17.
Rầm!
Một tiếng động lách cách giòn giã vang lên trong chính đường phủ Cửu Vương gia. Ba chiếc vỏ sầu riêng gai góc xù xì, dày đặc những mũi nhọn hoắt được gã gia đinh rụt rè đặt ngay ngắn giữa sàn nhà lát đá cẩm thạch trơn bóng. Toàn bộ người Nam gia và người Mặc Vương phủ có mặt trong sảnh dứt khoát đồng loạt nín thở, bầu không khí vừa ngột ngạt vừa mang theo một sự buồn cười vi diệu đến cực điểm.
"Vương gia, đạo quân bọc lót bờ cõi phía Nam đã hoàn thành khải hoàn quy kinh, nhưng ngài vừa đặt chân vào phủ liền chịu phạt thế này, e là..." Quản gia vương phủ len lén liếc nhìn nam nhân đang khoác cẩm bào đen thêu mãng xà thẫm màu, mồ hôi hột đang rịn ra đầy trán.
Mặc Khiêm – Cửu Vương gia oai phong lẫm liệt, Chiến thần khiến văn võ bá quan và quân địch nghe tên đã vỡ mật sát phạt quyết đoán chốn sa trường, lúc này lại đang bồn chồn đứng bên cạnh ba chiếc vỏ sầu riêng. Đôi mắt chim ưng sắc bén thường ngày giờ đây tràn ngập sự hoảng hốt, khép nép tội nghiệp. Anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh mảnh đang ngồi thong thả bên bàn trà phía sau tấm rèm lụa mỏng.
Nam Nguyệt Ly mặc một bộ cung trang thêu hoa nhài chìm trang nhã, mái tóc mun cài độc một chiếc trâm ngọc bích, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng gạt bọt chén trà thanh hoa. Khuôn mặt nàng từ tốn, nụ cười ôn hòa đoan trang đúng chuẩn mực của đích nữ phủ Thừa tướng, nhưng sự im lặng phẳng lặng không một gợn sóng của nàng lại chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất đời Mặc Khiêm. Càng đối diện với sự bình tĩnh của thê t.ử, vị Chiến thần Đại Mạc lại càng cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
"A Ly..." Mặc Khiêm cất giọng trầm thấp, dốc lòng gọi một tiếng đầy dịu dàng xen lẫn van nài dốc lòng. Anh không đợi nàng lên tiếng, dứt khoát tiến lên hai bước, hai đầu gối run rẩy chuẩn bị quỳ sụp xuống mặt đất.
"Vương gia khải hoàn trở về, uy vũ chấn động bốn phương, thiếp thân làm sao dám nhận đại lễ này của người?" Nam Nguyệt Ly nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng mùa hạ nhưng câu từ lại đ.á.n.h trúng trọng tâm, phong thái nghiền ép đối phương bằng logic sắc bén: "Nghe nói lần này xuất quân Nam hạ, các vị tri phủ và hương thân địa phương tranh nhau dâng tặng mỹ nữ quý tộc, hồng nhan tri kỷ vây quanh vương xa của người đến mức nước chảy không lọt. Vương gia dọc đường dứt khoát là vô cùng hưởng thụ, cớ gì vừa về phủ đã bày ra bộ dạng đáng thương này cho ai xem?"
"A Ly! Ta oan uổng quá! Nàng phải tin ta!" Mặc Khiêm nghe xong, da đầu lập tức tê dại, hồn xiêu phách lạc gào lên thanh minh lòng thủy chung của mình. Anh hoảng hốt dốc từ trong tay áo ra một xấp văn kiện dày cộm cùng một chiếc hộp sắt khảm bảo thạch, vội vã dâng lên trước mặt thê t.ử bằng cả hai tay: "Ta thề với trăng sáng hoàn toàn không nhìn lũ ong bướm đó lấy một cái! Đi đường cách chúng mười dặm! Đây là toàn bộ khế ước đất đai, trang trại kinh doanh, cửa tiệm độc lập cùng toàn bộ tài sản riêng tích lũy mười năm qua của bản vương, ta dâng hết cho nàng! Cả binh quyền quản lý vương quân mười vạn tinh binh, con dấu thống soái ta cũng đặt ở đây!"
Nam Nguyệt Ly khẽ nhướng đôi mi dài, đôi mắt trong vắt nhìn xấp tài sản trị giá liên thành cùng ấn tín binh quyền tối cao của Đại Mạc được phu quân dâng nộp không chút do dự. Nàng cố ý giả vờ giận, nét mặt phẳng lặng: "Vương gia đem những thứ này áp chế thiếp thân làm gì? Chẳng lẽ phủ Thừa tướng thiếu những thứ này sao?"
