20
Lúc đi ngang qua hồ nước nhỏ, chúng ta vô thức tăng nhanh bước chân.
Vừa đi qua góc cua, đột nhiên có người từ phía sau gọi chúng ta.
"Xin hai vị di nương dừng bước!"
Bích Tình nghe thấy giọng nói này thì thân hình cứng đờ, ngay sau đó kéo tuột ta chạy thật nhanh.
Ta tràn đầy nghi hoặc: "Bích Tình... có chuyện gì thế?"
Bích Tình không hé răng nửa lời, chỉ tái mét mặt mày kéo ta đi phăng phăng.
Hai tiểu nha hoàn cứ đuổi theo phía sau: "Di nương, đi chậm một chút, chậm một chút ạ."
Đợi đến khi về tới viện của ta, Bích Tình đóng sầm cổng viện lại mới nói: "Là hắn!"
"Ai cơ?"
"Tên hộ vệ đó."
Ta phát khóc, chất vấn muội ấy tại sao không về viện của mình mà lại chạy sang chỗ ta.
Muội ấy lấy khăn tay lau lau mặt, vô cùng bình thản nói: "Muội nói rồi, có c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t."
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Ta tức đến mức đẩy mạnh muội ấy một cái, rồi quay người vào phòng khóc tiếp.
21
Sau khi Bích Tình bị nhận ra, ta sợ đến phát khiếp, ngày nào cũng gặp ác mộng.
Ngược lại, Bích Tình lại tỏ ra vô cùng bình thản, còn thường xuyên nghênh ngang đi ra ngoài.
Giống như hoàn toàn không hề bận tâm đến sống c.h.ế.t của chính mình.
Ta vừa có chút oán hận muội ấy, lại vừa có chút ngưỡng mộ muội ấy.
Ta đang sợ hãi chờ c.h.ế.t, còn muội ấy lại bình tĩnh chờ c.h.ế.t, ta nên học tập muội ấy mới phải.
Nghĩ kỹ lại cuộc đời mình từ trước đến nay, cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến, chỉ hy vọng đến lúc phải c.h.ế.t thì có thể c.h.ế.t nhanh một chút.
Nghĩ thông suốt được điều này, ta cũng không còn sợ hãi nữa.
Ta an tâm thu mình trong viện nhỏ, mỗi ngày nếu không thêu hoa thì cũng là thêu hoa.
Bích Tình không đến tìm ta, ta đến cửa viện cũng chẳng thèm bước ra.
Yên bình trôi qua hơn một tháng, Bích Tình đột nhiên đến tìm ta.
Ánh mắt muội ấy mang theo nét u sầu, nói: "Tú Tú, muội phải đi rồi."
Nước mắt ta lập tức tuôn rơi: "Hầu gia phát hiện rồi sao? Đừng sợ, ta đi cùng muội."
Bích Tình "phụt" một tiếng bật cười: "Không phải."
Muội ấy lén lút nói với ta rằng muội ấy sắp bỏ trốn.
Ta càng khóc t.h.ả.m hơn, chuyện này thì khác gì đi vào chỗ c.h.ế.t đâu, muội ấy có một mình thì bỏ trốn kiểu gì?
Bích Tình lau nước mắt cho ta, bảo không phải một mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tên hộ vệ gọi muội lại hôm đó tỷ còn nhớ chứ? Thật ra hắn đã sớm biết muội là ai rồi. Đêm hôm đó hắn tìm tới viện của muội, bảo muội đừng lo lắng, hắn sẽ không tiết lộ chuyện đã nhìn thấy ngày hôm đó đâu, bảo muội đừng sợ hãi như thế nữa."
Nói đến đây, muội ấy mỉm cười: "Nhưng muội không yên tâm, thế là đã nhiều lần đi dò xét hắn. Bọn muội tiếp xúc nhiều rồi cũng dần dần nảy sinh tình cảm với nhau. Muội muốn đi cùng hắn, Tú Tú à, ngày tháng ở trong Hầu phủ này muội một ngày cũng không sống nổi nữa rồi."
Ta khuyên nhủ muội ấy: "Bích Tình, muội ngốc quá, muội mới quen hắn bao lâu chứ."
