Cô Gái Nổi Loạn Đứng Nhất Khối

Chương 8



 

Một tuần trước khi kỳ thi đại học diễn ra, chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi quán nét lúc đêm muộn.

 

Ánh đèn đường kéo dài chiếc bóng của năm đứa chúng tôi ra thật dài thật dài, chồng chéo lên nhau tạo thành một khối gắn kết khăng khít không thể tách rời.

 

Anh Long hét lớn một tiếng đầy sảng khoái:

 

“Đợi thi xong xuôi, tôi sẽ bao trọn gói mời cả nhà đi ăn lẩu một bữa ra trò!"

 

60

 

Đêm công bố điểm thi đại học, nhóm chat của Bang Làm Bài Tập suýt chút nữa là nổ tung vì lượng tin nhắn quá tải.

 

Tám giờ tối, tôi vừa mới tắm rửa sạch sẽ bước ra khỏi phòng tắm thì màn hình điện thoại đã dày đặc những thông báo tin nhắn mới hiện lên liên tục.

 

Anh Long hét lớn một câu trong nhóm:

 

“Tra được điểm rồi tra được điểm rồi các bác ơi!!!

 

Mau ch.óng gọi video đi nào!!!

 

Tất cả mở video lên để báo điểm đi!!!"

 

Tên đàn em A là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí hồi hộp:

 

“Em... thi được 571 điểm ạ."

 

Không khí bỗng im lặng mất một giây.

 

Và rồi anh Long là người đầu tiên hét lớn lên:

 

“Vỗ tay nhiệt liệt chúc mừng đàn em nào!!!!"

 

Tên đàn em B liền tiếp lời hét lên ngay sau đó:

 

“Em được 583 điểm!!!"

 

Tiếng reo hò phấn khích lại tiếp tục bùng nổ thêm một hồi vang dội nữa.

 

Anh Long phấn khích đến mức đập mạnh xuống bàn rầm rầm, đập đến mức chiếc điện thoại đang dựng cũng bị đổ bộp xuống, trên màn hình chỉ còn nhìn thấy mỗi cái trần nhà.

 

Anh Long dựng lại điện thoại cho ngay ngắn, khẽ tằng hắng một cái để lấy lại giọng, biểu cảm trên mặt đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc chỉnh tề.

 

Gã nhìn nhìn tôi qua màn hình:

 

“Em...

 

được 591 điểm."

 

Toàn bộ nhóm chat bỗng chốc im lặng như tờ suốt hai giây liền.

 

Và rồi tên đàn em A và đàn em B cùng lúc hét lên ch.ói tai:

 

“Anh Long ơi anh được 591 điểm thật á???

 

Hồi lớp mười một anh mới được có 280 điểm thôi mà!!!"

 

Vành mắt anh Long đỏ hoe:

 

“Chuyện, không nhìn xem anh mày là đi theo ai lăn lộn sao?"

 

Tạ Lâm suốt từ nãy đến giờ vẫn im lặng không nói câu nào.

 

61

 

Thấy tất cả mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt về phía mình qua màn hình, lúc này cậu ta mới ra vẻ thong dong tự tại mở miệng nói một câu:

 

“665 điểm."

 

Lại là một khoảng lặng im phăng phắc.

 

Anh Long là người đầu tiên phản ứng lại được:

 

“665 điểm!!!

 

Tạ Lâm ơi là Tạ Lâm mày có phải là người nữa không hả!!!"

 

Đàn em A:

 

“Anh Lâm nhà mình đúng là biết giấu nghề thật đấy, thi được điểm cao ch.ót vót thế kia mà lại có thể nhẫn nhịn không thèm khoe khoang từ nãy đến giờ!!!!"

 

“Môn tiếng Anh được 141 điểm," Cậu ta thản nhiên nói,

 

“Phát huy phong độ cũng bình thường thôi."

 

“Thế mà còn bảo là bình thường á???"

