Có Hai Tiểu Ám Vệ Đến Lãnh Cung

Chương 2



Đám phiên vương đang nhìn chằm chằm, đám đại thần lòng dạ khó lường kia, ai cũng sẽ vin vào chuyện này mà gây sóng gió.

Nam nhân của Khương Minh Thư ta, không thể bị bất kỳ ai giẫm dưới chân.

Ta lạnh giọng nói.

"Chuyện này, ngươi phải để nó mục nát trong bụng cho bản cung!"

Ôn thái y dập đầu liên tục.

"Vi thần hiểu rõ."

3

Sáng hôm sau vào triều, lại có ngự sử dâng tấu khuyên hoàng đế nạp phi.

Tiêu Nghiễn Thanh như thường lệ định giữ lại không phê.

Còn ta, ngay trước mặt bá quan văn võ bước vào đại điện.

Tất cả đều sửng sốt.

Hoàng hậu vào triều, trái với quy củ.

Nhưng ta là Khương Minh Thư, từ bao giờ ta từng nói đạo lý với quy củ?

Ta đứng giữa đại điện, nhìn quanh một vòng, giọng nói trong trẻo vang lên.

"Các vị đại nhân không cần khuyên nữa."

"Hoàng đế không chịu nạp phi, là vì ta ghen tuông."

Triều đình im phăng phắc.

"Là Khương Minh Thư ta không dung nổi nữ nhân khác, ép hoàng đế không được nạp phi."

"Các ngươi muốn trách, cứ trách ta."

Tiêu Nghiễn Thanh ngồi trên long ỷ, kinh ngạc nhìn ta.

Ta không nhìn hắn, tiếp tục nói.

"Toàn bộ phi tần trong cung đều đã bị ta ban t.h.u.ố.c tuyệt tự. Bản cung còn chưa sinh con, đám tiện tỳ kia đừng hòng sinh trước."

Ta cười rạng rỡ.

"Không chỉ không dung nổi nữ nhân khác, ta còn không dung nổi con của nữ nhân khác."

Ta quay đầu nhìn Tiêu Nghiễn Thanh, chớp mắt với hắn.

"Bệ hạ, người sẽ không trách thần thiếp chứ?"

Biểu cảm của hắn cực kỳ phức tạp.

Quần thần tức đến mức nhảy dựng lên.

Chỉ vào mặt ta mắng yêu hậu họa quốc.

4

Thái hậu gọi ta đến Khôn Ninh cung, vừa gặp đã mắng xối xả.

"Khương Minh Thư! Ngươi định để hoàng gia ta tuyệt hậu sao?"

Ta quỳ dưới đất, cúi đầu không nói.

"Hoàng đế hồ đồ, ngươi cũng hồ đồ theo luôn à?"

"Ngươi có biết bên ngoài đang nói gì về ngươi không? Nói ngươi là Đát Kỷ tái thế, Bao Tự chuyển sinh!"

Ta im lặng chịu mắng, không biện giải lấy một lời.

Thật ra cũng không thể biện giải.

Chẳng lẽ ta phải nói:

Mẫu hậu, nhi t.ử của người không thể sinh con, hoàng gia của người sớm đã tuyệt hậu rồi?

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Thái hậu mắng mệt.

Phất tay đuổi ta cút về.

Ta vẫn giữ đủ khí thế hoàng hậu, dẫn theo đoàn người rầm rộ trở về Phượng Nghi cung.

Dù đắc tội cả thiên hạ, ta cũng phải giữ thể diện cho Tiêu Nghiễn Thanh.

Ta muốn bảo vệ hắn mà!

5

Tấu chương đàn hặc bay vào ngự thư phòng như tuyết rơi.

Mắng ta đủ kiểu đủ dạng.

Thái hậu cũng tức đến mức ngày nào cũng đập đồ trong Khôn Ninh cung.

Ta nghiến răng chịu đựng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiêu Nghiễn Thanh đã nhiều ngày không đến tìm ta.

