Chuyện Thê Thiếp Hầu Phủ

Chương 9



23

 

Đến khi chúng ta tới tiền viện, Lâm Hiển Tông vừa vặn tra khảo xong.

 

Bích Tình và tên hộ vệ kia bị dây thừng trói c.h.ặ.t, đang quỳ rạp dưới đất. Nha hoàn của Bích Tình thì bị giẻ lau nhét đầy miệng, đang run lẩy bẩy quỳ ở một góc khác.

 

Sắc mặt Lâm Hiển Tông tối sầm, rút phắt một thanh kiếm ra định kết liễu mạng sống của hai người.

 

Dao Nhược Phất lớn tiếng gọi: "Kiếm hạ lưu nhân!"

 

Lâm Hiển Tông lăm lăm thanh kiếm nhìn sang, gương mặt tràn đầy vẻ thất vọng: "Nhược Phất, có phải trong mắt nàng ai ai cũng đều quan trọng hơn ta không? Nếm phải nỗi sỉ nhục lớn thế này, nàng còn muốn ta nương tay sao?"

 

Dao Nhược Phất rảo bước đến trước mặt hắn, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Có lẽ là có hiểu lầm gì đó chăng. Lý di nương xưa nay vốn rụt rè cẩn trọng, sao có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo nhường này?"

 

Lâm Hiển Tông cười lạnh: "Nhân chứng vật chứng đều rõ ràng, sao có thể là hiểu lầm được. Nàng chính là không tin tưởng ta, ta có làm gì thì trong mắt nàng cũng đều là sai trái. Dao Nhược Phất, rốt cuộc ta đã làm sai điều gì mà nàng phải đối xử với ta như vậy?"

 

Dao Nhược Phất cẩn trọng nói: "Hầu gia, chàng đã từng hứa với thiếp là sẽ không tùy tiện g.i.ế.c người nữa mà."

 

Lâm Hiển Tông đăm đăm nhìn Dao Nhược Phất một hồi lâu, thở hắt ra một hơi, chậm rãi nói: "Phải, ta từng hứa với nàng."

 

Dao Nhược Phất thở phào nhẹ nhõm, giơ tay dắt lấy hắn: "Chúng ta đi về trước đã, đem mấy người này giam lỏng lại, đợi vài ngày nữa rồi tra hỏi kỹ càng. Nếu chuyện này là thật, muốn đ.á.n.h muốn g.i.ế.c thế nào, thiếp tuyệt không một lời oán thán."

 

Lâm Hiển Tông thuận theo lực kéo của Dao Nhược Phất xoay người đi, ta thấy hắn không còn gào thét đòi g.i.ế.c người nữa thì cũng lén thở phào nhẹ nhõm.

 

Thế nhưng ngụm khí ấy vừa mới nhẹ hẫng ra, Lâm Hiển Tông đột nhiên xoay phắt người lại phát tác, hắn đ.â.m một kiếm thẳng về phía Bích Tình đang quỳ trên đất.

 

"Hôm nay g.i.ế.c xong hai đứa này, ta sẽ không g.i.ế.c nữa!"

 

Tên hộ vệ kia mắt sắc tay nhanh, lách người một cái liền chắn ngay trước mặt muội ấy.

 

Thế nhưng Lâm Hiển Tông đã dùng hết toàn lực, thanh kiếm ấy đ.â.m một phát xuyên qua cả hai người.

 

Ta không kìm được hét lên một tiếng thất thanh, Dao Nhược Phất ngoảnh đầu lại, nhìn thấy cảnh tượng m.á.u me đầm đìa này liền lập tức ngất lịm đi.

 

Lâm Hiển Tông vốn đã rút kiếm định đ.â.m tiếp, thấy Dao Nhược Phất ngất xỉu thì chẳng còn tâm trí đâu mà màng tới nữa.

 

Hắn vứt phắt thanh kiếm xuống, bế thốc Dao Nhược Phất chạy thẳng về hậu viện, vừa đi vừa gào lên: "Truyền thái y!"

 

Một đám người trùng trùng điệp điệp lũ lượt kéo đi theo.

 

Ta né tránh đám đông, lao sụp xuống đất kiểm tra vết thương của Bích Tình.

 

Vết thương của tên hộ vệ nằm ngay trước n.g.ự.c, hắn giãy giụa một lát liền tắt thở.

 

Bích Tình vẫn còn một hơi tàn, ta vội rút giẻ lau nhét trong miệng muội ấy ra để muội ấy dễ thở, lại rút khăn tay bịt c.h.ặ.t vết thương trước n.g.ự.c muội ấy.

