Cổ Nhân Ngu Muội? Để Bản Vương Phi Dạy Ngươi Làm Người!

Chương 2



2.

"Báo! Trận doanh phía Tây bị quân địch tập kích! Sắp không chống đỡ nổi nữa rồi!"

Tiếng lính trinh sát phá vỡ bầu không khí ngột ngạt bên trong lều nghị sự tại biên cương Tây Bắc. Gió cát rít lên từng hồi bên ngoài, như muốn nuốt chửng lấy vương quân Đại Mạc đang lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Giữa một rừng phó tướng đang mặt mày xám xịt, gân xanh nổi đầy trán, bỗng nhiên có tiếng cười khẽ vang lên đầy lạc lõng: "Hốt hoảng cái gì? Chỉ là một trận tập kích nhỏ theo nghi binh mà thôi. Cổ nhân các người đ.á.n.h trận thật sự chỉ biết dùng mang lực, không có chút đầu óc tư duy logic nào cả."

Người vừa lên tiếng là một thanh niên trẻ tuổi, dáng người gầy gò, mặc một bộ y khoa màu xanh nhạt có phần rộng thùng thình, gương mặt thanh tú, trắng trẻo đến mức không giống một nam nhân sa trường. Trên n.g.ự.c gã đeo một tấm lệnh bài quân sư lâm thời, khắc hai chữ: Thẩm Dao.

Không ai biết, gã "Thẩm Dao" này thực chất là một linh hồn đến từ thế kỷ hai mươi mốt, tên thật là Thẩm Diệc Dao.

Ở thế giới hiện đại, ả vốn là một Giáo sư chính trị trẻ tuổi, đầy triển vọng tại một trường đại học danh tiếng. Một vụ t.a.i n.ạ.n bất ngờ đã đưa ả xuyên không về thời đại phong kiến lạc hậu này. Ban đầu, Thẩm Diệc Dao còn hoang mang, nhưng sau khi nhìn thấy sự thô sơ về công nghệ, sự bảo thủ trong tư duy chính trị và quân sự của người cổ đại, sự tự cao trong lòng ả bắt đầu trỗi dậy mãnh liệt.

Là một Giáo sư chính trị, Thẩm Diệc Dao đã đọc qua không biết bao nhiêu tài liệu lịch sử, những học thuyết quân sự kinh điển từ Đông sang Tây. Trong mắt ả, những hoàng đế, tướng lĩnh cổ đại chẳng qua cũng chỉ là một lũ người nguyên thủy đang mò mẫm trong bóng tối của lịch sử. Sự ưu việt của một người hiện đại nắm giữ dòng chảy văn minh khiến Thẩm Diệc Dao mang một tư tưởng thượng đẳng tuyệt đối. Ả muốn lập chiến công, ả muốn đứng trên đỉnh cao của thời đại này để chứng minh rằng, tri thức hiện đại có thể dễ dàng xoay chuyển cạn khôn.

"Thẩm quân sư, ngươi nói vậy là có ý gì?" Đại phó tướng Triệu Hùng đập bàn đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận: "Quân địch đông gấp đôi ta, lại thạo địa hình cát lún, ngươi nói năng nhẹ nhàng như vậy, có giỏi thì hiến kế đi!"

Thẩm Diệc Dao không hề sợ hãi, ngược lại còn ung dung chỉnh lại ống tay áo, đứng dậy tiến đến trước bản đồ sa bàn. Ả cầm lấy một ngọn cờ nhỏ, cắm thẳng vào thung lũng hẹp ở phía tả ngạn, giọng điệu mang theo sự dạy đời rõ rệt: "Lấy ít địch nhiều, tại sao phải dùng lực? Trong lý thuyết quân sự hiện đại, đây gọi là chiến thuật 'gọng kìm bất đối xứng'. Chúng ta chỉ cần giả vờ bỏ doanh trại phía Tây, dụ toàn bộ lực lượng chủ lực của địch tiến sâu vào thung lũng hẹp này. Sau đó, chặn đứng hai đầu, dùng hỏa công thiêu rụi. Địch quân dù đông đến mấy cũng sẽ tự dẫm đạp lên nhau mà c.h.ế.t."

"Cái gì? Bỏ doanh trại phía Tây?" Một phó tướng khác thất thanh kêu lên: "Đó là cửa ngõ duy nhất bảo vệ kho lương phía sau! Nếu quân địch không c.ắ.n câu, kinh thành sẽ rơi vào thế nguy hiểm!"