 

Giọng của tên đàn em B như muốn lạc đi vì kinh ngạc,

 

“Hồi trước môn tiếng Anh của anh được có chín điểm thôi đấy!!!

 

Chín điểm!!!

 

Thế mà giờ anh bảo với em là bình thường á???"

 

Khóe miệng Tạ Lâm khẽ nhếch lên một nụ cười đầy đắc ý.

 

Và rồi đến lượt tôi.

 

Bốn con người cùng lúc nín thở im lặng, bốn cặp mắt dính c.h.ặ.t vào màn hình không rời một giây.

 

Anh Long căng thẳng đến mức nín thở, tên đàn em A ở đầu dây bên kia thì hai tay chắp trước ng/ực làm điệu bộ cầu nguyện như đang khấn vái thần linh vậy.

 

62

 

“713 điểm."

 

Tôi nhẹ nhàng nói.

 

Im lặng.

 

Và rồi nhóm chat hoàn toàn nổ tung đúng nghĩa đen.

 

Anh Long từ trên ghế nhảy dựng lên cao, nhảy cao đến mức phần đầu lọt thỏm ra ngoài khung hình camera, chỉ còn lộ ra mỗi cái cằm.

 

Tên đàn em A trực tiếp giơ điện thoại lên cao quá đầu rồi chạy vòng quanh phòng ầm ầm.

 

Màn hình video của tên đàn em B bắt đầu rung lắc một cách dữ dội kịch liệt, kèm theo đó là tiếng hét thất thanh “A a a a a" vang lên ở phần âm thanh nền cùng với tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch.

 

Bản thân tôi vốn dĩ đang vô cùng bình tĩnh, thế nhưng bị bầu không khí phấn khích của bọn họ lây lan sang cũng khiến tôi không kìm được mà toe toét miệng cười đến tận mang tai.

 

Điện thoại bỗng đổ chuông báo có cuộc gọi đến.

 

— Là Tạ Lâm gọi trực tiếp.

 

Chất giọng lười nhác quen thuộc của cậu ta truyền qua đầu dây bên kia:

 

“Chúc mừng nhé, thủ khoa toàn thành phố."

 

Tôi:

 

“Cậu bị hâm à?

 

Chẳng phải đang mở cuộc gọi video nhóm đó sao?"

 

Cậu ta khẽ cười:

 

“Thì đã sao nào?

 

Tôi cứ thích gọi điện thoại riêng để chúc mừng một mình cậu đấy."

 

63

 

Sau khi sự việc được lan truyền rộng rãi ra ngoài, bởi vì tôi không chỉ tự mình giành được danh hiệu thủ khoa toàn thành phố mà còn xuất sắc dẫn dắt đồng đội tạo nên kỳ tích một người đỗ trường top 985 và ba người đỗ trường top 211, thành tích quá đỗi huy hoàng bạt mạng.

 

Các phóng viên báo đài ùn ùn kéo đến tận nhà tôi để phỏng vấn bố mẹ tôi về bí quyết nuôi dạy con cái thành tài.

 

Ban đầu tôi còn lo lắng bố tôi sẽ bị khớp khi đứng trước ống kính máy quay, nhưng thực tế đã chứng minh là tôi đã lo lắng thái quá rồi.

 

Ông đặc biệt diện lên mình bộ cánh kinh điển làm nên thương hiệu của mình — áo sơ mi hoa hòe hoa sói, quần bò bó phối với giày lười, mái tóc được chải chuốt bóng mượt vuốt ngược ra sau.

 

Đối diện với ống kính máy quay, trước tiên ông múa một bài múa quạt vô cùng điệu nghệ đúng chuẩn phong cách dân chơi.

 

Sau đó bày ra vẻ mặt vô cùng chân thành dõng dạc nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Nuôi dạy con cái cái thứ này mà cũng cần phải nghiên cứu sao?

 

Đứa trẻ không phải là tự khắc sẽ thành tài đó sao?

 

Con cái nhà các vị không phải thế à?"

