Có Hai Tiểu Ám Vệ Đến Lãnh Cung

Chương 5



"Ngươi có biết kẻ cuối cùng trong cung dám nói chuyện với ta như vậy, hiện giờ đang ở đâu không?"

Sắc mặt nàng ta hơi đổi.

"Ở bãi tha ma."

Ta giơ tay tát thẳng một cái.

Tiếng tát vang dội khắp lãnh cung.

[A a a a sướng quá!!]

[Cái tát này của nữ phụ đúng là tát thẳng vào lòng ta luôn!]

[Tưởng là phế hậu, ai ngờ vẫn là trưởng công chúa~]

Liễu Ánh Đường bị đ.á.n.h đến mức nửa bên mặt lập tức sưng đỏ.

Nàng ta không dám tin nhìn ta.

"Ngươi... ngươi dám đ.á.n.h ta?"

"Thì là đang đ.á.n.h ngươi đấy!"

Ta phủi tay, thản nhiên nói.

"Đừng nói hiện giờ ngươi chỉ là một quý nhân cỏn con, cho dù ngươi là tân hậu được bệ hạ sắc phong, bản cung cũng đ.á.n.h như thường!"

Nàng ta tức đến run cả người.

"Ngươi cứ chờ đó!"

Cố Tịch từ xà nhà nhảy xuống.

"Đại tiểu thư, chắc chắn nàng ta sẽ đi tìm bệ hạ cáo trạng, thuộc hạ đưa người rời khỏi đây."

"Bây giờ vẫn chưa thể đi."

Ta không hề hoảng hốt, chậm rãi dặn dò Cố Tịch.

"Lát nữa mặc kệ xảy ra chuyện gì, ngươi cũng không được xuất hiện."

12

Chưa đến nửa canh giờ, Tiêu Nghiễn Thanh đã đến.

Hắn mặc thường phục màu đen huyền, gương mặt lạnh lùng.

Phía sau còn có Liễu Ánh Đường khóc đến lê hoa đái vũ.

"Nàng đ.á.n.h Liễu quý nhân?"

Ta ngẩng đầu, bình tĩnh đáp.

"Phải."

"Vì sao?"

"Nàng ta vô lễ với bản cung."

"Nàng đã là phế hậu trong lãnh cung, không còn tư cách tự xưng bản cung nữa."

Từng câu từng chữ đều như d.a.o đ.â.m vào tim.

Lời này thốt ra từ miệng hắn càng khiến lòng ta lạnh thêm trăm lần.

Nam nhân đang đứng ra chống lưng cho nữ nhân khác trước mắt.

Sao còn là Tiêu Nghiễn Thanh năm xưa cam tâm đeo vòng cổ, quỳ trước mặt ta mặc ta tùy ý sai khiến nữa?

Ta bật cười khẩy.

"Bệ hạ hạ mình đến lãnh cung, chỉ để chống lưng cho nàng ta thôi sao?"

Tiêu Nghiễn Thanh nhíu mày.

"Liễu quý nhân là phi tần của trẫm, trẫm đương nhiên phải hỏi rõ ràng."

"Bệ hạ ngay cả người của mình cũng quản không nổi, dung túng nàng ta tự tiện xông vào lãnh cung gây sự. Người nên xin lỗi là bệ hạ mới đúng."

Liễu Ánh Đường lập tức nhào vào lòng hắn, khóc sướt mướt không thôi.

"Bệ hạ, tỷ tỷ vu oan cho thần thiếp. Thần thiếp chỉ có ý tốt đến thỉnh an tỷ ấy thôi mà..."

Tiêu Nghiễn Thanh vội vàng ôm nàng ta vào lòng bảo vệ, sắc mặt âm trầm nói.

"Liễu quý nhân tính tình dịu dàng, tuyệt đối sẽ không chủ động gây chuyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Khương Minh Thư, nàng từ trước đến nay kiêu căng ngang ngược. Chuyện này đúng sai thế nào, trẫm không cần tra cũng biết."

