[Cố Tịch được ăn rồi, hắn chỉ có thể trông mong nhìn, sao không sốt ruột cho được?]
[Tiểu trà xanh ngày nào cũng chỉ biết tranh giành tình cảm!]
Ta tiện tay hái một đóa hoa dại cài lên tóc mai Cố Từ, dỗ dành hắn.
Hắn ngẩn người, đôi mắt long lanh nhìn ta.
"Đẹp không?"
"Đẹp cực kỳ!"
23
Suốt chặng đường này bọn ta vừa đi vừa nghỉ.
Khi đến trấn Thanh Khê, đúng lúc trong trấn đang làm đèn hoa.
Hỏi thăm mới biết nửa tháng sau là lễ Hoa Thần ở nơi này, nhà nào cũng treo đèn hoa tế Hoa Thần, náo nhiệt vô cùng.
Cố Từ vừa nghe đã không muốn đi nữa.
"Ở lại nửa tháng đi?" Hắn trông mong nhìn ta: "Ta chưa từng xem lễ Hoa Thần bao giờ."
Ta giả vờ miễn cưỡng.
"Nghe chàng nói đáng thương như thế, vậy thì ở lại nửa tháng đi."
Cố Từ cười tươi, ngay trong ngày đã đi thuê một tiểu viện.
Tiểu viện rất thanh nhã, góc tường trồng một khóm trúc xanh.
Chủ nhà là một bà lão, nhìn ba người bọn ta cười đầy ẩn ý.
"Tiểu phu thê đến xem lễ Hoa Thần à?"
Cố Từ nhanh miệng đáp.
"Bọn ta là một nhà ba người."
Bà lão ngẩn ra, rồi cười càng vui hơn.
"Được được được, ba người tốt, ba người náo nhiệt!"
[Ha ha ha độ chấp nhận của bà lão cao quá!]
Trong trấn càng lúc càng náo nhiệt.
Trên đường treo đầy đèn hoa, đến tối sáng rực như một dải ngân hà đang chảy.
Bọn trẻ cầm đèn thỏ chạy khắp phố, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
Bọn ta chơi trốn tìm trong sân.
Hai tay ta mò mẫm khắp nơi.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Trốn kỹ một chút nha, bị ta bắt được sẽ có hình phạt đó."
Đột nhiên ta cảm thấy có gì đó không đúng.
Trong gió xuất hiện thêm một mùi hương.
Là long diên hương.
Còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã nắm lấy cổ tay ta.
Bàn tay ấy đang run.
Sau đó ta nghe thấy một giọng nói khàn khàn vỡ vụn.
Cứ như bị ai bóp cổ mà ép ra.
"Minh Thư."
Dải lụa che mắt bị người ta nhẹ nhàng tháo xuống.
Trong khoảnh khắc ánh sáng tràn vào mắt, ta nhìn rõ người trước mặt.
Tiêu Nghiễn Thanh.
Hắn gầy đến mức thoát tướng.
Gò má nhô lên sắc như lưỡi d.a.o, hốc mắt hõm sâu, cằm đầy râu xanh lún phún.
Nhưng đôi mắt hắn lại sáng, sáng đến đáng sợ.
Đôi mắt đầy tơ m.á.u ấy nhìn chằm chằm vào ta, vành mắt đỏ lên từng chút một.
"Minh Thư, cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi."
Tay Cố Tịch đã đặt lên thanh nhuyễn kiếm bên hông.
Ta giữ hắn lại, lắc đầu.
"Ngươi tìm đến đây bằng cách nào?"
"Ta đã đến Vân Châu thành."
Giọng hắn run rẩy.
"Mẫu thân nàng không gặp ta."
"Ta đứng chờ trước cổng phủ thành chủ mấy ngày. Lúc Niệm An ra ngoài chơi, ta hỏi con bé mẹ con đâu rồi."
Tim ta thắt lại.
"Con bé nói, mẹ đi chơi rồi."
