1.
Kinh thành Đại Mạc vào mùa hạ, ánh nắng rực rỡ đổ xuống những mái ngói lưu ly của các vương công quý tộc, nhưng nơi náo nhiệt nhất lúc này lại là quán trà Trường An nằm ngay trục đường chính dẫn vào hoàng thành.
"Nghe nói chưa? Cửu Vương gia dẹp loạn biên cương, hôm nay khải hoàn trở về đấy!" Một gã thư sinh đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng điệu vừa kính sợ vừa phấn khích.
"Chiến thần Đại Mạc xuất chinh thì làm gì có chuyện không thắng? Chỉ là..." Người ngồi đối diện hạ thấp giọng, liếc nhìn về phía phủ Cửu Vương gia nguy nga cách đó không xa, tặc lưỡi lắc đầu: "Ta chỉ tội cho Cửu Vương phi. Nàng gả vào vương phủ đã ba năm, tính tình lại quá mức ôn hòa, điềm đạm. Một nữ t.ử chỉ biết cầm kỳ thi họa, yếu đuối nhu nhược như vậy, làm sao chịu nổi sát khí của một vị tướng quân quanh năm tắm m.á.u sa trường?"
"Phải đấy, hôm trước tại hội thưởng hoa, ta còn thấy Vương phi bị mấy vị đích nữ nhà Hoài An Hầu châm chọc chuyện ba năm chưa có hỷ sự, vậy mà nàng chỉ mỉm cười cho qua. Hiền lành đến mức nhu nhược như thế, kinh thành này tìm không ra người thứ hai. Cửu Vương gia nổi tiếng g.i.ế.c người không chớp mắt, lần này trở về, ngày tháng của Vương phi e là khó sống rồi."
Tiếng bàn tán xôn xao của dân chúng và các mệnh phụ phu nhân ngoài phố cứ thế bay theo gió, nhưng chẳng một lời nào lọt được vào hậu viện yên tĩnh của phủ Cửu Vương gia.
Lúc này, Nam Nguyệt Ly đang ngồi bên khung cửa sổ chạm khắc hoa lan, ngón tay thanh mảnh như b.úp măng nhẹ nhàng lướt trên phím đàn tranh. Tiếng đàn thong thả, thâm trầm, mang theo một tầng ý vị sâu xa mà người thường không cách nào thấu hiểu. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nguyệt bạch đơn giản, mái tóc đen mun chỉ cài độc một chiếc trâm ngọc bích. Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu, lúc nào cũng mang theo nụ cười ôn hòa, đoan trang đúng chuẩn một đích nữ được giáo dưỡng nghiêm ngặt của phủ Thừa tướng.
Nha hoàn thân cận Thanh Trúc từ bên ngoài bước vào, trên tay bưng một đĩa điểm tâm nhỏ, gương mặt đầy vẻ bất bình: "Vương phi, lệnh bà và các tiểu thư ngoài kia thật quá đáng. Họ chẳng biết gì về người mà cứ mở miệng là bảo người nhu nhược, dễ bắt nạt. Lại còn nói Vương gia trở về sẽ..."
Nam Nguyệt Ly không ngừng tay gảy đàn, hàng mi dài hơi rủ xuống, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: "Lời đồn của thế gian như nước chảy mây trôi, giữ lại làm gì cho nặng lòng? Họ nghĩ ta nhu nhược cũng tốt, đỡ phải rước vào những chuyện tranh cãi vô nghĩa."
Nàng càng bình tĩnh, Thanh Trúc lại càng khâm phục tầm nhìn của chủ t.ử. Ba năm qua, Nam Nguyệt Ly quản lý vương phủ ngăn nắp, sổ sách chưa từng sai một ly, nhân tâm quy phục. Người ngoài tưởng nàng thua thiệt, nhưng thực chất chưa một ai từng chiếm được nửa phần ưu thế trước mặt nàng.
Đúng lúc đó, tiếng trống trận từ xa vọng lại, trầm hùng và dứt khoát. Tiếng móng ngựa rầm rập vang lên ngoài đại lộ, báo hiệu đoàn quân thắng trận đã tiến vào kinh thành.
Quản gia vương phủ vội vã chạy vào sân, thở không ra hơi: "Vương phi! Vương phi! Vương gia đã vào cung bẩm báo phụ hoàng, vừa rồi phủ tổng quản truyền tin, Vương gia không đợi ngự yến buổi tối, đã trực tiếp cưỡi ngựa thẳng về vương phủ rồi!"
