Có Hai Tiểu Ám Vệ Đến Lãnh Cung

Chương 7



"Trẫm chỉ sủng hạnh một quý nhân mà thôi, nàng ta đã giận dỗi với trẫm. Thân là hoàng hậu mà kiêu căng ghen tuông như vậy, thiên hạ này còn có hoàng hậu nào giống nàng ta sao!"

"Ngươi đi nói với nàng ta, bảo nàng ta ra gặp trẫm. Chuyện cũ trước kia trẫm sẽ bỏ qua hết, lập tức khôi phục hậu vị cho nàng ta."

Tiểu cung nữ lạnh lùng nhìn hoàng đế một lúc, rồi xoay người đi vào trong điện, sai người khiêng "thi thể" của ta ra ngoài.

Sắc mặt Tiêu Nghiễn Thanh trắng bệch, lảo đảo lùi về sau mấy bước.

Ta nằm yên lặng ở đó, trên mặt phủ một tấm lụa trắng.

Rất lâu sau, hắn mới đưa tay, nhẹ nhàng vén tấm lụa lên.

Mặt ta trắng như giấy, môi tím tái, là dáng vẻ độc phát mà c.h.ế.t.

Thuốc giả c.h.ế.t kết hợp với dư hiệu của t.h.u.ố.c giải khiến thân thể này trông như thật sự trúng độc bỏ mạng.

Tiêu Nghiễn Thanh nhìn mặt ta, ngón tay lơ lửng giữa không trung, không dám chạm vào.

"Minh Thư."

Giọng hắn bắt đầu run rẩy.

"Nàng tỉnh lại đi, trẫm ra lệnh cho nàng tỉnh lại."

Thiên điện yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua cửa sổ rách phát ra âm thanh ù ù.

Cuối cùng tay hắn cũng chạm lên mặt ta.

Đầu ngón tay lạnh buốt vừa chạm vào làn da lạnh ngắt của ta thì lập tức rụt trở về.

"Sao lại thành ra thế này?"

Giọng hắn vỡ vụn.

"Nàng sợ rắn như vậy, vì sao còn đi chạm vào nó?"

"Vì sao không kháng chỉ? Trước kia chẳng phải chuyện gì nàng cũng dám làm sao?"

Hắn ôm n.g.ự.c, đột ngột phun ra một ngụm m.á.u tươi.

[Ôi chao ôi chao, ca ca hộc m.á.u lên sàn rồi. Người ta c.h.ế.t rồi hắn mới đến hộc m.á.u cơ đấy!]

[Tình thâm đến muộn còn rẻ hơn cỏ rác!]

[Ai da, ta cảm thấy cẩu hoàng đế vẫn còn yêu nữ phụ mà.]

[Yêu cái quái gì, hèn hạ c.h.ế.t đi được. Biết rõ nữ phụ sợ rắn mà còn bắt nàng ấy chăm sóc cho rắn của nữ chính, đây là người sao?]

[Sao ca ca còn chưa đến nữa? Chờ không nổi rồi!]

Thái y bẩm báo, xác nhận là trúng độc mà c.h.ế.t.

Tiêu Nghiễn Thanh giống như mất hồn.

"Phế hậu họ Khương được truy phong hoàng hậu, lấy lễ nghi hoàng hậu an táng, chôn vào hoàng lăng."

"Không cần đâu!"

16

Một bóng người cao lớn sải bước đi vào.

Là ca ca của ta, Khương Hành Chi.

Huynh ấy mặc một thân đồ tang màu trắng, sắc mặt lạnh lẽo, khí thế quanh thân sắc bén như đao.

Tiêu Nghiễn Thanh nhìn thấy huynh ấy, đồng t.ử co rút.

"Khương Hành Chi, ngươi tới đây làm gì?"

Ca ca không hành lễ, đi thẳng đến bên cạnh ta.

Tay huynh ấy khẽ run.

"Ta đến đón muội muội về nhà."

"Nàng ấy là hoàng hậu của trẫm!"