 

“Cái đứa nhỏ này nhà tôi cũng may là từ nhỏ đã có tôi đứng ra ngăn cản không cho nó học hành quá nhiều rồi đấy, chứ nếu không thì không biết nó còn thi được bao nhiêu điểm nữa cơ chứ!!"

 

64

 

Buổi tiệc liên hoan chia tay của lớp sau kỳ thi đại học, Tạ Lâm đã không thể đến tham dự được.

 

Hôm nay trùng hợp cũng là ngày tổ chức tiệc mừng đỗ đạt của cậu ta nên không thể dứt ra được.

 

Địa điểm liên hoan được ấn định tại quán lẩu quen thuộc nằm ngay gần trường học.

 

Ông chủ quán vốn đã nhẵn mặt đám tụi tôi từ lâu, vừa nhìn thấy chúng tôi bước vào liền xởi lởi tặng thêm cho hai đĩa thịt cừu tươi ngon.

 

“Chúc các cháu tương lai rộng mở, tiền đồ xán lạn nhé."

 

Ông chủ quán hồ hởi nói.

 

Toàn lớp có hơn năm mươi con người, ngồi chật kín cả không gian quán lẩu.

 

Những người bạn học ngày thường vốn chẳng mấy khi trò chuyện cùng nhau giờ đây cũng bắt đầu nâng ly chúc tụng qua lại, giống như muốn đem tất cả những lời chưa kịp nói suốt ba năm học cấp ba trút hết ra trong một tối hôm nay vậy.

 

Tôi bị mọi người chuốc cho uống khá nhiều rượu.

 

“Thủ khoa ơi!

 

Kính bạn một ly nào!"

 

“Giang Chanh à!

 

Sau này có phát đạt giàu sang thì đừng có quên đám bạn học cũ này nhé!"

 

“Nào nào nào, ly này nhất định phải cạn sạch đấy nhé —"

 

Anh Long ngồi ngay bên cạnh tôi, ra sức đỡ đòn uống thay cho tôi nhiệt tình.

 

“Ấy kìa mấy cái bác này thôi vừa vừa phai phải thôi chứ, cậu ấy không uống được nhiều thế đâu —"

 

65

 

Thế nhưng màn đỡ rượu của gã cũng chẳng thấm tháp vào đâu so với số lượng người đông đảo.

 

Người đông như trẩy hội, hết đợt này đến đợt khác cứ thế ùn ùn kéo đến như sóng sau xô sóng trước vậy.

 

Anh Long về sau cũng không còn tâm trí đâu mà để mắt đến tôi nữa, bản thân gã cũng bị mọi người quay cho chuốc cho mười mấy vòng liền rồi.

 

Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng choáng váng, tôi chống tay xuống bàn rồi loạng choạng đứng dậy.

 

“Đại ca đi đâu thế ạ?"

 

Anh Long lên tiếng hỏi tôi.

 

“Ra ngoài hóng gió chút cho tỉnh người."

 

Tôi nghe thấy tiếng mình đáp lại một câu như vậy, rồi lảo đảo bước chân đi ra phía ngoài cửa quán.

 

Bước chân có phần không được vững vàng cho lắm.

 

66

 

Khi luồng gió đêm mát rượi thổi qua trước cửa nhà hàng, đầu óc tôi cuối cùng cũng tìm lại được vài phần tỉnh táo.

 

Nhưng cũng chỉ là một chút ít ỏi mà thôi.

 

Ánh đèn đường chiếu rọi sáng rực, sáng đến mức có chút ch.ói mắt.

 

Tôi nheo mắt lại, tựa lưng vào chiếc cột lớn ngay trước cửa ra vào, hít một hơi thật sâu để điều hòa lại nhịp thở.

 

Trong không khí tràn ngập mùi hương đặc trưng của đêm mùa hè —

 

Mùi mặt đường nhựa bốc hơi nóng hầm hập, mùi khói nghi ngút từ những quán đồ nướng từ đằng xa vọng lại, và cả mùi hương hoa dành dành thoang thoảng bay ra từ khu vườn nhà ai đó nữa.