Bích Tình lắc đầu bảo ta không hiểu: "Tỷ chưa từng gặp được một người như vậy đâu, nếu gặp rồi, biết đâu tỷ còn điên cuồng hơn cả muội ấy chứ."
Ta lắc đầu, không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Ta còn muốn khuyên muội ấy nghĩ cho kỹ, xem như tên hộ vệ kia không nói ra thì chúng ta ở lại Hầu phủ vẫn an toàn.
Thế nhưng Bích Tình không nghe, muội ấy hoàn toàn chìm đắm trong giấc mộng đẹp.
Cuối cùng muội ấy nói với ta, hộ vệ kia đã sắp xếp thỏa đáng cả rồi, ngày muội ấy rời đi có lẽ chính là mấy ngày tới.
Ta thấy khuyên không được thì cũng chẳng nói thêm nữa, ta nghĩ Bích Tình thông minh hơn ta, muội ấy tự biết mình đang làm gì.
Ta lục tìm số tiền tích cóp được mấy năm nay, đưa hết cho muội ấy: "Ta chẳng có gì để tặng muội cả, chỗ này muội cứ cầm lấy đi."
Bích Tình biết ta ở trong phủ không thiếu thứ gì, bèn nhận lấy tiền.
Muội ấy ôm lấy ta, bảo: "Tỷ yên tâm, đợi qua vài năm nữa, khi người ở đây đều quên mất muội rồi, muội sẽ quay lại. Nếu tỷ sống không tốt, muội sẽ đến 'trộm' tỷ đi."
Ta gật gật đầu: "Vậy muội nhất định không được quên đấy."
22
Sau ngày biệt ly đó, Bích Tình nói sợ chuyện bỏ trốn của mình sẽ liên lụy đến ta, nên không tới gặp ta nữa.
Cho nên mãi đến ngày muội ấy rời đi, ta đều không được gặp lại muội ấy nữa.
Càng gần đến ngày hẹn, tâm thần ta lại càng bất an, luôn cảm giác sắp có chuyện đại sự xảy ra.
Ta hiểu rõ mình đang lo lắng cho Bích Tình, nhưng để tự bảo vệ mình, ta không thể biểu lộ ra việc mình đã biết trước chuyện Bích Tình sẽ bỏ trốn.
Ta cố hết sức trấn an bản thân, vẫn ngồi dưới hành lang thêu thùa như mọi khi.
Trong phủ không xảy ra chuyện gì, lòng ta cũng dần lắng xuống.
Hôm ấy nha hoàn nhận cơm trưa mang về, nàng lấy làm lạ nói: "Di nương, sao viện bên cạnh hai ngày nay không thấy mở cửa vậy ạ, cũng chẳng thấy nha hoàn bên đó ra nhận cơm nước gì cả. Bên nhà bếp còn hỏi thăm nữa kìa."
Ta giả vờ không vui, bày ra bộ dạng như đang mâu thuẫn với phòng bên cạnh mà nói: "Ta không biết, chuyện của người khác chúng ta bớt xen vào đi."
Tiểu nha hoàn thấy ta không vui liền không nói nữa.
Đã hai ngày rồi mà trong phủ vẫn chưa phát giác, ta cứ ngỡ Bích Tình đã thuận lợi trốn thoát.
Nhưng đến buổi chiều, tiểu nha hoàn bỗng nhiên hoảng hốt chạy xộc vào viện.
Nàng vội vã hớt hải nói: "Di nương, hôm nay Hầu gia về phủ, bắt từ bên ngoài về một nam một nữ! Người nữ chính là Lý di nương, Hầu gia bảo hai người họ tư bôn, hiện tại đang tra khảo ở tiền viện kìa!"
Ta nghe xong lập tức đứng phắt dậy, lo lắng khôn cùng chạy ra ngoài, đi được vài bước thì sực nghĩ mình có đến đó cũng vô dụng, bèn chuyển hướng chạy sang chủ viện.
Khi sắp đến chủ viện, vừa vặn nhìn thấy Dao Nhược Phất đang dẫn người đi ra.
Ta "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt nàng ấy: "Phu nhân, cầu xin người cứu cứu Bích Tình."
Dao Nhược Phất bảo ta đứng lên, rồi bảo đi theo nàng ấy.
Ta hiểu phu nhân chắc chắn cũng đã nhận được tin tức, lập tức đi theo nàng ấy tới tiền viện.