Hắn lạnh nhạt ra lệnh.

"Nàng xin lỗi Liễu quý nhân một câu, chuyện này coi như bỏ qua."

Liễu Ánh Đường vùi trong lòng hắn, vai khẽ run lên, nhưng đáy mắt lại lộ vẻ đắc ý.

Khoảnh khắc ấy, lòng ta hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

Hóa ra lời đám bình luận kia nói đều là thật.

Hắn chưa từng yêu ta.

"Tiêu Nghiễn Thanh, ngươi nghe cho rõ đây."

Ta hít sâu một hơi, gằn từng chữ.

"Ta sẽ không xin lỗi."

"Ngươi muốn phạt thì phạt, muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c."

"Nhưng muốn ta xin lỗi nàng ta, đừng hòng!"

Dứt lời, ta xoay người đi vào nội điện.

"Khương Minh Thư!"

Tiếng quát của Tiêu Nghiễn Thanh nổ vang phía sau.

Ta không dừng bước.

Tay vừa chạm lên cánh cửa, đã nghe hắn lạnh giọng nói.

"Nếu nàng đã cứng đầu không biết hối cải như vậy, trẫm sẽ thành toàn cho nàng!"

Ta dừng chân, quay đầu lại.

Tiêu Nghiễn Thanh ôm Liễu Ánh Đường trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo như đao.

"Liễu quý nhân mới được tặng một con sủng xà, tính tình ngoan ngoãn, nhưng không ai dám đến gần chăm sóc."

"Từ hôm nay, nàng chuyển sang thiên điện, ngày đêm chăm sóc con rắn đó cho đến khi Liễu quý nhân nguôi giận thì thôi."

Cả đời này ta sợ rắn nhất.

Năm đó Tiêu Nghiễn Thanh còn là hoàng t.ử không quyền không thế, có hoàng t.ử được sủng ái dùng rắn độc trêu đùa hắn. Ta vừa bắt gặp đã chẳng kịp nghĩ ngợi, lập tức đẩy hắn ra.

Kết quả cổ tay của ta lại bị rắn độc c.ắ.n một phát.

Lần đó suýt lấy mạng ta.

Từ đó về sau để lại bệnh căn.

Hễ nhìn thấy rắn là sợ hãi không thôi, sau đó nhất định sẽ sốt cao.

Hắn hiểu rõ ta sợ rắn hơn bất kỳ ai, thế mà lại cố tình dùng thứ này t.r.a t.ấ.n ta, chỉ vì muốn xả giận cho nữ nhân hắn yêu.

Chút ấm áp cuối cùng trong tim cũng hóa thành tro bụi.

Ta nhìn nam nhân trước mắt, bỗng bật cười, nụ cười bình thản và nhẹ nhõm.

"Thần thiếp tuân chỉ."

Ta đồng ý dứt khoát như vậy, ngược lại khiến Tiêu Nghiễn Thanh sững người.

Lửa giận trong mắt hắn bỗng tan đi, thoáng hiện một tia đau lòng khó phát hiện.

Đầu ngón tay hắn gần như muốn giơ lên, rồi lại siết c.h.ặ.t.

Cuối cùng hắn không nói gì thêm, ôm Liễu Ánh Đường phất tay áo rời đi.

Lãnh cung lần nữa chìm vào yên tĩnh.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ta ngồi bên giường, không nhúc nhích.

Cố Tịch từ chỗ tối bước ra.

Hắn ngồi xổm trước mặt ta, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ đau lòng và phẫn nộ.

"Đại tiểu thư."

[Hu hu hu tiểu ám vệ đau lòng rồi.]

[Tên cẩu hoàng đế này đúng là khốn nạn! Hắn dựa vào nhà mẹ nữ phụ mới ngồi lên được ngôi vị hoàng đế, giờ còn muốn qua cầu rút ván!]

[Nữ phụ bảo bối đừng buồn nữa, vụ này tỷ không lỗ đâu. Đổi một tên cẩu hoàng đế lấy hai trung khuyển, lời to rồi!]