Cổ Nhân Ngu Muội? Để Bản Vương Phi Dạy Ngươi Làm Người!

Chương 16



16.

Xoảng!

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tiếng xích sắt nặng nề va chạm chát chúa trên nền đất lạnh lẽo của đại doanh quân đội Tây Bắc. Màn đêm rạng sáng đã trôi qua, ánh nắng gắt gỏng của vùng biên cương bắt đầu đổ xuống, rọi thẳng vào chiếc xe tù bằng gỗ thô thỉu đang đỗ ngay giữa quảng trường trung tâm.

Bên trong xe tù, Thẩm Diệc Dao tóc tai xõa xượi, trên người khoác tạm một bộ y phục tù nhân rách nát. Làn da trắng trẻo lộ ra đường cong nữ t.ử rành rành của Ả bấy lâu nay che giấu, giờ đây chỉ còn vương đầy vết bẩn và vết m.á.u khô cạn từ đêm hoang đường vừa qua. Tuy nhiên, dẫu đã rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, sự cố chấp và tư tưởng thượng đẳng của một Giáo sư hiện đại vẫn khiến Ả không chịu cúi đầu.

Ả bấu c.h.ặ.t hai tay vào thanh gỗ xe tù, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn về phía đại phó tướng Triệu Hùng và các vị võ tướng đang đứng cách đó không xa, gào lên điên cuồng bằng chất giọng khàn đặc: "Triệu Hùng! Bản tính con người của các người dứt khoát là một lũ súc sinh vô liêm sỉ! Đêm qua là do các người làm nhục ta! Ở thế giới văn minh tiến bộ của ta, hành vi của các người phải bị bỏ tù, phải bị xã hội lên án! Các người là đấng nam nhi sa trường, tại sao không dám đứng ra chịu trách nhiệm? Các người dứt khoát phải cưới ta, phải bồi thường tôn nghiêm cho ta theo chế độ một vợ một chồng!"

Triệu Hùng cùng đám phó tướng sắc mặt xám xịt, trên người họ vẫn còn quấn băng gạc rỉ m.á.u từ trận chiến Khe Gió. Nghe lời gào thét của Thẩm Diệc Dao, Triệu Hùng bước lên một bước, ánh mắt gã không có lấy nửa phần thương hại hay d.a.o động, mà chỉ tràn ngập sự ghê tởm, căm hận tột cùng.

"Chịu trách nhiệm? Cưới ngươi?" Triệu Hùng vung tay, dứt khoát ném thẳng một bát nước bẩn vào người Ả, giọng nói gằn từng chữ đầy phẫn nộ: "Thẩm Dao! Ngươi tỉnh lại đi! Đêm qua là do chính ngươi hạ d.ư.ợ.c vào vò rượu, tự gieo gió thì tự gặt bão! Ngươi giả trai lừa dối vương quân, tư thông hỗn loạn trong quân doanh, đây là tội c.h.ế.t tru di tam tộc theo luật pháp Đại Mạc! Loại thối nữ nhân lòng dạ thâm hiểm, chà đạp lên quy củ lễ giáo, lại hại c.h.ế.t hàng ngàn anh em binh sĩ của ta trên sa trường, dẫu có c.h.ế.t trăm lần cũng không rửa sạch tội lỗi! Lũ súc sinh chúng ta dẫu có thô lậu, dứt khoát cũng không bao giờ chấp nhận loại đàn bà lăng loàn như ngươi!"

"Đúng vậy! Trả mạng mạng sống cho anh em ta đi! Gã quân sư giả tạo này phải bị băm vằn!" Đ đám binh sĩ xung quanh nhao nhao rút kiếm, tiếng c.h.ử.i rủa vang dội khắp quân doanh.

Thẩm Diệc Dao bàng hoàng lùi lại, Ả liên tục lắc đầu, dùng mớ lý thuyết nữ quyền hiện đại để biện hộ đầy uất ức: "Các người không có quyền phán xét ta! Ta là người nắm giữ văn minh tương lai, tư tưởng một vợ một chồng, tự do yêu đương của ta là chân lý tiến bộ! Lễ giáo phong kiến hà khắc của các người mới là hủ bại, là tội ác bóp nghẹt bản tính con người! Ta không có tội! Chính cái xã hội lạc hậu này đã hãm hại ta!"

Ả nói vô cùng hùng hồn, dùng hết tất cả thuật ngữ cao siêu để giảng giải đạo lý, tin chắc bản thân tuyệt đối đúng đắn. Nhưng đáp lại Ả chỉ là những tiếng nhổ nước bọt khinh bỉ và ánh mắt lạnh lùng, tởm lợm của vạn quân Đại Mạc. Không còn một ai chấp nhận mớ lý thuyết điên cuồng, ích kỷ coi mạng người như cỏ rác của Ả nữa.

Đại quân Đại Mạc dứt khoát nhổ neo, áp giải xe tù của Thẩm Diệc Dao thần tốc trở về kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mấy ngày sau, tại pháp trường kinh thành Đại Mạc, bầu không khí trang nghiêm, sát khí ngập trời bao trùm khắp bốn phương. Văn võ bá quan cung kính ngồi hai bên đài giám trảm, dân chúng kinh thành vây kín tầng tầng lớp lớp, tiếng bàn tán xôn xao như triều dâng.

