn không phải do ta nguyền rủa đâu. Nàng có oán hận gì thì ngàn vạn lần đừng tới tìm ta."
Nhẩm lại thêm năm lần nữa, ta mới mở mắt ra.
Ta thở phào một cái, tự cho rằng Lưu di nương hẳn là một người thấu tình đạt lý, sau khi nghe ta giải thích xong thì chắc sẽ không đến tìm ta nữa đâu.
Khúc mắc trong lòng được tháo gỡ, ta quay người gật đầu với Bích Tình: "Được rồi, chúng ta đi thôi."
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
"Được được, chúng ta mau đi thôi!"
Nói xong nàng ấy liền kéo phăng ta đi ra ngoài.
17
Đêm hôm đó trời lại đổ mưa, thế nhưng ta lại ngủ rất ngon.
Nhưng đến nửa đêm, một tiếng sét đ.á.n.h ngang trời lại đ.á.n.h thức ta dậy.
Còn chưa kịp nghĩ ngợi lung tung, ngoài viện bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập kịch liệt.
Tiểu nha hoàn chạy ra mở cửa xem là ai, lúc quay vào liền nói với ta người tới là Bích Tình.
"Nàng ấy có nói là chuyện gì không?"
Tiểu nha hoàn lắc đầu: "Dạ không, chỉ bảo là chuyện gấp."
Ta nghĩ ngợi một lát, bảo nha hoàn cho người vào.
Nha hoàn nhận lệnh lui ra.
Chẳng mấy chốc, ta liền thấy một bóng người như quỷ cái lao vào phòng.
Thấy nàng ấy lao thẳng về phía mình, ta sợ tới mức hét lên một tiếng.
Ả "quỷ cái" ấy bước vài bước lên giường, giày còn chẳng kịp cởi đã bịt c.h.ặ.t miệng ta.
"Đừng hét, cẩn thận bị người ta nghe thấy."
Là Bích Tình, ta thở phào nhẹ nhõm, nghi hoặc nhìn nàng ấy.
Lúc này lại một tiếng sấm vang lên, Bích Tình sợ tới mức run b.ắ.n lên, buông ta ra rồi chui tọt vào trong chăn.
Lúc này tiểu nha hoàn đóng cổng viện rồi đi vào.
"Di nương..."
Ta lắc đầu với nàng: "Không có gì, đóng kỹ cửa rồi ra ngoài đi."
Tiểu nha hoàn có chút lo lắng, do dự một lát rồi vẫn lui ra.
Đợi cửa đóng lại lần nữa, ta ghé tai lắng nghe một lát, xác định tiểu nha hoàn đã về phòng mình, bấy giờ mới lật chăn chui vào.
Ta ghé sát vào trước mặt Bích Tình, cẩn thận hỏi: "Bích Tình, muội làm sao vậy?"
Trong chăn rất tối, ta không nhìn rõ biểu cảm của nàng ấy, chỉ cảm thấy khắp người nàng ấy lạnh toát.
Nàng ấy thở hổn hển, ghé sát vào tai ta nói: "Lưu di nương không phải tự t.ử mà c.h.ế.t đâu."
Ta nghe không rõ, lại ghé sát hơn chút: "Cái gì cơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bích Tình bỗng nhiên túm c.h.ặ.t lấy ta, run giọng nói: "Là Hầu gia, chính Hầu gia đã đẩy Lưu di nương xuống hồ, dìm nàng ta dưới nước, sống sờ sờ dìm c.h.ế.t nàng ta."
Ta sợ tới mức hét lên một tiếng, chuyện mất mạng thế này sao muội ấy lại kể cho ta nghe cơ chứ!
Bích Tình lập tức bịt miệng ta lại: "Đừng hét, đừng hét!"
18
Sau khi bình tĩnh lại, ta và Bích Tình ôm lấy nhau run bần bật.
Muội ấy nhỏ giọng kể cho ta nghe chuyện xảy ra ngày hôm kia.
Hóa ra chiều hôm kia, muội ấy tự mình đi ra ngoài, vừa đi được một lúc thì bỗng nhiên thấy khát, bèn bảo nha hoàn thân cận quay về lấy bình nước.
