"Thuộc hạ ở đây."
Ta kéo cổ áo hắn, lôi hắn lên giường.
"... Đại tiểu thư?"
Cả người hắn cứng đờ.
"Ngủ với ta." Ta vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Ta lạnh."
Hắn ngoan ngoãn nằm xuống.
Tay chân quy củ đặt hai bên người.
Ta xoay người, tựa hờ trên n.g.ự.c hắn, nghe tim hắn đập nhanh như tiếng trống trận.
"Chàng căng thẳng gì đó?"
"Không có."
"Tim sắp nhảy ra ngoài rồi này."
Hắn không nói nữa.
Ta đưa tay luồn vào trong vạt áo hắn, từ l.ồ.ng n.g.ự.c đến bụng dưới, hết sờ lại nắn.
Hắn không nhúc nhích, mặc ta muốn làm gì thì làm.
Yết hầu không ngừng chuyển động, vành tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u.
[A a a a nữ phụ c.h.ế.t tiệt này hưởng thụ quá rồi!]
[Tránh ra! Để ta sờ với!!]
[Núi lửa trầm mặc kiểu mẫu đó, bề ngoài bình tĩnh mà bên trong cuồn cuộn phát điên!]
[Tai hắn sắp bốc cháy rồi!]
[Tiểu cẩu hèn mọn mặc người vò nắn, ta chèo điên luôn rồi!]
Ta hôn nhẹ lên khóe môi hắn.
Hơi thở hắn lập tức trở nên gấp gáp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Nhưng hắn vẫn không động đậy.
Giống như một mãnh thú đã bị thuần phục, ép hết bản tính hoang dã vào tận xương tủy, chỉ còn lại dịu dàng thuận theo.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Cố Tịch." Ta c.ắ.n môi hắn: "Ôm ta."
Hắn dang tay kéo ta vào lòng.
Động tác rất nhẹ.
Giống như đang ôm báu vật hiếm có trên đời.
"Đại tiểu thư."
Ta trêu hắn.
"Vì sao cứ gọi ta là đại tiểu thư thế này?"
Hắn im lặng.
Ta đưa tay xuống dưới nắm lấy hắn, dùng sức.
"Không nói à?"
Hắn rên khẽ một tiếng, cất giọng khàn khàn, mang theo run rẩy.
"Vì... không muốn gọi giống người khác."
Ta tăng thêm lực.
"Nhiều tâm tư vậy sao? Không phải định âm thầm tính kế ta đấy chứ?"
Mặt hắn thoắt cái trắng bệch, theo bản năng muốn đứng dậy quỳ xuống nhận tội, lại bị ta siết mạnh thêm.
"Đừng nhúc nhích!"
Hắn lập tức không dám nhúc nhích nữa, trầm giọng nói.
"Thuộc hạ tuyệt đối sẽ không phản bội đại tiểu thư."
"Đại tiểu thư bảo thuộc hạ làm gì, thuộc hạ sẽ làm đó."
"Đại tiểu thư bảo thuộc hạ c.h.ế.t, thuộc hạ sẽ c.h.ế.t!"
Ta bịt miệng hắn lại.
"Ai cho chàng c.h.ế.t? Ta muốn chàng sống, sống thật tốt cơ."
Ta vòng tay qua cổ hắn.
"Cố Tịch, ta muốn chàng."
Hô hấp hắn ngưng lại trong thoáng chốc, sau đó hàng mi khẽ run, cất giọng khàn đặc.
"Tuân mệnh, đại tiểu thư."
Hắn nhẹ nhàng đặt ta xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó quỳ trước mặt ta, giữ lấy chân ta rồi dịu dàng hôn xuống.
Hèn mọn mà thành kính.
[Trời ơi! Nam nhân này cực phẩm quá!!]
[Đây là ám vệ trung khuyển sao? Tình yêu hèn mọn này sao lại khiến người ta mê đến vậy a a a!]