 

Và rồi tôi nhìn thấy Tạ Lâm.

 

Cậu ta đang đứng ngay dưới cột đèn đường, diện trên mình một chiếc áo sơ mi màu đen lịch lãm, phần ống tay áo được xắn lên gọn gàng đến tận khuỷu tay.

 

Trông đẹp trai đến mức có chút siêu thực không giống đời thực chút nào.

 

Khi nhìn thấy tôi bước ra, đôi lông mày của cậu ta khẽ cau lại một chút.

 

“Cậu đã uống bao nhiêu rượu rồi thế?"

 

67

 

Giọng điệu của cậu ta nghe có vẻ như đang có chút hờn giận vậy.

 

Tôi rất muốn lên tiếng trả lời câu hỏi của cậu ta, thế nhưng cái miệng của tôi lúc này lại có chút không chịu nghe theo sự điều khiển của não bộ nữa rồi.

 

Đến cả đôi chân cũng có chút không chịu nghe lời nữa.

 

Tôi tiến lên phía trước một bước, hai đầu gối bỗng nhiên mềm nhũn ra, cả cơ thể cứ thế mất đà ngã nhào về phía trước.

 

Cậu ta đã kịp thời đưa tay ra đỡ lấy tôi.

 

Cánh tay rắn rỏi của cậu ta vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng của tôi, một bàn tay khác siết c.h.ặ.t lấy eo tôi để giữ cho cả cơ thể tôi không bị ngã khuỵu xuống đất.

 

Gương mặt tôi đập thẳng vào vòm ng/ực vững chãi của cậu ta, ngửi thấy trên người cậu ta có một mùi hương gỗ thông thoang thoảng dịu nhẹ.

 

Cái tên nhóc thối tha này, lại còn bày đặt xịt cả nước hoa nữa cơ đấy.

 

Chải chuốt bảnh bao thế này là để cho ai ngắm đây hả?

 

Cơ thể cậu ta tỏa ra hơi nhiệt nóng hổi, xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh truyền thẳng sang người tôi, khiến đầu óc tôi càng thêm phần choáng váng say sẩm.

 

Tôi mơ màng ngước đầu lên nhìn cậu ta.

 

“Sao cậu lại ở đây thế này?

 

Chẳng phải hôm nay là tiệc mừng đỗ đạt của cậu sao?"

 

68

 

Gương mặt cậu ta ghé sát ngay sát sạt trước mặt tôi.

 

Cậu ta cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào tôi đang nằm gọn lỏn trong vòng tay của mình.

 

“Đối thủ cạnh tranh nặng ký quá," Cậu ta nói,

 

“Nếu không đến đây xem tình hình thì tôi sợ mình sẽ bị thua cuộc mất thôi."

 

Tôi ngốc nghếch nhìn cậu ta đầy thắc mắc.

 

“Ai cơ?

 

Chẳng phải kỳ thi đại học đã kết thúc tốt đẹp rồi sao?"

 

Cậu ta đột nhiên bật cười thành tiếng.

 

Hàng lông mi dài khẽ chớp chớp dưới ánh đèn đường lấp lánh.

 

“Cậu cũng có những lúc ngốc nghếch đáng yêu thế này cơ đấy."

 

Tôi cũng nhìn cậu ta rồi cười toe toét theo.

 

Cậu ta cười lên trông thực sự vô cùng đẹp trai, đẹp đến mức tôi không kìm lòng được mà giơ bàn tay lên vuốt ve khuôn mặt cậu ta.

 

“Cậu trông đẹp trai thật đấy."

 

69

 

Yết hầu của cậu ta đột nhiên trượt lên trượt xuống một cái đầy mạnh mẽ.

 

“Giang Chanh."

 

Giọng nói của cậu ta bỗng trầm xuống hẳn, trầm đến mức giống như được phát ra từ tận sâu trong cổ họng vậy,

 

9.