 

Nha hoàn quỳ bên cạnh cũng run rẩy ghé vào giúp một tay, miệng không ngừng lắp bắp xin lỗi: "Di nương, xin lỗi người, nô tì không phải cố ý đâu, nhưng nếu nô tì không nói ra, người c.h.ế.t sẽ là nô tì mất."

 

Khóe miệng Bích Tình đầy m.á.u, vậy mà vẫn không quên mắng nàng ta một câu: "Cút! Giả tạo gớm ghiếc cho ai xem chứ!"

 

Ta nhìn dòng m.á.u tươi không ngừng tuôn ra từ miệng muội ấy, vội bảo muội ấy đừng nói chuyện nữa, rồi quát tiểu nha hoàn mau chạy ra ngoài tìm đại phu.

 

Tiểu nha hoàn quẹt nước mắt, ngoan ngoãn vội vã chạy đi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đợi mọi người đi hết rồi, Bích Tình yếu ớt nắm lấy tay ta, bảo ta đừng tốn công vô ích nữa.

 

"Hộ vệ đã c.h.ế.t rồi, muội cũng chẳng muốn sống nữa."

 

"Nhưng ta không muốn muội c.h.ế.t, Bích Tình, ta sợ lắm."

 

Bích Tình nhìn ta, hốc mắt vừa có m.á.u vừa có nước mắt, muội ấy bảo ta cúi đầu xuống, có lời muốn dặn dò.

 

Ta ghé tai sát miệng muội ấy, chỉ nghe thấy Bích Tình thều thào nói nhỏ: "Chúng muội có gửi một thứ ở tiệm may Vân Nương bên ngoại thành phía Tây... vẫn chưa... vẫn chưa kịp đi lấy thì đã bị bắt rồi, tỷ hãy đi lấy nó đi."

 

"Đó là một món đồ vô cùng quan trọng, nếu tỷ không đi lấy, muội có làm quỷ cũng không tha cho tỷ đâu!"

 

Nói xong câu này, Bích Tình liền ộc ra những ngụm m.á.u lớn.

 

Ta nhìn vào mắt muội ấy, không ngừng gật đầu: "Được, được, ta hứa với muội."

 

Thấy ta đã đồng ý, Bích Tình mới nhắm mắt lại, một lát sau liền tắt thở.

 

24

 

Bích Tình c.h.ế.t rồi, t.h.i t.h.ể bị ném ra bãi tha ma.

 

Ngày nào ta cũng gặp ác mộng, mơ thấy Bích Tình bảo ta đi nhặt xác cho muội ấy.

 

Nhưng từ sau hôm Dao Nhược Phất ngất xỉu, được thái y chẩn ra mạch tượng có thai, mấy ngày qua đều nằm trên giường tịnh dưỡng.

 

Lâm Hiển Tông ngay cả triều cũng không lên, ngày ngày túc trực bên viện chính, ta cũng không tiện qua làm phiền.

 

Ta đợi thêm vài ngày, hôm ấy nghe nha hoàn nói nhìn thấy Hầu gia đã ra tiền viện, bèn vội vàng thu xếp qua viện chính.

 

Dao Nhược Phất thấy ta đến, dường như đã biết rõ mục đích của ta.

 

Nàng ấy đưa cho ta một túi bạc và một tấm eo bài.

 

"Một mình ngươi không làm được đâu, hãy thuê vài người cùng đi."

 

Ta dập đầu tạ ơn, Dao Nhược Phất phất phất tay, bảo ta tự lui xuống.

 

Tuy có eo bài của phu nhân, nhưng trong phủ có quy củ, di nương không được tự ý ra ngoài một mình, thế nên ta liền dẫn theo cả nha hoàn.

 

Đến khi ta vội vã tới bãi tha ma, lại không hề nhìn thấy t.h.i t.h.ể của Bích Tình và hộ vệ kia đâu.

 

Ta đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, có chút hoang mang luống cuống, t.h.i t.h.ể sao lại không cánh mà bay thế này?

 

Chắc là có người thấy cặp uyên ương khốn khổ này đáng thương nên đã nảy lòng từ bi chôn cất giúp rồi chăng.

 

Nghĩ lại thì từ vài ngày trước Bích Tình quả thực không còn báo mộng nữa, càng nghĩ ta càng cảm thấy chuyện đúng là như vậy.

 

Thế nên ta đành dẫn nha hoàn quay người rời đi.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Ta không hồi phủ ngay mà đi dạo một vòng quanh khu Tây ngoại thành.

 

Ta cũng đã nhìn thấy tiệm may của Vân nương mà Bích Tình từng nhắc tới, trong tiệm chỉ có một bà chủ có dung mạo thanh tú.

 

Liếc nhìn tiểu nha hoàn bên cạnh, ta không mạo muội bước vào, chuyện này vẫn cần phải cẩn trọng hơn mới được.