“Cậu đừng có làm cái bộ dạng này trước mặt tôi, tôi sợ mình sẽ không kìm chế nổi mất."
“Không kìm chế nổi cái gì cơ?"
Tôi nghe thấy tiếng mình lên tiếng hỏi lại một câu như vậy.
Giọng điệu mềm mỏng nũng nịu đến mức chính bản thân tôi nghe xong cũng phải giật mình vì không giống mình ngày thường chút nào.
Cậu ta nhìn thẳng vào đôi mắt tôi.
Ánh mắt từ đôi mắt tôi chậm rãi di chuyển xuống dưới rồi dừng lại vững vàng ngay trên bờ môi tôi không rời.
“Không kìm chế nổi ham muốn muốn được hôn cậu."
70
Trái tim tôi bỗng chốc lỡ mất một nhịp đập.
Tôi nhìn cậu ta.
Nhìn vào bờ môi đỏ mọng quyến rũ kia của cậu ta.
Đột nhiên trong lòng cũng dâng lên một cảm giác tương tự.
Thực sự vô cùng muốn hôn.
Và rồi cái miệng của tôi đã nhanh nhảu hành động trước khi đại não kịp đưa ra mệnh lệnh.
“Vậy thì việc gì phải nhẫn nhịn làm gì cho mệt nữa."
“Thật là trùng hợp quá, tôi lúc này cũng đang vô cùng muốn hôn cậu đây."
71
Lời còn chưa kịp dứt câu.
Nụ hôn của cậu ta đã chuẩn xác rơi xuống bờ môi tôi.
Cậu ta hôn một cách vô cùng chậm rãi, từ tốn, giống như lần đầu tiên trong đời được nếm thử một viên kẹo ngọt ngào vậy, loay hoay không biết nên bắt đầu thưởng thức từ đâu cho đúng điệu.
Trước tiên là khẽ chạm nhẹ một cái vào bên khóe miệng, rồi đến bờ môi trên, và cuối cùng mới là một nụ hôn trọn vẹn bao phủ lấy toàn bộ bờ môi tôi.
Và rồi, nụ hôn dần chuyển từ sự thử dò dẫm, e ấp ban đầu sang sự chủ động chiếm đoạt mạnh mẽ, từ sự cẩn trọng rụt rè chuyển thành sự cuồng nhiệt bất chấp tất cả mọi thứ xung quanh.
Hơi thở nóng hổi của cậu ta phả thẳng vào khuôn mặt tôi.
Bàn tay cậu ta từ bên eo chậm rãi di chuyển lên phía trên lưng, siết c.h.ặ.t lấy cơ thể tôi để ôm trọn tôi vào lòng mình một cách khăng khít.
72
Không biết khoảng thời gian ngọt ngào ấy đã trôi qua được bao lâu.
Cậu ta cuối cùng cũng chịu buông bờ môi tôi ra.
Trán tựa vào trán tôi, ch.óp mũi khẽ cọ cọ vào ch.óp mũi tôi đầy tình tứ.
Khẽ thở dốc một hơi rồi cất giọng hỏi tôi:
“Vừa rồi là ai đang chủ động hôn tôi thế nhỉ?"
Tôi dũng cảm giơ một cánh tay lên tự thú:
“Dạ là em ạ."
Cậu ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang giơ lên của tôi rồi kéo xuống, năm ngón tay đan c.h.ặ.t vào các kẽ ngón tay của tôi, tạo thành tư thế mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau không rời.
Cậu ta khẽ cười thành tiếng:
“Thế em là ai nào?"
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Thủ khoa toàn thành phố ạ."
Cậu ta lại càng bật cười to tiếng hơn nữa:
“Còn danh hiệu nào nữa không?"
“Giang Chanh ạ."
“Ừm, vẫn còn nữa chứ?"
“Mẹ nuôi của cậu ạ."
73
“...
Còn dám trả lời sai câu này nữa là sau này tôi không thèm cho em hôn nữa đâu đấy nhé."