Muội ấy tự mình đi về phía bờ hồ.
Còn chưa đến nơi thì đã nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m của Hồng Mai, nha hoàn của Lưu di nương.
Muội ấy vội vàng chạy tới vài bước, vừa vặn nhìn thấy Lâm Hiển Tông đang dìm Lưu di nương dưới nước, còn nha hoàn Hồng Mai của nàng ta thì đang giãy giụa ở vùng nước xa hơn.
Muội ấy sợ hãi, muốn chạy trốn, nhưng vừa quay người lại liền đ.â.m sầm vào một hộ vệ.
Nghĩ đến đây, Bích Tình bật khóc nức nở vì lo sợ: "Tên hộ vệ đó không nhận ra muội, muội liền thừa cơ chạy thoát. Thế nhưng muội rất sợ, vạn nhất hắn từng thấy muội rồi, chỉ là nhất thời quên mất thì sao? Vạn nhất có ngày hắn nhớ ra, đem chuyện này nói cho Hầu gia biết, muội phải... muội phải làm sao bây giờ?"
Nhìn muội ấy khóc, ta cũng khóc theo, vừa sụt sùi vừa an ủi: "Hầu gia không điều tra, tên hộ vệ kia có lẽ cũng chưa nói ra đâu, muội đừng... muội đừng sợ. Chỉ cần chúng ta không nói, người khác sẽ không biết đâu."
"Oaoaoa, Tú Tú, muội vẫn sợ lắm. Muội không muốn c.h.ế.t."
"Ta cũng sợ... Nếu... nếu muội bị bắt, ngàn vạn lần đừng nói là ta cũng biết nhé... hu hu hu."
Bích Tình hét lên: "Không, muội nhất định sẽ nói! Có c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t."
Ta khuyên không nổi muội ấy, đành phải cùng muội ấy ôm đầu khóc lớn.
Thầm cầu nguyện Lâm Hiển Tông sẽ mãi mãi không biết chuyện.
19
Sau khi Lưu di nương c.h.ế.t, Tây viện liền bỏ trống.
Lâm Hiển Tông không nạp thêm người phụ nữ nào vào phủ nữa, thậm chí ngay cả chỗ của ta và Bích Tình hắn cũng chẳng màng tới.
Kể từ khi Lưu di nương qua đời, Dao Nhược Phất dường như cũng nguôi giận, không còn chiến tranh lạnh với Lâm Hiển Tông nữa.
Trong phủ nhất thời khôi phục lại vẻ bình yên như ngày trước.
Hôm ấy trời tạnh mưa, ta nghĩ đã lâu không đến chủ viện thỉnh an, bèn hẹn Bích Tình cùng đi.
Lúc ta đến, Lâm Hiển Tông cũng ở đó, hai chúng ta vừa nhìn thấy hắn liền không hẹn mà cùng rùng mình một cái.
Hắn vốn dĩ đang có tâm trạng khá tốt, sắc mặt lập tức sa sầm xuống: "Ta đáng sợ đến thế sao?"
Dao Nhược Phất lườm hắn một cái, bảo chúng ta miễn lễ, lại sai nha hoàn ban tọa cho chúng ta.
Lâm Hiển Tông bị lườm một cái, vậy mà lại hết giận ngay, còn rất có nhã hứng nhàn nhã đung đưa cây quạt.
"Được rồi, các nàng có người che chở, chỉ có mình ta là cô gia quả nhân."
Dao Nhược Phất: "Hứ, chàng mà là cô gia quả nhân cái gì, ngồi đầy phòng này chẳng phải đều là nữ nhân của chàng sao."
Hai người họ lời qua tiếng lại, vậy mà lại ngang nhiên đấu khẩu ngay trước mặt chúng ta.
Bích Tình nháy mắt ra hiệu với ta, mấp máy môi hỏi: "Hầu gia và phu nhân từ bao giờ lại hòa thuận thế này?"
Ta lắc đầu, hòa thuận cái gì chứ, rõ ràng là phu nhân đang cố đè nén cảm xúc để diễn kịch với hắn thôi.
Ngồi một lát, chúng ta liền biết ý mà xin phép cáo lui.