Mặc Khiêm khóc không ra nước mắt, vị Chiến thần m.á.u lạnh lúc này hoàn toàn biến thành một kẻ thê nô chính hiệu, ngoan ngoãn đến mức tưởng chừng như có thể lập tức quỳ xuống vỏ sầu riêng ngay tại chỗ. Anh vòng tay ôm lấy tà áo của nàng, chôn đầu vào vai thê t.ử ra sức làm nũng, dứt khoát vứt bỏ hết thảy uy nghiêm hoàng tộc trước mặt gia tộc hai bên: "A Ly, ta biết sai rồi! Là ta quản lý thuộc hạ không nghiêm để bọn họ rước ong bướm tới gần làm bẩn mắt nàng. Nàng phạt ta thế nào cũng được, quỳ vỏ sầu riêng ba ngày ba đêm ta cũng nhận, nhưng nàng dứt khoát đừng bắt ta ngủ thư phòng nữa mà! Cho ta vào phòng ngủ đi, một năm qua ta nhớ nàng đến phát điên rồi!"
"Phụt!"
Một tiếng cười lớn hào sảng bỗng nhiên vang lên từ phía cửa chính đường, cắt đứt màn cầu xin tội nghiệp của Cửu Vương gia. Nam đại ca – vị tướng quân nhị phẩm chiến công hiển hách của phủ Thừa tướng sải bước đi vào, phía sau là Thừa tướng phu nhân cùng toàn bộ người Nam gia và người Mặc Vương phủ đang bế trên tay một đứa trẻ quấn trong tã lụa đỏ thắm thêu hình rồng phượng ẩn hiện sang trọng.
"Cửu Vương gia, ngài dẹp loạn bờ cõi phía Nam dũng mãnh bao nhiêu, chuyện thê nô sợ vợ lại càng xuất chúng bấy nhiêu! Hôm nay là ngày đại hỷ mở tiệc đầy tháng cho tiểu thế t.ử, ngài còn đứng đó quỳ vỏ sầu riêng thì thể thống hoàng gia dứt khoát bay sạch rồi!" Nam đại ca cười hô hố, không mảy may kiêng kỵ thân phận vương gia của em rể, tiến lên vỗ mạnh vào vai Mặc Khiêm.
Lúc này, Nam Nguyệt Ly mới không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nụ cười ôn hòa, đoan trang của nàng bừng sáng như hoa nở mùa xuân, nàng khẽ ra hiệu cho gia đình thu hồi ba chiếc vỏ sầu riêng đi, rồi đứng dậy đón lấy tiểu thế t.ử từ tay Thừa tướng phu nhân. Đứa trẻ mới tròn một tháng tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, đôi mắt to tròn trong vắt giống hệt mẫu thân, đang ngậm ngón tay khẽ ê a chuyển động.
"A Ly, để ta bế con! Ta bế khéo lắm, không làm tiểu thế t.ử đau đâu!" Mặc Khiêm thấy thê t.ử đã nguôi giận, lập tức mừng rỡ khôn xiết, vội vàng xáp lại gần, cẩn trọng vụng về đỡ lấy đứa trẻ từ tay nàng, gương mặt lộ rõ sự xúc động và hạnh phúc ngập tràn.
Bên ngoài chính đường vương phủ, tiệc đầy tháng long trọng bắt đầu khai màn rộn rã. Tiếng trống trận mừng thắng trận quyện cùng tiếng nhạc sáo yểu điệu ăn mừng đầy tháng vang vọng khắp vương phủ phồn hoa. Toàn bộ quan viên triều đình, hoàng thân quốc thích cùng người thân hai gia tộc sum họp đông đủ, cùng nhau nâng chén mỹ t.ửu chúc mừng cho hạnh phúc viên mãn của Cửu Vương phủ và phủ Thừa tướng.
Trải qua biết bao sóng gió biến cố, từ những lời đồn đại kinh thành cho đến hiện thực tàn khốc nơi sa trường biên cương, từ mưu đồ hèn hạ củ0a Ả xuyên không giả tạo Thẩm Diệc Dao cho đến đòn chí mạng định quốc an bang của Nam gia, tất cả giờ đây đều đã khép lại một cách trọn vẹn. Thẩm Diệc Dao gieo gió gặt bão đã phải chịu bản án t.ử hình nghiêm trị của luật pháp Đại Mạc tại pháp trường, mớ lý thuyết thượng đẳng ích kỷ của Ả hoàn toàn bị nghiền nát dưới chân tri thức và logic kết cấu thực tế của cổ nhân. Giờ đây, bờ cõi Đại Mạc thái bình thịnh trị, thiên hạ thái bình, nhân tâm quy phục vững vàng qua trăm năm sóng gió chính trị.