Ngón tay cái của cậu ta khẽ ấn mạnh vào mu bàn tay tôi một cái không quá đau, nhưng lại mang theo vài phần đe dọa đầy ngọt ngào.
Đầu óc tôi bỗng loé lên một tia sáng thông suốt, vui sướng đến mức không kìm lòng được mà chủ động nhích lại gần cậu ta thêm một chút nữa, gần đến mức bờ môi suýt chút nữa là chạm vào khóe miệng cậu ta rồi.
“...
Ừm... là bạn gái của cậu ạ."
Cậu ta bỗng chốc im lặng mất một giây liền.
Và rồi cúi đầu xuống, khẽ chạm nhẹ một cái đầy yêu thương lên bờ môi tôi.
Rồi lại chạm thêm cái nữa, giống như đang đóng dấu chủ quyền vậy.
“Ngoan lắm, trả lời hoàn toàn chính xác rồi đấy."
“Tuy nhiên kể từ ngày hôm nay trở đi, tôi nghiêm cấm em không được phép đi uống rượu cùng với những người đàn ông khác nữa đâu đấy nhé."
Vòng tay của cậu ta lại siết c.h.ặ.t thêm vài phần, ôm trọn toàn bộ cơ thể tôi vào lòng một cách vô cùng chắc chắn.
“Cái bộ dạng lúc say rượu này của em trông thực sự vô cùng quyến rũ và mê người, người đàn ông khác mà nhìn thấy là tôi sẽ phát điên lên mất thôi."
Cậu ta ngẫm nghĩ một chút, rồi lại lên tiếng bổ sung thêm một câu chắc nịch.
“Phụ nữ cũng không được phép luôn!!!!"
74
Sau khi Giang Chanh bước ra khỏi quán, trong lòng Trương Long cứ bồn chồn lo lắng không yên chút nào.
Con nhóc đó bước đi loạng choạng thấy rõ rồi, bên ngoài trời thì tối om như hũ nút, nhỡ đâu không may vấp ngã một cái thì biết làm thế nào bây giờ?
Ngày thường cô ấy vốn chẳng mấy khi đụng đến rượu bia, tầm này chắc chắn là đang khó chịu trong người lắm đây.
Phải đi mua chút đồ gì đó giúp giải rượu cho cô ấy mới được.
Gã liền ngửa cổ uống cạn một cốc nước lọc lớn để giúp bản thân tỉnh táo bớt đi phần nào, do uống quá vội vàng nên bị sặc một cái rõ đau.
Sau đó rảo bước chạy ra khỏi quán lẩu, gã vốn đã nhẵn mặt thuộc lòng từng ngõ ngách quanh khu vực này rồi.
Cứ đi thẳng về phía trước qua hai ngã tư đường là sẽ có một cửa hàng tiện lợi mở cửa xuyên đêm.
Lúc chọn đồ ở cửa hàng gã đã phải đứng đắn đo suy nghĩ mất một lúc lâu.
Đại ca vốn ghét nhất là những thứ có mùi thu/ốc đắng ngắt, và lại đặc biệt thích ăn dâu tây nữa.
Thế là gã quyết định chọn mua một hộp kẹo dẻo giải rượu hương vị dâu tây rồi nhét gọn vào trong túi quần, rảo bước đi quay trở lại quán lẩu.
75
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi đi vòng qua góc cua của con đường, gã đã nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Ngay dưới cột đèn đường sáng rực.
Giang Chanh và Tạ Lâm.
Đang trao nhau một nụ hôn vô cùng nồng nàn.
Bàn tay của hai người họ đang đan c.h.ặ.t vào nhau không rời.
Ánh sáng từ chiếc đèn đường hắt xuống người họ, kéo dài chiếc bóng của hai đứa trên mặt đất, chồng chéo lên nhau hòa quyện làm một thể thống nhất.
Giống như thể trên đời này không một ai, không một thế lực nào có thể chia lìa được họ vậy.
Gã cứ đứng ch/ết trân tại chỗ nhìn cảnh tượng ấy một lúc lâu thật lâu.
