Ta là hoàng hậu kiêu ngạo bậc nhất Đại Chu.
Thanh mai trúc mã của ta là hoàng đế, đêm nào cũng đeo vòng cổ quỳ dưới chân ta, mặc cho ta muốn làm gì thì làm.
Thế nhưng về sau, vì nhiều năm không con lại còn ghen tuông đố kỵ, ta bị quần thần đồng loạt dâng tấu đàn hặc.
Hoàng đế cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, hạ chỉ giam ta vào lãnh cung bắt ta tự kiểm điểm bản thân.
Lãnh cung thật sự quá lạnh.
Ta chỉ ở một ngày đã chịu không nổi, muốn xin gặp hoàng đế.
Hoàng đế không chịu gặp ta.
Lại sai người đưa tới cho ta hai ám vệ tuấn mỹ vô song.
Cái đầu thông minh của ta vừa nghĩ đã hiểu ngay.
Chúng ta cãi nhau vì chuyện không có con, lúc này hắn đưa tới hai ám vệ, chẳng phải đang ngầm ám chỉ ta sao!
Vì vậy ta kéo hai ám vệ tuấn tú kia lên giường, ngày đêm triền miên chẳng biết trời đất là gì.
Ngày phát hiện bản thân mang thai, ta đang định báo tin vui này cho hoàng đế.
Trên không trung bỗng hiện ra từng hàng chữ.
[Ha ha ha nữ phụ đúng là gan quá rồi, hoàng đế bắt nàng ta kiểm điểm, nàng ta quay đầu đội cho hoàng đế hai cái nón xanh luôn.]
[Cười c.h.ế.t mất, hai ám vệ kia là ca ca nữ phụ phái tới bảo vệ nàng ấy đó, ai ngờ nữ phụ nuốt sạch cả hai còn m.a.n.g t.h.a.i luôn rồi.]
[Hai tiểu ám vệ trẻ tuổi khỏe mạnh như thế, ai mà không muốn ăn sạch mấy lượt chứ?]
[Hoàng đế nào còn tâm trí quản nữ phụ nữa, hắn vừa gặp nữ chính đã vừa ý ngay, đang quấn quýt ngọt ngào lắm! Hắn đã sớm chán ghét tính tình kiêu căng của nữ phụ rồi, nên cố ý cấu kết với Ôn thái y diễn một vở kịch, ép nữ phụ chủ động đứng ra gánh tội thôi. Hắn đúng là nắm nữ phụ trong lòng bàn tay mà!]
Ta vuốt bụng, cả người lập tức sững sờ.
Ta sai người đưa thư cho ca ca, bảo huynh ấy chuẩn bị t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, mau ch.óng sắp xếp cho ta rời cung.
Về sau, lúc ta dùng dải lụa bịt mắt, đang chơi trò bịt mắt bắt dê với hai tiểu ám vệ.
Lại đ.â.m đầu vào một l.ồ.ng n.g.ự.c quen thuộc.
Giọng người kia run rẩy.
"Minh Thư, cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi."
1
Ta tên Khương Minh Thư, là hoàng hậu kiêu ngạo nhất Đại Chu.
Tiêu Nghiễn Thanh nói câu ấy khi đang quỳ trên nền gạch dát vàng trong Phượng Nghi cung.
Trên cổ đeo một sợi xích vàng, đầu còn lại nằm trong tay ta.
Ta lắc lắc sợi xích, cười đến cong cả mắt.
"Vậy bệ hạ có thích không?"
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Yết hầu khẽ chuyển động, cất giọng khàn đặc.
"Thích."
Ta hài lòng gật đầu, siết sợi xích c.h.ặ.t hơn đôi chút.
Ta có tư cách để kiêu ngạo.
Phụ thân và ca ca là chiến thần của Đại Chu, trong tay nắm năm mươi vạn tinh binh.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Mẫu thân và tiên đế là huynh muội cùng mẹ sinh ra, cũng là muội muội được tiên đế sủng ái nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ lúc sinh ra, ta đã được người người nâng niu như trăng sáng giữa trời.
Tiêu Nghiễn Thanh là biểu ca của ta, chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Khi hắn còn là thái t.ử, ta đã dám cưỡi lên cổ hắn kéo tai hắn nghịch ngợm.
Về sau hắn đăng cơ, bá quan văn võ quỳ kín triều đình, hắn ngồi trên long ỷ cao cao tại thượng, uy nghi hiển hách.
Đêm đến trở về hậu cung, vẫn phải ngoan ngoãn rửa chân cho ta.
Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn dung túng ta vô điều kiện.
Khi còn bé ta nghịch ngợm, đốt cháy mất nửa bộ râu của thái phó, chọc ông lão tức đến mức đòi cáo lão hồi hương. Ta bị mẫu thân phạt quỳ từ đường, khóc đến thở không ra hơi.
Tiêu Nghiễn Thanh vừa phải hạ mình xin lỗi thái phó, vừa phải dỗ dành ta vui vẻ.
"Lần sau đốt sạch luôn đi, râu bên dài bên ngắn nhìn đúng là khó coi, chẳng trách thái phó nổi giận."
Chúng ta thanh mai trúc mã, phu thê tình thâm.
Nhưng thành hôn ba năm.
Bụng ta mãi vẫn không có động tĩnh.
Triều thần bắt đầu dâng tấu.
Nói hoàng hậu không con, e rằng d.a.o động quốc bản, khuyên hoàng đế tuyển thêm phi tần, kéo dài huyết mạch.
Tiêu Nghiễn Thanh giữ hết tấu chương lại không phê.
Ta nhìn mà lòng ngọt như mật.
Nhưng ta cũng không ngốc.
Tiêu Nghiễn Thanh chống đỡ được nhất thời, không chống nổi cả đời.
Quần thần sẽ không bỏ cuộc, thái hậu sẽ không bỏ cuộc, thiên hạ cũng sẽ không bỏ cuộc.
Ta cũng sốt ruột chứ!
Rõ ràng đêm nào chúng ta cũng quấn quýt triền miên, cớ sao mãi vẫn chưa có thai?
Nếu vấn đề nằm ở ta, vậy hắn nhất định phải nạp phi.
Nhưng nếu vấn đề nằm ở hắn thì sao?
2
Ta lén tìm một thái y đáng tin cậy, bảo hắn bắt mạch cho hoàng đế.
Thái y họ Ôn, là nhân mạch do ca ca ta sắp xếp cho ta.
Ban ngày, hắn vào cung thỉnh mạch bình an cho Tiêu Nghiễn Thanh.
Đêm đó, hắn bí mật đến Phượng Nghi cung gặp ta, quỳ dưới đất, giọng run rẩy.
"Nương nương, bệ hạ thận khí hư tổn, e rằng... chuyện con nối dõi chỉ sợ vô vọng rồi."
Chén trà trong tay ta rơi xuống đất.
"Ngươi chắc chứ?"
"Vi thần đã bắt mạch nhiều lần, tuyệt đối không sai."
Lòng ta rối như tơ vò.
Hoàng đế Đại Chu không thể có con.
Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, triều đình chấn động, tông thất náo loạn, long ỷ của Tiêu Nghiễn Thanh cũng khó giữ vững.
Hắn sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ.