Cố Nhân Ngủ Yên

Chương 1: 1



1

 

Cơ thể ta không thể động đậy, d.ư.ợ.c lực không ngừng sôi trào cuồn cuộn trong người nhưng trái tim đã rơi xuống hầm băng.

 

Cửa thiên điện rất nhanh bị người ta đẩy mạnh ra, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.

 

“Bổn cung ngược lại muốn xem thử, kẻ nào dám công khai làm chuyện cẩu thả tại yến tiệc hoàng gia!”

 

Ta mở mắt, Hoàng hậu đã dẫn theo vài vị mệnh phụ xông vào, mà mẫu phi của ta cũng bất ngờ có mặt trong số đó.

 

Khi nhìn rõ cảnh tượng trên giường, mọi người đồng loạt hít vào một hơi lạnh.

 

Giọng Hoàng hậu vô cùng ch.ói tai:

 

“Đường đường Chiêu Nghi Quận chúa, vậy mà lại làm ra chuyện không biết liêm sỉ thế này! Quả thực làm mất sạch thể diện của hoàng thất!”

 

Sắc mặt mẫu thân trắng bệch, lảo đảo nhào tới.

 

Bà ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, nước mắt lập tức rơi xuống.

 

“Vân Nhi! Con bé bị hạ t.h.u.ố.c rồi, mau gọi thái y!”

 

Toàn thân ta mềm nhũn vô lực, tựa vào lòng mẫu thân.

 

Ta nhìn thấy Tạ Miện đứng ngoài đám đông, lặng lẽ quan sát tất cả những chuyện đang diễn ra.

 

Ta chưa từng trải qua cảnh tượng nhục nhã như vậy.

 

Kiếp trước, sau khi đưa ta rời đi, Tạ Miện cho ta uống t.h.u.ố.c giải, lại để thị nữ thay bộ y phục đã đẫm mồ hôi cho ta.

 

Đợi đến khi ta và Tạ Miện quay lại, đi ngang qua thiên điện, nơi này đã bị người ta vây kín.

 

Trên giường chỉ còn lại nam t.ử vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê.

 

Hoàng hậu mặt đầy tức giận, chất vấn hắn:

 

“Nói đi! Vừa rồi trong điện có phải còn người khác hay không? Nữ t.ử tư hội với ngươi là ai?”

 

Nam t.ử ấy chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê, vẻ mặt ngơ ngác.

 

Sau này ta mới biết, hắn là thứ t.ử của Tô đại nhân, Thị lang Bộ Hộ, tên là Tô Bùi Y.

 

Đó là lần đầu tiên hắn tham dự cung yến.

 

Hoàng hậu xuyên qua đám đông, nhìn thấy ta xuất hiện nguyên vẹn ở cửa thiên điện.

 

Sắc mặt bà ta xanh mét, hỏi ta:

 

“Chiêu Nghi vừa rồi đi đâu? Sao còn thay cả y phục?”

 

Ta mở rộng ống tay áo, bình tĩnh đáp:

 

“Thần nữ sơ ý làm đổ rượu lên y phục, may mà có chuẩn bị quần áo để thay, nên mới không đến nỗi thất lễ trước điện.”

 

Hoàng hậu nhìn chằm chằm ta, không nói một lời.

 

Một lúc lâu sau, bà ta phất tay áo, rời khỏi thiên điện.

 

Ta ngẩng mắt lên, ánh mắt chạm phải Tạ Miện ở cách đó không xa.

 

Hắn nhìn ta qua đám đông, khẽ gật đầu, bên môi hiện lên một nụ cười khiến người khác an lòng.

 

Hắn là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, điều tra vụ án dễ như trở bàn tay.

 

Sau đó không lâu, chính hắn đã đích thân mang những manh mối điều tra được đến Hiền Vương phủ.

 

Phụ vương vô cùng cảm kích hắn, nhiều lần giữ hắn lại dùng bữa.

 

Dần dần, số lần hắn tới Vương phủ cũng nhiều hơn.

 

Hắn có dung mạo cực kỳ tuấn tú, lại từng ra tay cứu ta trong thời khắc như vậy.

 

Ta thực sự không thể liên hệ hắn với hình tượng con ch.ó trung thành của thiên t.ử mà người ngoài luôn tránh như tránh tà.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cũng không thể tránh khỏi việc động lòng với hắn.

 

Sau này, hắn đích thân tới cửa cầu thân.