Nam Nguyệt Ly thu tay lại, tiếng đàn ngân dài rồi tắt hẳn. Nàng đứng dậy, nụ cười ôn hòa trên môi càng thêm sâu: "Chuẩn bị nước ấm và y phục sạch cho Vương gia."
Bên ngoài đại môn vương phủ, không khí căng thẳng bao trùm. Văn võ bá quan đi ngang qua đều cúi đầu né tránh, bởi ai cũng sợ sát khí lạnh người tỏa ra từ nam nhân đang cưỡi trên lưng hắc mã kia. Mặc Khiêm – Cửu Vương gia của Đại Mạc, Chiến thần khiến quân địch nghe tên đã vỡ mật. Anh mặc chiến giáp màu đen hắc thiết, gương mặt góc cạnh như đục đẽo, đôi mắt chim ưng sắc bén quét qua đâu là nơi đó đóng băng. Sự tàn nhẫn và dứt khoát của anh là nỗi khiếp sợ của cả triều đình.
Thế nhưng, ngay khi con hắc mã dừng lại trước cửa vương phủ, nhìn thấy bóng dáng thanh mảnh của Nam Nguyệt Ly đang đứng đợi ở bậc thềm, sát khí vạn trượng trên người Mặc Khiêm lập tức tan biến như tuyết gặp mặt trời.
Anh xoay người nhảy xuống ngựa, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, nhưng bước chân tiến về phía nàng lại có chút rụt rè, cẩn trọng. Vị Chiến thần vừa dẫm nát vương quốc đối phương không gớm tay, lúc này lại lóng ngóng phủi sạch bụi đường trên y phục, sợ mùi m.á.u tanh sa trường làm bẩn thê t.ử của mình.
"A Ly!" Mặc Khiêm gọi lớn, giọng nói trầm thấp vốn dĩ lạnh lùng giờ đây lại tràn ngập sự dịu dàng và cả một chút... lấy lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nam Nguyệt Ly khẽ nghiêng đầu, đoan trang hành lễ: "Thiếp thân nghênh đón Vương gia khải hoàn."
Mặc Khiêm vội vàng bước tới đỡ lấy tay nàng, không cho nàng cúi xuống, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây lại hiện lên vẻ dốc lòng lo lắng: "A Ly, giữa phu thê chúng ta cần gì những lễ nghi phiền phức này? Nàng đứng ngoài gió lâu chưa? Sức khỏe có tốt không? Ở kinh thành có ai bắt nạt nàng không?"
Đám thuộc hạ và quản gia đứng phía sau đồng loạt cúi đầu, giả vờ như không nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này. Chiến thần Đại Mạc của họ, hễ về đến nhà là lập tức biến thành một kẻ "thê nô" chính hiệu, ngoan ngoãn đến mức không tưởng nổi.
Nam Nguyệt Ly mỉm cười, ra hiệu cho quản gia lui xuống, rồi cùng Mặc Khiêm đi vào nội đường. Anh vừa đi vừa lải nhải kể chuyện biên khương, mắt không rời khỏi nàng lấy một khắc, chỉ sợ thê t.ử của mình có nửa điểm không vui.
Sau khi Mặc Khiêm tắm rửa sạch sẽ, thay ra bộ chiến giáp nặng nề, anh lập tức cầm một xấp giấy tờ, hí hửng chạy vào thư phòng tìm Nam Nguyệt Ly. Nàng đang ngồi lật xem sổ sách lập quy của vương phủ, thấy anh vào liền rót một chén trà đặt sang bên cạnh.
"A Ly, đây là báo cáo quân vụ và sơ đồ bố phòng bờ cõi mà ta mang từ biên khương về, nàng xem qua giúp ta xem có chỗ nào chưa thỏa đáng không?" Mặc Khiêm đem tài liệu mật cấp quốc gia đặt trước mặt thê t.ử một cách tự nhiên như thể đó chỉ là một cuốn sổ chi tiêu trong nhà. Anh ngồi xổm bên cạnh ghế của nàng, ngước mắt nhìn lên, vẻ mặt đầy mong đợi.
Người ngoài đều nghĩ Nam Nguyệt Ly chỉ là nữ t.ử khuê các nhu nhược, nhưng Mặc Khiêm biết rõ, tâm tư và năng lực của thê t.ử mình sâu sắc đến mức nào.