Hộp kẹo trong túi quần bị bàn tay gã siết c.h.ặ.t đến mức biến dạng méo mó, lớp vỏ bao bì bằng nhựa phát ra những tiếng sột soạt nhỏ vụn vặt.
Khi xé lớp vỏ bao bì ra, lớp giấy nhựa phát ra một tiếng “xoẹt" một cái rõ to giữa màn đêm tĩnh mịch.
Gã bóc một viên kẹo bỏ vào trong miệng mình nhai thử.
Sao mà đắng chát đến thế này cơ chứ.
Rõ ràng trên bao bì có ghi rõ là hương vị dâu tây ngọt ngào cơ mà.
Thế nhưng sao đầu lưỡi lại cảm nhận được một vị đắng chát đến nghẹn lòng thế này.
76
Gã lẳng lặng quay người bước đi theo hướng ngược lại để trở về.
Đi được hai bước lại bỗng nhiên dừng bước chân lại.
Giơ mu bàn tay lên quệt ngang dòng nước mắt đang chực trào ra nơi khóe mắt.
Mẹ kiếp, cái loại kẹo rách này sao mà ăn lại dở tệ đến mức này cơ chứ?
Lần sau quyết định sẽ không bao giờ mua cái nhãn hiệu này cho đại ca ăn nữa.
Trong đầu gã bỗng nhiên hồi tưởng lại một sự việc diễn ra vào mùa đông năm ngoái — khi ấy Giang Chanh đang ngồi phục sẵn ở cổng trường để chặn đường bắt người ta làm bài tập, hằng ngày gã đều chu đáo mua mang qua cho cô một cốc nước dừa nóng hổi.
Khi cô giơ tay đón lấy cốc nước dừa từ tay gã đã vui vẻ thốt lên một câu:
“Anh Long này, sau này ai mà lấy được anh thì đúng là tốt số lắm đấy, anh chắc chắn sẽ là một người bạn trai vô cùng tuyệt vời và chu đáo cho mà xem."
Gã lúc đó chỉ im lặng không biết nên đáp lại thế nào.
Gã chợt nhớ tới những cô bạn gái cũ trước đây của mình, ai cũng quay sang cằn nhằn oán trách gã là người bạn trai tồi tệ nhất, vô tâm nhất mà họ từng hẹn hò.
Không biết quan tâm chăm sóc, không biết thấu hiểu sẻ chia, hoàn toàn không biết cách yêu thương một người cho đúng nghĩa.
Hóa ra, không phải là gã không biết cách yêu thương một người, mà là do gã chưa gặp được đúng người khiến gã muốn dốc hết lòng hết dạ để yêu thương mà thôi.
Phần Ngoại Truyện:
Sự Quyến Rũ Của Việc Trở Về Nhà
Vào năm học đại học thứ hai, dưới sự đeo bám dai dẳng dùng đủ mọi thủ đoạn bám váy của Tạ Lâm, tôi cuối cùng cũng đành thỏa hiệp mà kéo cậu ta gia nhập vào nhóm chat gia đình của nhà tôi.
Tên nhóm chat được đặt là “Sự Quyến Rũ Của Việc Trở Về Nhà".
Là do chính tay bố tôi đặt cho đấy, ông bảo cái tên này nghe mới có sức hút và mang đậm tính nghệ thuật kịch tính.
Hằng ngày ông rất hay lên nhóm để bùi ngùi hoài niệm về một thời thanh xuân oanh liệt đã qua của mình, rồi tiện tay gửi lên những đoạn video ngắn quay cảnh mình mới sáng tạo ra những động tác múa quạt mới.
Bối cảnh quay video thì vĩnh viễn là ở bãi đỗ xe của cơ quan nơi ông làm việc, còn nhạc nền thì vĩnh viễn là những bản nhạc remix giật đùng đùng vô cùng sến sẩm và quê mùa.
Mỗi lần nhìn thấy tôi đều thẳng tay dội gáo nước lạnh không chút nể tình:
“Mấy cái động tác này của bố trông còn lóng ngóng hơn cả bài tập phục hồi chức năng của mấy cụ già nữa đấy."