"Hoàng hậu?" Ca ca đột ngột quay đầu, ánh mắt sắc như d.a.o: "Tiêu Nghiễn Thanh, muội ấy đã không còn là hoàng hậu nữa rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Chính ngươi tự tay phế bỏ vị trí của muội ấy, đày muội ấy vào lãnh cung, lại còn dung túng sủng phi của mình sỉ nhục, giày xéo muội ấy!"

Mặt Tiêu Nghiễn Thanh trắng như tờ giấy.

Giọng ca ca càng lúc càng lớn, vành mắt đỏ hoe, gân xanh nổi lên trên cổ.

"Chẳng lẽ bệ hạ quên mất vì sao tiểu muội của ta sợ rắn rồi sao? Là vì ngươi đấy! Khi ngươi dùng thứ muội ấy sợ nhất đ.â.m vào tim muội ấy, ngươi có từng nghĩ muội ấy là hoàng hậu của ngươi chưa?!"

Cơ thể Tiêu Nghiễn Thanh lảo đảo, hắn đưa tay vịn lấy khung cửa.

"Hành Chi, ta..."

"Đừng gọi tên ta." Ca ca lạnh lùng nhìn hắn: "Ngươi không xứng."

Huynh ấy nhẹ nhàng bế ta lên.

"Bệ hạ, tiểu muội của ta không nợ ngươi điều gì, là ngươi nợ muội ấy."

"Nếu ngươi còn chút lương tâm thì đừng chôn muội ấy trong hoàng lăng. Cả đời này muội ấy ghét nhất là quy củ, phiền nhất là bị nhốt ở một nơi. Vì ngươi mà muội ấy cam tâm gả vào hoàng cung, nếu ngươi đã phế muội ấy rồi, vậy xin hãy trả lại tự do cho muội ấy đi!"

Huynh ấy ôm ta bước ra ngoài, đến cửa thì dừng bước.

"Từ nay về sau, các ngươi không ai nợ ai nữa."

[Cuối cùng ca ca cũng đến rồi!!! Ca ca tuấn tú quá!!!]

[Biết là giả c.h.ế.t diễn kịch thôi mà vẫn thấy đau lòng ghê.]

[Lầu trên đừng buồn nữa, nữ phụ sắp được hưởng cuộc sống hạnh phúc trái ôm phải ấp rồi.]

[Nữ phụ bày cục này quá tuyệt, cẩu hoàng đế sẽ bị dằn vặt cả đời.]

...

Xe ngựa lộc cộc rời khỏi hoàng cung.

Ca ca ôm ta ngồi trong xe, cúi đầu nhìn ta một cái.

Bỗng huynh ấy đưa tay gõ nhẹ lên trán ta.

"Còn giả vờ nữa à?"

Hàng mi ta run run, lén hé mắt ra một khe nhỏ.

Ca ca mặt không cảm xúc nhìn ta.

"Ca..." Ta gọi rất khẽ.

"Ừ."

"Vừa rồi muội diễn có giống không?"

Ca ca im lặng một lúc, rồi đưa tay xoa đầu ta.

"Làm ta sợ c.h.ế.t khiếp."

Sống mũi ta cay xè, vùi mặt vào lòng huynh ấy.

"Xin lỗi, ca."

"Không sao." Huynh ấy vỗ nhẹ lưng ta: "Về nhà là được rồi."

Xe ngựa một đường đi về phương nam.

Ta tựa vào vai ca ca.

Nghĩ đến Cố Từ và Cố Tịch đang theo sau xe ngựa, khóe môi không nhịn được cong lên.

Tự do rồi.

[Rải hoa rải hoa! Tỷ tỷ tự do rồi!]

[Hai tiểu ám vệ xông lên đi! Đêm đêm độc sủng mau an bài!]

[Mong chờ phó bản đại tiểu thư quá!]

17

Mẫu thân ta là trưởng công chúa tôn quý nhất triều Đại Chu, Lý Chiêu Hoa.

Cả đời này bà sống tỉnh táo hơn bất kỳ ai.