Ngày thứ tư, hắn tới Phượng Nghi cung, thần sắc mệt mỏi.

"Khương Minh Thư, nàng có biết mình đang làm gì không?"

Ta chỉ vào quả quýt trên bàn, hờ hững nói.

"Bóc quýt cho ta."

Sắc mặt Tiêu Nghiễn Thanh xanh mét, bắt đầu bóc quýt.

Lại xanh mét tách múi.

Cuối cùng vẫn xanh mét đút từng múi một vào miệng ta.

Ăn no uống đủ xong, ta mới nói.

"Vốn dĩ ta đã ghen tuông rồi, vốn dĩ ta không muốn chàng nạp phi. Thay vì để đám đại thần kia ép chàng, chẳng bằng để họ mắng ta."

"Khương Minh Thư, trẫm là hoàng đế, trẫm không cần nữ nhân của mình đứng ra chắn trước mặt!"

Giọng hắn đột ngột lớn hơn.

"Nàng có biết mỗi lần nhìn thấy đống tấu chương đàn hặc nàng, trẫm đều muốn c.h.é.m đầu đám đại thần đó không?"

Ta có chút không vui.

"Chàng đang quát ai đấy?"

Giọng Tiêu Nghiễn Thanh bất giác hạ thấp.

"Đây là trọng điểm sao?"

"Ta nói phải là phải!"

Bọn ta tan cuộc trong không vui.

Ngày hôm sau, thánh chỉ truyền đến Phượng Nghi cung.

Hoàng hậu ghen tuông vô đức, kể từ hôm nay dọn vào lãnh cung, nghiêm túc kiểm điểm.

Ta cầm thánh chỉ, bật tiếng cười khẩy.

Kiểm điểm thì kiểm điểm, ai sợ ai chứ.

6

Lãnh cung thật sự rất lạnh.

Lạnh đến mức từng khe xương cũng như đang toát hơi rét buốt.

Tường màu xám, nền đất ẩm thấp, chăn đệm còn có mùi ẩm mốc khó ngửi.

Giấy dán cửa sổ rách thủng, gió ùa vào phát ra tiếng hú quỷ khóc sói gào.

Ta cuộn chăn ngồi co ro trong góc tường run cầm cập.

Bên ngoài tình thế không tốt.

Tiêu Nghiễn Thanh đưa ta vào lãnh cung chắc chắn là để bảo vệ ta.

Nhưng lãnh cung này cũng quá khổ rồi!

Ta cố chịu chưa đến một ngày đã không chịu nổi nữa.

Sai cung nữ truyền lời, nói ta muốn gặp hoàng đế.

Cung nữ trở về cúi đầu bảo rằng không gặp được bệ hạ.

Suốt mấy ngày sau đó, ta vẫn không gặp được Tiêu Nghiễn Thanh.

Đúng lúc ta sắp phát điên.

Trong lãnh cung lại có thêm hai ám vệ được đưa tới.

Hai người không nói một lời, trước tiên chỉnh đốn lại lãnh cung từ trên xuống dưới.

Làm việc còn nhanh nhẹn hơn cả cung nữ.

Lãnh cung đổi mới hoàn toàn, trở nên ấm áp dễ chịu hơn hẳn.

Quan trọng nhất là.

Hai người đều trẻ tuổi, tuấn mỹ, thân hình cao ráo mạnh mẽ, nhìn cực kỳ đẹp mắt.

Một người lạnh lùng, một người mang ý cười.

Người lạnh mặt tên Cố Tịch, người hay cười tên Cố Từ.

Ta nhìn bọn họ, suy nghĩ hồi lâu.

Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Tiêu Nghiễn Thanh biết mình không thể có con.

Hắn nhốt ta vào lãnh cung, còn đưa tới hai nam nhân trẻ khỏe.

Ý này chẳng phải muốn ta cùng nam nhân khác sinh con sao?