Mẹ tôi liền bồi thêm một câu:
“Ông nếu mà rảnh rỗi sinh nông nổi quá thì xách xô ra đầu làng mà gánh phân bón ruộng đi cho đỡ phí sức."
Bố tôi nghe xong liền tỏ vẻ không phục chút nào, lập tức tag hẳn Tạ Lâm vào hỏi chuyện:
Tiểu Tạ thấy bài múa này của chú thế nào hả cháu?
Tạ Lâm lập tức chớp thời cơ nịnh nọt bố vợ tương lai một cách vô cùng điên cuồng và nhiệt tình.
“Mấy động tác múa quạt này của chú đúng là uyển chuyển như rồng bay phượng múa vậy ạ."
“Ý tưởng biên đạo vô cùng độc đáo và mang đầy tính sáng tạo luôn ạ."
“Cái động tác này cháu đã phải tốn công tập luyện suốt cả tuần trời mà mới chỉ học được chút bề nổi thôi đấy chú ạ."
Cậu ta thậm chí còn bạt mạng tự tay quay một đoạn video ngắn ghi lại cảnh mình đang đứng múa quạt theo để gửi lên nhóm chat nữa cơ đấy.
Diện trên mình bộ vest phẳng phiu lịch lãm, thắt cà vạt chỉn chu chỉnh tề, thế mà lại đứng ngay giữa văn phòng tổng giám đốc sang trọng để múa quạt một cách vô cùng nghiêm túc và sảng khoái.
Tin nhắn phản hồi của bố tôi phải mất đến hai giây sau mới thấy hiện lên:
Tiểu Tạ được đấy, khá lắm cháu.
Tạ Lâm lập tức nhắn lại ngay:
Cảm ơn chú đã khen ngợi cháu ạ.
“Hôm nay lúc đi qua dưới tòa nhà công ty cháu có nhìn thấy chú đang đứng gác đấy ạ, chú đúng là vị đội trưởng đội bảo vệ đẹp trai và phong độ nhất mà cháu từng được gặp luôn đấy chú ạ!!!"
Bố tôi nhắn lại vỏn vẹn hai chữ:
Khiêm tốn thôi cháu.
Ba giây sau, ông liền gửi lên một bức ảnh chụp tự sướng của mình, trên người đang diện bộ đồng phục bảo vệ phẳng phiu, hai tay chống nạnh, đứng thẳng tắp như một cây tre.
Tôi:
Đúng là nồi nào úp vung nấy, kẻ cắp gặp bà già mà, hai người hợp nhau quá rồi đấy!
Tôi nhắn tin mắng mỏ cậu ta ở trên nhóm chat chung vẫn cảm thấy chưa bõ tức, liền bấm vào hộp thoại chat riêng với cậu ta để mắng thêm câu nữa:
Cậu bị hâm à?
Cậu ta lập tức trả lời lại ngay tức khắc trong vòng một nốt nhạc:
Vợ ơi em chịu khó nhẫn nhịn thêm một chút nữa đi mà, anh sắp sửa chinh phục hoàn toàn được bố vợ tương lai rồi đấy!!!
Tôi:
Tôi cũng sắp sửa đá bay cậu ra khỏi cuộc đời tôi đến nơi rồi đấy!!!
Tạ Lâm:
Mẹ anh bảo nếu chuyến này anh mà không rước được em về dinh làm vợ thì bà ấy sẽ đ.á.n.h anh gãy chân, rồi đem toàn bộ gia sản mấy chục tỷ tệ của gia đình đi quyên góp từ thiện hết sạch sành sanh luôn đấy.
Vợ ơi, vì tương lai của mấy chục tỷ tệ kia, em ráng thấu hiểu và bao dung cho anh chút đi mà.
Tôi:
...
Được rồi được rồi thôi được rồi, nhưng mà kể từ ngày hôm nay trở đi anh nghiêm cấm không được phép đứng múa quạt ở trong nhà nữa đâu đấy nhé!!!!
Tạ Lâm:
Tuân lệnh bà xã đại nhân kính yêu của anh!!!
(Toàn văn hoàn)