Có Hai Tiểu Ám Vệ Đến Lãnh Cung

Chương 8



Tiên đế băng hà, Tiêu Nghiễn Thanh đăng cơ, mẫu thân lập tức dẫn phụ thân và ca ca trở về phong địa.

Bà từng nói với ta rằng.

"Tân đế đăng cơ, ngoại thích ở lại kinh thành là điều tối kỵ."

Khi ấy ta không hiểu, còn trách bà đi quá vội, đến cả hôn lễ của ta cũng chưa dự xong.

Sau khi trở về phong địa, mẫu thân bận gia cố thành trì, huấn luyện binh mã, tích trữ lương thảo.

Phụ thân và ca ca đều là tướng tài, nhưng người thật sự bày mưu tính kế phía sau lại là mẫu thân.

Hiện giờ thiên hạ chia ba.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Phía bắc là triều Đại Chu, phía tây là triều Đại Ung.

Còn phía nam là Vân Châu thành, một tòa thành không thuộc về bất kỳ quốc gia nào.

Vân Châu thành xây dựng dựa vào địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, mức độ phồn hoa vượt xa mọi châu phủ phía bắc.

Người ngoài chỉ biết thành chủ họ Lý, là một nhân vật thần bí.

Chỉ có số ít người biết rằng người nắm quyền phía sau Vân Châu thành chính là mẫu thân ta.

Mà tòa thành này, ngay từ đầu đã được chuẩn bị cho ta.

[Khoan đã, tỷ tỷ là thiếu chủ Vân Châu thành ấy hả???]

[Trời đất ơi, màn đảo ngược thân phận này quá đã rồi!]

[Ngươi tưởng ta là oán phụ? Thật ra ta là phú bà!]

[Ha ha ha, màn này là phú bà về thành nuôi hai tiểu thịt tươi đó~]

Sau một tháng trời, cuối cùng cũng đến Vân Châu thành.

Mức độ phồn hoa của nơi đây vượt ngoài tưởng tượng của ta.

Cửa tiệm san sát nối nhau, từ hương liệu Tây Vực đến trân châu Nam Hải, thứ gì cũng có.

Trên đường người qua kẻ lại tấp nập, có người Hồ, có hiệp khách giang hồ, còn có cả người dị vực tóc vàng mắt xanh.

Xe ngựa dừng trước một phủ đệ uy nghiêm.

Ta vừa bước xuống xe, mẫu thân đã lao ra, ôm c.h.ặ.t lấy ta.

"Gầy đi rồi." Bà vuốt mặt ta: "Tên khốn đó lại bắt nạt con gái ta thành thế này."

"Nương, con không sao..."

Bà hừ một tiếng.

Ánh mắt quét qua bụng ta, rồi nhìn sang Cố Từ và Cố Tịch phía sau.

"Hai người này là ám vệ Hành Chi phái đi bảo vệ con sao?"

"Vâng."

"Ai là phụ thân của đứa bé?"

Ta im lặng một lúc.

"Cả hai đều là."

Mẫu thân hít sâu một hơi.

"Thôi được rồi, vào trong rồi nói."

18

Cỏ cây trong viện của ta đều được bày biện giống hệt khuê phòng ở kinh thành.

Ngay cả cây táo cổ thụ lệch cổ kia cũng y hệt.

Mắt ta cay cay, nhào vào lòng mẫu thân làm nũng.

"Trên đời chỉ có mẫu thân là tốt nhất~"

Mẫu thân bật cười.

"Để phụ thân con với ca ca nghe thấy lại ghen cho xem."

Bà bảo nha hoàn dâng lên một bình trà.

"Minh Thư, nếu hắn quay đầu cầu xin con, con còn quay về với hắn không?"

Ta lắc đầu, không chút do dự.

"Có c.h.ế.t cũng không!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mẫu thân hài lòng gật đầu.

"Từ ngày mai bắt đầu theo ta học cách làm thành chủ."

Khóa học mẫu thân sắp xếp cho ta khó hơn gấp trăm lần bài vở năm xưa thái phó dạy.

Buổi sáng học xử lý chính vụ và thuật đế vương, cân bằng các thế lực; buổi chiều học kinh tế, thuế thương mại và độc quyền muối sắt.

Ta mệt đến phát khóc.

Nhưng mẫu thân vốn luôn cưng chiều ta, lần này lại không mềm lòng.

"Sau này mỗi quyết định của con đều liên quan đến sống c.h.ế.t của hàng triệu bách tính Vân Châu thành, con không có tư cách tùy hứng."

Dựa vào câu nói ấy, ta nghiến răng kiên trì tiếp tục.

Nếu thật sự quá mệt, ta sẽ lấy Cố Tịch và Cố Từ ra giải khuây.

Ta nằm sấp trên nhuyễn tháp, ngoắc ngoắc ngón tay với Cố Từ.

"Lại đây, bóp vai cho ta."

Cố Từ ngoan ngoãn đi tới, ngón tay thon dài đặt lên vai ta, lực đạo vừa đủ.

Ta nhắm mắt hừ hừ.

"Mệt quá đi, mẫu thân bắt ta học thuộc sổ sách thuế vụ của mười ba huyện Vân Châu thành, ta học đến tận giờ Hợi mới xong."

"Vậy ngày mai ta hầm canh gà táo đỏ kỷ t.ử cho nàng bồi bổ."

"Gần đây ta còn học thêm nhiều món mới, biết làm bánh quế hoa, chè hạt sen, trứng hấp phù dung, bánh cua hoàng..."

Hắn bẻ ngón tay đếm.

Đột nhiên hạ thấp giọng, ghé sát bên tai ta.

"Ta còn biết sưởi ấm giường."

[Cố Từ, ngươi thay đổi rồi! Trước kia ngươi đâu có thế này!]

[Tiểu trà xanh xòe đuôi rồi ha ha ha~]

[Lén lút quyến rũ ai thế!!]

[Hí hí, ta muốn xem thử ngươi biết sưởi ấm giường cỡ nào!]

Ta đưa tay nâng cằm hắn, ngắm nghía từ trái sang phải.

Gương mặt này thật sự quá đẹp mắt.

Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, lúc cười đuôi mắt hơi nhếch lên, quyến rũ vô cùng.

"Cố Từ." Ta chậm rãi hỏi: "Có phải chàng lại ghen rồi không?"

Nụ cười của hắn cứng lại trong thoáng chốc.

"Không có."

"Tối qua Cố Tịch thị tẩm, ngươi ngồi trên xà nhà trừng hắn cả đêm."

"... Ta không có."

"Thật sự không có sao? Vậy chàng gọi Cố Tịch vào đi, tối nay vẫn để chàng ấy thị tẩm."

Cố Từ không nói gì nữa, hốc mắt đỏ hoe, tủi thân nhìn ta.

Ta bật cười không ngừng.

"Thôi được rồi, vẫn là chàng đi."

Đôi mắt hắn lập tức sáng lên.

[Ha ha ha tốc độ đổi mặt này!]

[Nữ phụ đúng là cao thủ huấn luyện ch.ó con.]

[Bậc thầy chia nước cân bằng đây mà, mỗi người một đêm, công bằng vô cùng~]

19

Bụng ta dần nặng hơn.

Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện kia.

Nửa đêm tỉnh giấc.

"Cố Tịch?"

Cố Tịch xuất hiện từ trong bóng tối, quỳ một gối xuống.