 

Thiếu niên bên ngoài quyết đoán lạnh lùng, g.i.ế.c phạt dứt khoát ấy, lần đầu tiên đứng trước mặt ta mà đỏ mặt.

 

“Quận chúa, hôm nay đến cầu cưới không phải là nhất thời xúc động. Ta đã đem lòng yêu mến nàng từ rất lâu rồi.”

 

Nói xong, thấy ta sững sờ, hắn lại vội vàng giải thích:

 

“Lúc này đến cầu thân cũng không phải muốn lấy ân báo đáp. Nếu Quận chúa vì ân tình ngày đó mà khó xử không biết lựa chọn thế nào, thì cứ coi như ta chưa từng nói gì.”

 

Trong lòng ta đã sớm rung động không thôi nhưng ta vẫn nói rõ yêu cầu của mình với hắn.

 

Người cưới Tiêu Vân ta, đời này chỉ được một đời một kiếp một đôi người.

 

Vành tai hắn nhuộm đầy sắc đỏ, giơ tay lập lời thề.

 

“Tạ Miện ta đời này chỉ giữ mình vì một mình Quận chúa. Nếu trái lời thề này, nguyện đoạn tuyệt con nối dõi.”

 

2

 

Mối hôn sự này không được bất kỳ ai xem trọng nhưng cuối cùng ta vẫn được như nguyện gả cho Tạ Miện, cũng vì thế mà chiến tranh lạnh với phụ vương suốt nửa năm trời.

 

Khắp phủ Ứng Thiên đều nói ta điên rồi.

 

Kén chọn bao nhiêu người, cuối cùng lại gả cho một dưỡng t.ử của hoạn quan.

 

Ta là chất nữ ruột của Hoàng thượng, là nữ nhi duy nhất của Hiền Vương.

 

Tuy phụ vương chỉ là một vị vương gia nhàn tản, nhưng người và Hoàng thượng cùng một mẫu thân sinh ra, huynh đệ tình thâm.

 

Bởi vậy Hoàng thượng cũng hết mực yêu thương ta.

 

Thuở nhỏ, ta thậm chí còn có thể sai Thái t.ử ca ca trèo cây nhặt diều cho mình.

 

Cả phủ Ứng Thiên đều biết, Chiêu Nghi Quận chúa là viên minh châu được nuôi dưỡng trong nhung lụa.

 

Cũng chính vì vậy, sau khi ta cập kê, chuyện hôn sự lại trở thành tâm bệnh lớn nhất của phụ vương.

 

Kéo dài đến tận năm ta mười bảy tuổi, không thể trì hoãn thêm được nữa.

 

Sau bao lần cân nhắc, phụ vương và mẫu phi đã để mắt đến Lục Nghiễn Thư, đích t.ử của đương triều Thái phó.

 

Thái phó là người đứng đầu phe thanh lưu trong triều, môn sinh trải khắp triều đình.

 

Bản thân Lục Nghiễn Thư cũng là một quân t.ử khiêm nhường nổi danh.

 

Đây quả thực là một mối lương duyên thích hợp, lại còn giúp hoàng thất lôi kéo phe thanh lưu.

 

Nhưng hôn sự còn chưa bàn thành, ta đã khăng khăng đòi gả cho Tạ Miện.

 

Phụ vương không cưỡng lại được ta, dù không hài lòng, cuối cùng người vẫn đành đồng ý.

 

Sau khi thành hôn, mặc cho bên ngoài lời đồn đại đầy trời, ta và Tạ Miện sống rất hạnh phúc.

 

Tạ Miện biết ta từ nhỏ lớn lên ở Hiền Vương phủ, không nỡ rời xa nơi quen thuộc.

 

Trước khi thành hôn, hắn đã chủ động nói với phụ vương:

 

“Quận chúa không cần dời phủ, thần chuyển tới đây ở là được.”

 

Lời này vừa thốt ra, ngay cả phụ vương cũng sửng sốt.

 

Trong triều ta, từ xưa đến nay đều là nữ t.ử chuyển đến phu gia.

 

Chuyện phu quân vào ở phủ của thê t.ử, trước nay chưa từng có.

 

Thế nhưng thần sắc Tạ Miện vẫn thản nhiên, chẳng hề để tâm.

 

Bên ngoài bàn tán không ngớt.

 

Nào là hắn leo cao bám quyền quý, nào là hắn làm mất mặt nam nhân nhưng hắn chưa từng giải thích lấy một câu.