Nam Nguyệt Ly đón lấy xấp báo cáo, ngón tay lật qua từng trang với tốc độ rất nhanh. Đôi mắt trong vắt của nàng lướt qua những con số chỉnh lý quân nhu và bản đồ địa hình. Chỉ sau vài hơi thở, ngón tay nàng dừng lại ở một điểm phía tây nam biên cảnh.
"Vương gia, ba vạn thạch lương thảo này, lộ trình vận chuyển có vấn đề." Giọng Nam Nguyệt Ly bình thản, nhưng câu từ lại vô cùng sắc bén.
Mặc Khiêm sững người, lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Hửm? A Ly thấy có chỗ nào không đúng?"
Nam Nguyệt Ly chỉ vào một thung lũng hẹp trên bản đồ: "Nơi này địa hình hiểm trở, dễ thủ khó công, nhìn qua thì là con đường ngắn nhất để vận chuyển lương thảo từ kho chứa đến tiền tuyến. Nhưng phía nam của thung lũng là vùng đầm lầy, mùa này Đại Mạc đang vào mùa mưa, nước ngầm dâng cao, xe chở lương nặng nề đi qua chắc chắn sẽ bị lún. Nếu quân địch mai phục ở hai bên sườn núi, chỉ cần dùng hỏa công, ba vạn thạch lương này sẽ thành tro bụi trong một khắc."
Nàng ngước lên nhìn anh, ánh mắt bình lặng không một gợn sóng: "Hơn nữa, báo cáo quân nhu ghi nhận lượng tiêu hao binh giáp tăng đột biến ở cánh quân phía tả, nhưng vùng đó lại là đồng bằng, ít xảy ra va chạm trực diện. Kẻ đưa ra sơ đồ bố phòng này, nếu không phải là kẻ ngu muội không hiểu thực chiến, thì chính là cố tình giăng bẫy để tiêu hao thực lực của vương quân."
Mặc Khiêm nghe xong, sống lưng chợt lạnh toát. Lời Nam Nguyệt Ly phân tích hoàn toàn trùng khớp với những gì anh vừa phát hiện sau trận chiến thực tế. Sơ đồ này là do gã "Thẩm quân sư" mới đến đưa ra, trận trước gã ăn may thắng được là vì quân địch đổi tướng, chứ nếu áp dụng vào trận này, vương quân đã đại bại. Vậy mà Nam Nguyệt Ly chỉ ngồi ở kinh thành, nhìn qua vài dòng chữ đã lập tức nhìn thấu bản chất của toàn bộ cục diện quân sự sâu sắc này.
"A Ly quả nhiên thông tuệ hơn người. Trận vừa rồi nếu không phải ta tự ý thay đổi lộ trình vào phút cuối, e là không thể khải hoàn trở về gặp nàng." Mặc Khiêm vừa khâm phục vừa tự hào nhìn thê t.ử, trong lòng càng thêm phần kính trọng và yêu chiều. Anh biết, người phụ nữ của mình là báu vật vô giá, là ánh trăng sáng mà anh phải dùng cả đời để bảo vệ.
Nghĩ đến gã "Thẩm quân sư" kia, Mặc Khiêm lại chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt hơi biến đổi. Anh vội vàng dịch sát lại gần Nam Nguyệt Ly, hai tay nắm lấy tà áo của nàng, kéo nhẹ, giọng điệu từ nghiêm túc lập tức chuyển sang dỗ dành, sợ hãi: "A Ly, có một việc ta phải thành thật khai báo với nàng. Ở biên khương có một tên quân sư tên Thẩm Dao, gã này hành tung rất kỳ quái, cứ thích tìm cách tiếp cận ta, còn nói mấy câu từ ngữ vô lý gì đó. Nhưng ta thề, ta chưa từng cho gã đứng cách ta quá năm bước! Ta nhìn thấy gã là liền né xa, tuyệt đối không có nửa điểm mập mờ!"
Nam Nguyệt Ly nhìn biểu cảm cuống cuồng thanh minh của vị Chiến thần lừng lẫy, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ: "Vương gia căng thẳng như vậy làm gì? Thiếp thân đâu có nói gì đâu."
"Nàng không nói ta mới sợ!" Mặc Khiêm khóc không ra nước mắt, trong lòng thầm nghĩ đến chiếc vỏ sầu riêng mà nàng từng phạt anh quỳ lần trước vì tội để nữ t.ử khác tặng túi thơm. Anh vội vàng vòng tay ôm lấy eo nàng, chôn đầu vào vai thê t.ử, ra sức làm nũng: "A Ly, lần này ta đ.á.n.h thắng trận rồi, nàng thưởng cho ta cái gì đây?"