[Tình yêu của Cố Tịch là quỳ xuống, nhưng hắn cam tâm tình nguyện quỳ!]
[Hu hu hu nữ phụ đối xử với hắn tốt hơn chút đi mà!!]
20
Hoa quế ở Vân Châu thành nở rồi lại tàn, tàn rồi lại nở.
Khẩu vị của ta càng lúc càng kén.
Cố Từ gom hết mọi công thức nấu ăn, mỗi ngày đổi món cho ta.
Cố Tịch thì cưa hết ngạch cửa trong phủ thành chủ, lúc nào cũng theo sát bên cạnh ta.
Sau khi đứa bé thuận lợi chào đời.
Ta đặt tên cho con bé là Khương Niệm An, mong con cả đời bình an thuận lợi.
Lần đầu Niệm An gọi "nương", ta đang phê tấu chương trong thư phòng.
Tiểu nha đầu bò tới bên chân ta, ngẩng đầu, lí nhí gọi một tiếng: "Nương."
Cây b.út trong tay ta rơi xuống.
Cố Từ cười ôm con bé lên.
"Ôi chao, biết gọi nương rồi sao? An An nhà chúng ta giỏi quá!"
Cố Tịch đứng ngoài cửa, khóe môi cong lên.
Mùa xuân năm ấy, ca ca gửi từ kinh thành đến một bức thư.
Trong thư nói Tiêu Nghiễn Thanh đã c.h.é.m Liễu Ánh Đường, cả nhà họ Liễu bị xử trảm.
Tiêu Nghiễn Thanh đến giờ vẫn chưa có con nối dõi.
Hậu cung bỏ trống, triều thần khuyên hoàng đế tuyển phi nạp tần, tất cả đều bị hắn mắng xối xả.
Cuối thư, ca ca viết.
"Thám t.ử nói hắn thỉnh thoảng sẽ đến tàn tích lãnh cung đứng rất lâu, không cho bất kỳ ai đi theo."
Ta bình thản đọc xong.
Cảm thấy mọi chuyện giữa ta và Tiêu Nghiễn Thanh đều đã là chuyện của kiếp trước.
...
Từ đầu thu đến nay, chính vụ Vân Châu rất bận rộn.
Ta vùi đầu trong đống tấu chương suốt hai tháng.
Ngay cả hoa quế trong viện nở cũng không kịp ngắm.
Ngày phê xong quyển tấu chương cuối cùng, ta ném b.út xuống, đứng dậy tuyên bố.
"Ta muốn đi chơi!"
Cố Từ hỏi.
"Đi đâu?"
"Đâu cũng được, miễn không phải Vân Châu thành. Bỏ con lại, chỉ ba chúng ta đi thôi."
Nói đi là đi.
Chúng ta cải trang đơn giản, một đường xuôi về phía nam.
Phía nam Vân Châu thành là núi xanh trùng điệp.
Giữa núi có thác nước, dưới thác là đầm sâu, nước xanh biếc như ngọc phỉ thúy vỡ vụn.
Bọn ta ở bên đầm cả ngày.
Cố Tịch xuống nước bắt cá, Cố Từ ở trên bờ nhóm lửa.
Ta nằm trên tảng đá phơi nắng, bị Cố Tịch dưới nước hấp dẫn nên cũng xuống đầm đùa giỡn với hắn.
Chơi một lúc, bầu không khí bắt đầu trở nên khác lạ.
Cố Tịch bị ta đè xuống nước ăn sạch từ trên xuống dưới một phen.
Lên bờ xong, cá cũng nướng xong rồi.
Chỉ là hơi cháy đen một chút.
"Ta không cố ý."
Cố Từ c.ắ.n môi dưới, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
"Ta không chú ý canh lửa."
[Ha ha ha không chú ý canh lửa, toàn chú ý đôi uyên ương dưới nước thôi.]
[Hắn ghen đến muốn khóc rồi.]