[Hoàng đế nào có thời gian quản nữ phụ nữa? Hắn vừa gặp nữ chính đã nhất kiến chung tình, đang quấn quýt ngọt ngào lắm! Hắn đã chán ghét cái tính kiêu ngạo của nữ phụ từ lâu rồi, còn cấu kết với Ôn thái y diễn một màn kịch, ép nữ phụ chủ động đứng ra gánh tội nữa cơ. Hắn đúng là nắm nữ phụ trong lòng bàn tay mà!]
[Như vậy cũng tốt, hoàng đế và nữ chính ân ái ngọt ngào, nữ phụ với hai tiểu ám vệ dây dưa triền miên, ai cũng có tương lai xán lạn!]
Ta như bị sét đ.á.n.h.
Cái gì gọi là tiểu ám vệ do ca ca ta đưa tới?
Nhưng ta cũng không sững sờ quá lâu, mệnh lệnh còn nhanh hơn cả suy nghĩ.
"Cố Tịch, trói Ôn thái y đưa đến chỗ ca ca ta, loại phản chủ cầu vinh này giao cho ca ca toàn quyền xử trí!"
10
Đám chữ trên trời tự xưng là bão bình luận.
Không lâu sau, ta đã hiểu rõ mọi chuyện.
Hóa ra Tiêu Nghiễn Thanh từ lâu đã kiêng dè binh quyền trong tay phụ thân và ca ca ta, ngày đêm bất an, âm thầm lên kế hoạch đối phó Khương gia. Hắn sủng ái ta đến mức ai ai cũng biết, chẳng qua chỉ là diễn trò cho phụ thân và ca ca ta xem.
Hắn kiêng dè Khương gia, đương nhiên không muốn ta sinh ra đích t.ử trung cung. Mỗi lần cùng ta hoan ái đều đốt hương tránh thai, sau đó lại bắt tay với Ôn thái y giăng bẫy ta.
Hắn làm chuyện này có hai mục đích.
Một là kéo ta xuống khỏi vị trí hoàng hậu.
Hai là chọc giận Khương gia ra tay trước, để hắn có lý do quang minh chính đại thanh trừng.
Buồn cười là ta còn tưởng hắn yêu ta sâu đậm.
Ngu ngốc như kẻ mất trí.
Ở trong lãnh cung giữ kín bí mật nực cười kia cho hắn, thậm chí còn cam tâm tình nguyện giúp hắn mượn bụng sinh con.
Còn hắn thì ở hậu cung cùng nữ chính kia ân ân ái ái.
Khương Minh Thư ta từ bao giờ lại t.h.ả.m hại đến thế?
Cửa phòng bị gõ khẽ hai tiếng.
Giọng trầm thấp của Cố Tịch truyền vào.
"Đại tiểu thư."
Ta không đáp.
Hắn lại gõ thêm hai tiếng, trong giọng nhiều thêm vài phần sốt ruột.
"Người vẫn ổn chứ?"
Ta hít sâu một hơi.
Mở cửa, lạnh nhạt nhìn hắn.
"Rốt cuộc là ai phái ngươi tới?"
Cố Tịch lập tức quỳ xuống.
"Là tướng quân phái thuộc hạ tới."
"Tướng quân nói trong cung có biến, lệnh cho chúng thuộc hạ âm thầm bảo vệ đại tiểu thư. Nếu xảy ra bất trắc, dù phải trả giá thế nào cũng phải đưa người xuất cung."
Quả nhiên giống như đám bình luận nói, bọn họ là người ca ca phái đến.
Từ nhỏ đến lớn, mặc kệ ta gây ra họa lớn cỡ nào.
Ca ca chưa từng trách mắng ta.
Ngày ta gả cho Tiêu Nghiễn Thanh, ca ca đưa ta đến tận cửa cung rồi dặn dò.
"Nếu chịu uất ức, ca ca sẽ đón muội về nhà."
Khi đó ta còn nhăn mũi.
"Yên tâm đi ca ca, ai có thể khiến muội chịu uất ức chứ?"
Ca ca mỉm cười, đưa tay gõ nhẹ lên ch.óp mũi ta.
Nhưng đáy mắt lại giấu một tia lo lắng.
Lúc ấy ta không hiểu huynh ấy đang lo điều gì.
Cho đến lần này.
Huynh ấy ngửi thấy mùi nguy hiểm nên mới sớm sắp xếp hai ám vệ vào cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn ta lại trời xui đất khiến mà ngủ với người ta.
Một lần ngủ cả hai, còn m.a.n.g t.h.a.i luôn rồi.
Mặt ta bất giác đỏ lên.
"Thôi được rồi, đứng dậy nói chuyện đi."
11
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vọng đến tiếng bước chân.
Ta nhìn sang Cố Tịch.
Hắn lập tức hiểu ý, khẽ nhún người một cái đã nhảy lên xà nhà ẩn đi.
Cánh cửa lớn của lãnh cung bị đạp mạnh mở tung.
Một nữ nhân mặc cung trang màu hồng đứng ở cửa, phía sau dẫn theo một đám cung nữ thái giám.
Đông nghịt một mảng, khí thế không nhỏ.
Chắc hẳn chính là nữ chính mà đám bình luận nhắc đến.
Dung mạo nàng ta quả thật rất đẹp.
Mắt hạnh má đào, da trắng như ngọc, vòng eo nhỏ đến mức tưởng chừng chỉ một tay là ôm trọn.
Nhưng so với ta vẫn còn kém xa.
Ta liếc nhìn xà nhà trống không.
Quả nhiên vẫn là ta ăn ngon hơn.
Hì hì.
Nữ nhân kia ngẩng cao đầu hỏi.
"Ngươi chính là Khương Minh Thư? Bản cung là quý nhân mới được bệ hạ sắc phong, Liễu Ánh Đường."
Ta cảm thấy nhạt nhẽo.
"Ồ, bản cung không có hứng."
Nàng ta che miệng cười.
"Tỷ tỷ đã là phế hậu trong lãnh cung rồi, còn tự xưng bản cung nữa sao?"
"Lúc ngươi ở lãnh cung ăn cám nuốt rau chịu đủ khổ sở, có biết bệ hạ đang làm gì không?"
"Bệ hạ đang cùng bản cung ngắm hoa đ.á.n.h đàn, đêm đêm độc sủng."
[Nữ chính này có ý gì vậy?]
[Dáng vẻ tiểu nhân đắc chí nhìn khó chịu thật.]
[Hành vi khó hiểu quá.]
[Đường đường nữ chính mà làm như phản diện tốt thí vậy.]
[Nhìn thế này mới thấy nữ phụ đáng yêu hơn nhiều.]
[Nữ chính này làm ta xem đến bất lực luôn rồi, thật muốn tát nàng ta!]
Ta liếc nàng ta một cái.
"Nói xong chưa?"
Nàng ta sửng sốt.
"Nói xong thì cút."
Mặt nàng ta lập tức đỏ bừng.
"Khương Minh Thư! Ngươi tưởng mình vẫn còn là hoàng hậu sao? Hiện giờ ngươi chỉ là một..."
Ta đứng dậy.
Nàng ta lùi về sau một bước, nhưng vẫn cứng đầu nói hết câu.
"Chỉ là một kẻ bị bệ hạ ruồng bỏ thôi!"
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta đi tới trước mặt nàng ta.
Đám cung nữ thái giám phía sau ai cũng như gặp đại địch, nhưng lại không dám thật sự tiến lên.