"Ta tìm suốt một tháng."
Giọng hắn càng lúc càng thấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Từng trấn từng trấn một mà tìm."
Ta im lặng rất lâu.
"Tiêu Nghiễn Thanh, ngươi tìm ta làm gì?"
Hắn nhìn ta, môi khẽ mấp máy, rất lâu sau mới khó nhọc thốt ra một câu.
"Minh Thư, theo ta về nhà được không?"
Ta bình thản đáp.
"Đó là nhà của ngươi, không phải nhà của ta."
Giọng hắn nghẹn ngào.
"Minh Thư, ta biết ta sai rồi, là ta bị ma quỷ che mắt, ta không nên lợi dụng nàng, tổn thương nàng..."
Ta thờ ơ nhìn hắn.
Nước mắt hắn rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi trên nền đá xanh dưới chân.
"Minh Thư, ta xin nàng đó."
Đầu gối hắn khuỵu xuống, quỳ trước mặt ta.
"Mấy năm nàng không ở đây, không ngày nào ta ngủ ngon."
"Đêm nào ta cũng mơ thấy ngày nàng bị rắn c.ắ.n, nàng ngã trên đất, ta gọi tên nàng mà nàng không đáp lại."
Giọng hắn hoàn toàn vỡ nát.
"Minh Thư, ta không cần gì nữa. Hoàng vị không cần nữa, gì cũng không cần nữa. Chỉ cần nàng trở về..."
Ta cúi đầu nhìn hắn.
Vị hoàng đế cao cao tại thượng năm xưa giờ quỳ trước mặt ta, khóc như kẻ không còn gì cả.
Nhưng ta đã không còn thấy thương hại hắn nữa.
"Tiêu Nghiễn Thanh, ngươi biết chuyện ta hối hận nhất đời này là gì không?"
Hắn ngẩng đầu, mắt đỏ như đang rỉ m.á.u.
"Ta hối hận vì từng yêu ngươi, ta từng rất hận ngươi."
"Nhưng bây giờ ta không hận nữa."
Ta nhìn sang Cố Từ và Cố Tịch.
"Bởi vì ta đã có người mình yêu."
Cố Từ và Cố Tịch đứng hai bên bảo vệ ta.
Còn Tiêu Nghiễn Thanh, tia sáng cuối cùng trong mắt hắn cũng từng chút tắt lịm.
"Minh Thư..."
"Ngươi đi đi."
Ta xoay người, không nhìn hắn nữa.
Sau lưng truyền tới tiếng khóc của hắn, giống như dã thú bị thương đang nghẹn ngào rên rỉ.
Cố Tịch mặt không biểu cảm đóng cửa viện lại.
Cố Từ lặng lẽ nắm lấy tay ta.
24
Đêm lễ Hoa Thần, trong trấn bắt đầu thả đèn hoa xuống sông.
Ba người bọn ta ngồi trong sân.
Cố Từ thắp sáng chiếc đèn hoa sen vừa mua.
Ánh nến khẽ lay động.
Bóng của ba người in xuống đất, chồng lên nhau.
"Minh Thư."
"Ừ."
"Chúng ta mãi mãi thuộc về nàng, chỉ thuộc về nàng."
Ta bật cười.
"Ta biết mà."
Tiếng hát từ xa vọng lại.
Là người trong trấn đang hát khúc ca của lễ Hoa Thần.
Ta quay đầu nhìn Cố Từ.
Hắn chăm chú nhìn ta, trong mắt như chứa cả một dòng suối.
Ta lại quay sang nhìn Cố Tịch.
Hắn rũ mắt, nhưng khóe môi hơi cong lên.
Ta hôn nhẹ lên khóe môi Cố Từ trước, rồi quay sang hôn lên mặt Cố Tịch.
May mắn biết bao.
Ta không chỉ nắm trong tay thiên hạ.
Người ta yêu cũng đang yêu ta.
(Hết)