"Đúng là tư duy nông cạn." Thẩm Diệc Dao khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước n.g.ự.c: "Chính trị và quân sự luôn đi đôi với nhau. Bản tính con người là tham lam. Ta cá với các người, chủ soái quân địch nhìn thấy mồi ngon chắc chắn sẽ không bỏ qua. Đây là đòn tâm lý chiến, các người có học cả đời cũng không hiểu được đâu."

Chiến thuật bỏ ngỏ cửa ngõ, dùng hỏa công trong thung lũng hẹp nghe qua thì vô cùng táo bạo, thậm chí là điên rồ đối với những tướng lĩnh quanh năm bám sát thực địa. Nhưng trước sự tự tin đến mức cực đoan của Thẩm Diệc Dao, cùng với những thuật ngữ mới lạ như "gọng kìm bất đối xứng", "tâm lý chiến", đám phó tướng bắt đầu bị làm cho kinh ngạc đến mức choáng váng. Họ nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ, bị khí thế thượng đẳng của ả áp chế.

Ngồi ở vị trí chủ tọa từ đầu đến cuối, Cửu Vương gia Mặc Khiêm chưa từng lên tiếng. Đôi mắt chim ưng của anh nhìn chằm chằm vào vị trí thung lũng mà Thẩm Diệc Dao vừa chỉ, chân mày khẽ nhíu lại. Anh là Chiến thần trải qua trăm trận, chỉ cần nhìn một cái liền nhận ra chiến thuật này có quá nhiều kẽ hở nguy hiểm. Thung lũng đó tuy hẹp, nhưng mùa này gió Tây Bắc thổi ngược chiều, nếu dùng hỏa công, khói độc và lửa sẽ theo gió tạt ngược lại thiêu rụi chính vương quân Đại Mạc. Hơn nữa, nếu quân địch không ngu ngốc tiến vào toàn bộ, mà chia quân làm hai đường, vương quân sẽ lập tức bị phản bao vây.

Mặc Khiêm lạnh lùng mở miệng, giọng nói trầm thấp mang theo áp lực ngàn cân: "Chiến thuật này quá mạo hiểm. Nếu gió đổi chiều..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vương gia, người đang lo sợ những điều vô căn cứ sao?" Thẩm Diệc Dao cắt ngang lời Mặc Khiêm, ánh mắt nhìn anh mang theo một tia khiêu khích và cả sự tham vọng muốn thu phục người đàn ông quyền lực này: "Khí tượng học và quy luật tự nhiên đều nằm trong tính toán của ta. Người cổ đại các người luôn sợ hãi thiên tai, nhưng người có tri thức thì biết cách bắt thiên nhiên phải phục vụ mình. Trận này, ta dùng danh dự của một quân sư để bảo đảm, tuyệt đối sẽ thắng."

Mặc Khiêm liếc nhìn Thẩm Diệc Dao một cái, sự chán ghét trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất. Anh không nói gì thêm, lập tức đứng dậy, tự mình hạ lệnh điều động một cánh quân mật đi đường vòng, chuẩn bị phương án dự phòng để thu dọn tàn cuộc nếu chiến thuật của ả phá sản. Trong lòng anh đã định sẵn, sau trận này sẽ đuổi gã quân sư kỳ quái này cút khỏi quân doanh.

Tuy nhiên, ý trời trêu ngươi, một sự kiện ngoài dự đoán đã xảy ra ở phía bên kia chiến tuyến đúng vào đêm hôm đó, thay đổi hoàn toàn vận mệnh của trận đấu.

Chủ soái lão luyện của quân địch, người vốn nổi tiếng cẩn trọng, đột ngột đột t.ử trong lều vì bạo bệnh. Phó soái mới lên thay là một gã hoàng thân quốc thích trẻ tuổi, hiếu chiến, kiêu ngạo và hoàn toàn không có kinh nghiệm thực chiến. Việc thay đổi chủ soái diễn ra quá nhanh khiến nội bộ quân địch phát sinh mâu thuẫn kịch liệt. Các tướng lĩnh lâu năm không phục vị tân chủ soái này, phe cánh trong quân doanh phe phái xâu xé, tranh giành công trạng lẫn nhau.