Thẩm Diệc Dao bị áp giải quỳ sụp ngay chính giữa vũng m.á.u của pháp trường, hai tay hai chân bị xích sắt khóa c.h.ặ.t vào cột gỗ. Phía trên cao, vị quan viên đại thần của Đại Lý Tự bước lên, cầm bản án dõng dạc đọc to toàn bộ tội trạng trước bàn dân thiên hạ:

"Tù nhân Thẩm Diệc Dao, tức Thẩm Dao! Hành vi vô pháp vô thiên, gan to bằng trời! Tội trạng thứ nhất: Giả trai nhập quân, lừa dối vương quân, đại nghịch bất đạo! Tội trạng thứ hai: Lừa dối vương quân và quân đội, dùng mớ lý thuyết sách vở viển vông để khoa chân múa tay dạy đời, làm hại chiến sự quốc gia! Tội trạng thứ ba: Tại trận chiến Khe Gió, cố chấp không nghe quân lệnh của Cửu Vương gia, tự ý điều động binh mã rập khuôn kịch bản cũ, dẫn đến việc quân chủ lực rơi vào bẫy mai phục, gây thương vong nghiêm trọng cho hơn một vạn vạn binh sĩ Đại Mạc! Tội trạng thứ tư: Tư thông lăng loàn, hạ d.ư.ợ.c hỗn loạn quân doanh, bại hoại gia phong, bôi nhọ tôn nghiêm quốc thể! Nay chiếu theo luật pháp Đại Mạc, tội ác tày trời, không thể dung thứ, kết án: Trảm lập quyết!"

"Trảm! Trảm! Trảm!" Dân chúng kinh thành đồng loạt giơ tay gầm lớn, tiếng hô vang trời dậy đất. Những mệnh phụ phu nhân từng nghe Ả ba hoa tại hội thưởng trà nay cũng dứt khoát ném trứng thối, rau úa xuống đầu Ả, khinh bỉ tột cùng.

Thẩm Diệc Dao quỳ dưới đất, nước mắt và bùn đất trộn lẫn trên gương mặt rách nát. Nghe bản án t.ử hình rành rành liệt kê từng tội trạng, lòng tự phụ của vị Giáo sư hiện đại hoàn toàn bị đ.á.n.h sập không còn một mảnh giáp. Ả không sợ c.h.ế.t, nhưng Ả nhục nhã, bàng hoàng vì cái c.h.ế.t của mình lại bị đóng dấu là một kẻ tội đồ hèn hạ, lăng loàn theo đúng luật pháp phong kiến mà Ả luôn khinh thường.

Trước lúc đao phủ nâng bản đại đao sáng loáng lên, Thẩm Diệc Dao thẫn thờ ngẩng đầu nhìn về phía hàng ghế danh dự của hoàng tộc.

Ở đó, Nam Nguyệt Ly đang thong thả ngồi bên cạnh Cửu Vương gia Mặc Khiêm. Nàng mặc một bộ cung trang thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng rực rỡ sang trọng, mái tóc b.úi cao cài bộ phượng quán lưu ly lay động theo gió xuân. Khuôn mặt nàng tuyệt mỹ, đôi mắt trong vắt phẳng lặng nhìn xuống pháp trường, trên môi luôn giữ nụ cười ôn hòa, đoan trang đúng chuẩn mực phong thái của một bậc mẫu nghi thiên hạ.

Dân chúng kinh thành nhìn thấy Nam Nguyệt Ly liền đồng loạt quỳ sụp xuống, tung hô vạn tuế, ánh mắt tràn ngập sự kính ngưỡng, sùng bái tột cùng dành cho vị Vương phi thông tuệ đã một tay lên đài chỉ huy lật ngược thế cờ cứu mạng vạn quân ở biên cương.

Mặc Khiêm ngồi bên cạnh nàng, bộ chiến giáp hắc thiết uy nghiêm khét tiếng Chiến thần lúc này lại khép nép dịu dàng, anh tự tay bóc vỏ một quả quýt ngọt dâng tận miệng thê t.ử, ánh mắt tràn ngập sự sủng ái, tự hào vô bờ bến, sợ A Ly có nửa điểm không vui.

Nhìn thấy hào quang rực rỡ của Nam Nguyệt Ly được vạn người quỳ lạy, nhìn thấy sự yêu chiều vô điều kiện của Mặc Khiêm dành cho nàng, Thẩm Diệc Dao uất hận đến mức hộc ra một ngụm m.á.u tươi. Ả dùng chút tàn lực cuối cùng, ngửa mặt gào thét lên đầy vẻ cố chấp điên cuồng: "Nam Nguyệt Ly! Ngươi thắng dứt khoát là nhờ quyền thế phong kiến bảo hộ! Ngươi chỉ là một kẻ hủ bại thức thời mà thôi! Tư tưởng văn minh của ta dứt khoát cao hơn ngươi!"

Nam Nguyệt Ly nghe tiếng gào khóc của Ả, không hề tức giận. Nàng chậm rãi đứng dậy, phong thái đoan trang điềm đạm bước đến mép đài giám trảm, đôi mắt trong vắt phẳng lặng nhìn thẳng vào linh hồn đang run rẩy của Thẩm Diệc Dao. Nàng mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng thanh tao nhưng câu từ lại giống như bản án cuối cùng, dứt khoát nghiền nát lòng tự cao của Ả xuyên không xuống tận cùng bùn đen:

"Ngươi khinh thường cổ nhân, nhưng chính ngươi mới là kẻ không hiểu thời thế."