Nam Nguyệt Ly đứng bên khung cửa sổ chạm khắc hoa lan quen thuộc, nhìn ngắm khung cảnh sum họp đầm ấm, náo nhiệt của hai gia tộc ngoài sân. Nàng mỉm cười nhàn nhạt, đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ nước mùa thu chứa đựng một sự viên mãn, hạnh phúc chân chính của một nữ t.ử tự làm chủ vận mệnh của mình và gia tộc. Nàng dùng trí tuệ quản trị để bình định hậu phương, dùng mưu lược binh pháp để trợ lực phu quân, mối quan hệ cộng sinh sủng ái ngọt ngào này chính là câu trả lời hoàn mỹ nhất cho tình yêu song cường đại kết cục HE.
Mặc Khiêm bế tiểu thế t.ử đi đến bên cạnh nàng, thân hình cao lớn khoác mãng bào đen khéo léo che chắn toàn bộ ngọn gió xuân se lạnh cho thê t.ử. Anh một tay ôm con, một tay nhẹ nhàng vòng qua eo Nam Nguyệt Ly, dứt khoát kéo nàng sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của mình. Anh nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ, nhìn nụ cười điềm đạm vô giá của nữ nhân đã cùng mình trải qua sinh t.ử sa trường, trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn tột đỉnh. Toàn bộ tiền tài quyền lực, binh quyền tối cao hay cả giang sơn vạn dặm ngoài kia, dứt khoát cũng không thể sánh bằng một góc bình yên chốn khuê phòng vương phủ này.
Mặc Khiêm ôm phu nhân và hài t.ử, cười đến ngốc nghếch:
"Giang sơn như họa cũng không bằng một nụ cười của A Ly."
----HOÀN----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
TÚ NGHỆ KINH HOA
Tác giả: Mặc Du
Thể loại: Cổ đại, Xuyên không, Nữ cường, Cưới trước yêu sau, Đấu trí, Cung đình, Sảng văn, HE.
[VĂN ÁN]
Ngày đại hôn, phu quân của ta—Đại tướng quân Tần Mộ Phong—dùng kiếm chỉ thẳng vào cổ ta.
Hắn hỏi:
"Nghe nói nàng là gián điệp của Vương gia?"
Ta nhìn mũi kiếm lạnh như băng trước mắt, bình tĩnh đẩy ra.
"Nếu ta thật sự là gián điệp, người đầu tiên ta g.i.ế.c đêm nay sẽ là chàng."
Từ đó, kinh thành có thêm một vị phu nhân kỳ lạ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Khi bị vu oan, nàng không khóc.
Khi bị hãm hại, nàng không tranh cãi.
Khi người khác đào hố, nàng chỉ lặng lẽ đứng nhìn đối phương tự chôn mình.
Một cây kim, một cuộn chỉ, nàng có thể vá lại bình phong bị hủy, cũng có thể dệt nên chiếc bẫy khiến kẻ phản quốc thân bại danh liệt.
Bọn họ nói nữ nhân chỉ nên ở hậu viện.
Nhược Vũ lại dùng đôi tay thêu nên bản đồ quân cơ, giúp Đại Tần phá tan âm mưu tạo phản.
Bọn họ nói nghề thêu chỉ là kỹ nghệ mua vui.
Nhược Vũ lại dùng một mũi kim chấn động triều đình, trở thành Nghệ nhân quốc gia đầu tiên được Hoàng đế đích thân sắc phong.
Còn Tần Mộ Phong, từ kẻ luôn đề phòng nàng, dần trở thành người đứng phía sau bảo vệ nàng.
Một người cầm kiếm trấn thủ biên cương.
Một người cầm kim dệt nên thịnh thế.
Khi thiên hạ thái bình, bách tính an cư, có người hỏi Tần Mộ Phong điều gì đáng giá nhất đời hắn.
Vị chiến thần khiến chư quốc kiêng dè ấy chỉ cười, nắm lấy tay thê t.ử bên cạnh.
"Giang sơn này là của Đại Tần."
"Còn nàng, là của ta."