Khi nghe tin doanh trại phía Tây của vương quân Đại Mạc bỏ trống, vị tân chủ soái quân địch vì muốn lập uy với thuộc hạ, đã gạt phăng mọi lời khuyên ngăn của các lão tướng. Gã điên cuồng hạ lệnh cho toàn bộ ba vạn quân chủ lực tràn vào thung lũng, nhằm thẳng hướng kho lương mà tiến tới. Gã muốn có một chiến thắng nhanh ch.óng để củng cố địa vị của mình.

Và thế là, một sự trùng hợp hy hữu đã diễn ra. Quân địch vì nội bộ lục đục, hành quân vô tổ chức, dẫm đạp lên nhau mà tiến vào cái bẫy thung lũng hẹp. Đúng lúc hỏa công được phóng xuống, ngọn gió Tây Bắc vốn đang thổi ngược bỗng nhiên tắt hẳn do một đợt áp thấp thời tiết bất ngờ, khiến ngọn lửa bùng lên thiêu rụi hoàn toàn đội hình hỗn loạn của địch. Quân địch như rắn mất đầu, không ai chỉ huy, dẫm đạp lên nhau mà c.h.ế.t cháy, tổn thất vô số.

Trận chiến kết thúc với một chiến thắng vang dội, ngoài sức tưởng tượng của toàn bộ vương quân Đại Mạc.

"Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!"

Tiếng reo hò vang trời dậy đất khắp quân doanh. Đám phó tướng từ trạng thái lo sợ chuyển sang sùng bái Thẩm Diệc Dao tột độ. Họ lao đến vây quanh ả, ánh mắt nhìn gã quân sư trẻ tuổi đầy vẻ kính ngưỡng, coi ả như một bậc thần cơ diệu toán, một thiên tài quân sự ngàn năm có một.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Thẩm quân sư! Ngươi thật sự là thần tiên hạ phàm!" Triệu Hùng cười lớn, vỗ mạnh vào vai Thẩm Diệc Dao: "Trận thắng này quá oanh liệt! Chúng ta lấy ít địch nhiều, dùng hỏa công diệt sạch chủ lực của chúng! Từ nay về sau, có Thẩm quân sư ở đây, vương quân chúng ta trăm trận trăm thắng!"

"Phải đấy! Thẩm huynh đệ, lúc trước là bọn ta có mắt như mù, không hiểu được sự cao siêu trong kế sách của ngươi! Đúng là tâm lý chiến, gọng kìm bất đối xứng! Quá tuyệt vời!" Các tướng sĩ khác cũng đồng loạt reo hò, nâng chén rượu chúc mừng ả.

Thẩm Diệc Dao đứng giữa đám đông đang tung hô mình, nụ cười trên môi ngày càng mở rộng, ánh mắt lộ rõ sự ngạo nghễ bẩm sinh. Ả đón lấy chén rượu, uống cạn một hơi, trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn tột đỉnh.

Sự trùng hợp về việc quân địch thay chủ soái và sự thay đổi bất thường của hướng gió đã bị Thẩm Diệc Dao hoàn toàn gạt sang một bên. Ả không hề biết rằng, nếu không có đợt nội bộ lục đục của địch và sự may mắn về thời tiết, vương quân Đại Mạc đã bị thiêu rụi dưới kế sách rập khuôn sách vở của ả. Sự ăn may quá lớn này đã hoàn toàn che mờ lý trí của vị Giáo sư chính trị hiện đại. Ả bắt đầu tin tưởng một cách mù quáng rằng, bản thân mình thực sự là một thiên tài quân sự xuất chúng, một kẻ mang bộ óc siêu việt đến để khai sáng cho thời đại này.

Sau khi bữa tiệc chúc mừng kết thúc, Thẩm Diệc Dao một mình bước ra khỏi lều trại, thong thả đi lên phía trên thành lâu của biên quan Tây Bắc.

Gió đêm sa trường thổi tung tà áo của ả, tiếng quân sĩ bên dưới vẫn đang reo hò, ca tụng cái tên "Thẩm quân sư" vang vọng khắp màn đêm. Thẩm Diệc Dao chắp tay sau lưng, đứng trên cao nhìn xuống vạn quân đang quỳ rạp dưới chân mình, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy khinh bỉ và tự phụ. Ả nhìn vầng trăng treo trên cao, lẩm bẩm một mình với giọng điệu thượng đẳng quen thuộc:

"Thời đại này quá lạc hậu, ta mới dùng chút kiến thức đã đủ nghiền ép bọn họ."